Ngày hôm sau, năm đại đội thuộc công xã Đinh Tử Khố nhận được tin, tất cả đều hoảng hốt...
Trưa tan tầm, Đại đội trưởng Lý của thôn Hạnh Hoa dẫn đầu người nhà họ Lý hùng hổ kéo đến.
Tiếp sau đó là đại đội Tam Đạo Câu Tử...
Đại đội Long Tuyền...
Cuối cùng, ngay cả đại đội Thập Lý Sơn ở lưng chừng núi, vốn hiếm khi tiếp xúc với các công xã khác cũng có người đến.
Dân thôn ai nấy đều run sợ, đã xảy ra chuyện lớn gì vậy?
Mấy người đàn ông đang chuẩn bị về nhà ăn cơm lập tức siết chặt nông cụ trong tay.
Thẩm Mai Hoa chạy đi báo tin cho Đại đội trưởng mà rơi cả một chiếc giày: “Không hay rồi, không hay rồi, bốn thôn đã bàn bạc xong, cùng nhau kéo đến gây chuyện rồi. Đại đội trưởng Thập Lý Sơn mang cả súng đến, ông ta dọa sẽ diệt sạch thôn ta không chừa một ai, Đại đội trưởng mau nghĩ cách đi!”
Hướng Hồng Quân phun cả ngụm nước ra ngoài.
Ông xỏ vội giày lao ra ngoài, vừa kéo Thẩm Mai Hoa chỉ đường vừa hỏi: “Có chuyện gì? Nói rõ xem nào.”
Những năm đói kém trước đây, vì nguồn nước và thức ăn, năm đại đội của công xã suýt nữa đã đánh nhau đến vỡ đầu. Nếu không có ngọn núi lớn này nuôi sống dân thôn, nghe nói ở khu vực đồng bằng còn có không ít người bị đánh chết.
Bi kịch đổi con cho nhau ăn cũng đã xảy ra.
Năm đại đội theo thời cuộc hòa bình, mấy năm gần đây quan hệ mới dịu đi, sao bây giờ lại kéo đến gây chuyện rồi?
Lúc hai người chạy đến, người của bốn vị Đại đội trưởng đã bao vây nhà họ Hồ. Đại đội trưởng Thập Lý Sơn, Bặc Hoa, đi đầu, tay cầm một khẩu súng săn.
Họng súng chĩa thẳng vào trán Hồ Bân, thỉnh thoảng lại dí vào: “Chính là mày suýt nữa đã phá hỏng cơ hội sửa đường của bọn tao? Nói, có phải mày không?”
Hồ Bân giơ hai tay qua đầu, không dám động đậy, càng không hiểu Bặc Hoa đang nói gì.
Thập Lý Sơn định sửa đường từ bao giờ? Ông ta lại suýt phá hỏng cơ hội đó khi nào?
Người của Tam Đạo Câu Tử thì luôn miệng chửi bới, ngấm ngầm xúi giục Bặc Hoa nổ súng.
Đại đội Long Tuyền thì đứng xem kịch nhưng vẫn vây chặt nhà họ Hồ, không cho bất kỳ đội viên nào của đại đội Bình Đầu đến gần.
Đại đội trưởng Lý của thôn Hạnh Hoa thì nhìn trời nhìn đất, chỉ đến khi Bặc Hoa bị kích động quá đà, ông mới cản vài câu.
Lúc Hướng Hồng Quân chạy đến thì nhìn thấy cảnh tượng này, hàng trăm người đen nghịt vây quanh nhà thờ tổ cũ của họ Hồ, nay là phòng họp của thôn.
Dân thôn gan dạ thì xúm lại hỏi có chuyện gì, người nhát gan thì đứng xem từ xa.
Nguyễn Hiện Hiện thì dẫn theo “biệt đội gậy khuấy phân” của mình ngồi xổm thành một hàng, vừa cắn hạt dưa vừa xem kịch...
Huyết áp của Hướng Hồng Quân tăng vọt ngay lúc đó, ông gầm lên một tiếng: “Nháo nhào cái gì? Tất cả muốn tạo phản hết chắc?”
Đại đội trưởng mới chưa được bầu ra, công việc bàn giao chưa hoàn tất, Hướng Hồng Quân vẫn là Đại đội trưởng của thôn. Nhưng tin tức ông sắp được thăng chức lên làm chủ nhiệm công xã đã lan truyền khắp nơi, ai cũng biết.
Tiếng gầm này vẫn có tác dụng rất lớn.
Bặc Hoa trước đây từng là thổ phỉ được chiêu an, dẫn dắt anh em chiếm núi làm vua. Vì chỉ muốn sống sót chứ không làm nhiều điều ác nên khi thanh lý sau ngày kiến quốc, tổ chức đã tha cho ông ta.
Đặc biệt là trong thời kỳ cao điểm của Cách mạng văn hóa, ông ta trốn biệt trong núi, sống chết không chịu ra.
Ông ta không xuống núi, còn đám Hồng Tiểu Binh nếu dám vào núi thì phải chuẩn bị tinh thần một đi không trở lại, ai dám cưỡng ép bắt người?
Chiếm được địa lợi, lại từng giúp đỡ không ít dân thôn vào núi tìm đường sống trong những năm đói kém, có ân tình này, mấy đại đội phía dưới cũng ngấm ngầm che chở cho ông ta.
Mấy năm gần đây, sóng gió qua đi, đám Hồng Vệ Binh ngày càng an phận, Bặc Hoa mới xuất hiện trở lại trước mặt mọi người.
Ngoài việc cao lớn vạm vỡ ra, ông ta có thể được mô tả bằng một câu là “ngoại hình không có gì nổi bật”.
Ông ta thu súng lại, đứng tại chỗ. Thấy vẫn còn bực, ông ta liền đá Hồ Bân một cái nhưng bị Hướng Hồng Quân ngăn lại nên không tiếp tục hành động quá khích. Ông ta nhận lấy điếu thuốc Hướng Hồng Quân đưa rồi châm lửa.
Vẻ mặt ông ta lộ rõ sự hưởng thụ không che giấu. Sau khi nhả ra một làn khói trắng, ông ta mới nói rõ mục đích của chuyến đi này.