Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2498 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 338

❊ ❊ ❊

Nguyễn Hiện Hiện giơ ba ngón​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay lên: “Tôi thề.”

Cô thề sẽ không bao giờ dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ pháo bắn nhà họ Hồ.

“Được thôi, buổi tối tôi đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô vào núi tìm.”

Kẻ này đã đạt được mục đích, trên mặt lộ ra nụ cười có mấy phần gian manh, dọc đường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi cứ liên tục giảng giải cho con chồn vàng về sự nguy hiểm của vũ khí nóng.

“Ngài xem, giặc Nhật năm đó cậy mình có vũ khí tiên tiến hơn chúng ta, vượt biển sang xâm lược Hoa Hạ. Ngài có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết nếu sau này chiến tranh thế giới thứ ba nổ ra, quốc gia đầu tiên bị diệt vong sẽ là ở đâu không?”

“Nước của giặc Nhật.” Nhị Đại Gia không cần suy nghĩ: “Chỉ cần cho mảnh đất này trăm năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tu dưỡng sinh sôi, nó nhất định sẽ khiến bên kia bờ đại dương trở tay không kịp.”

“Đúng không. Bọn giặc Nhật chỉ cầu mong đừng có ngày đó. Đổi lại là nhà họ Hồ cũng vậy, cứ tưởng mình có chút vũ khí lợi hại là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể nghênh ngang, đến khi những người bị ông ta chèn ép có được sức mạnh phản kháng thì nhà họ Hồ sẽ bị diệt đầu tiên.”

“Cũng giống như đàn ông ngoại tình tìm nhân tình vậy, việc người vợ cần làm không phải là đi tìm bồ nhí gây sự, mà là hạ thuốc hoặc “cắt”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái gốc rễ gây họa của gã đàn ông? Bồ nhí tự khắc sẽ chạy mất. Tịch thu vũ khí gây án là yếu tố quan trọng hàng đầu.”

Chiếc xe Jeep dừng trước cửa tiệm cơm quốc doanh, con chồn vàng nhỏ đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị Nguyễn Hiện Hiện lừa cho quay mòng mòng, ngớ ngẩn cả người.

Ngồi trong xe, Nguyễn Hiện Hiện lấy đồ trang điểm ra, giả vờ hí hoáy trên mặt rồi lén​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ uống một lọ thuốc. Khi lộ mặt ra lần nữa, đã là khuôn mặt của Giả Minh.

Con chồn vàng nhỏ cong lưng, xù lông toàn thân: “Bạn phương nào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó? Nể mặt tôi, mau ra khỏi cơ thể của cô ấy.”

Nguyễn Hiện Hiện giả vờ không hiểu: “Là tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây! Người bạn thân nhất của ngài đây.”

Con chồn vàng không hề phủ nhận danh xưng “bạn bè”, nó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lùi lại đầy cảnh giác, làm ra tư thế tấn công.

“Không thể nào, mùi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không giống.”

Nguyễn Hiện Hiện lúc này mới biết, uống lọ thuốc vào không chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thay đổi vóc dáng, khuôn mặt, mà còn cả mùi hương.

Hệ thống 365 đắc ý kiêu ngạo: [Hàng của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hệ thống, tất nhiên là hàng thượng hạng.]

Cô lấy một lọ nước hoa hương nhài từ trong túi (thật ra là không gian) ra, xịt một cái: “Ngài ngửi xem, có phải thứ này đã làm thay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đổi mùi của tôi không? Đồ của bọn Tây nghiên cứu gọi là nước hoa, có thể biến mùi hôi thành mùi thơm, tôi dùng là một loại khác.”

Mùi hoa nhài nồng nặc vừa xuất hiện, Nhị Đại Gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã bị sặc, hắt xì liên tục mấy cái.

Mùi hương quá nồng nặc đối với loài động vật có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khứu giác nhạy bén quả thật là một thảm họa.

Dỗ ngon dỗ ngọt mãi, cuối cùng cũng dỗ được vị tổ tông này chui vào trong áo. Móng vuốt nhỏ đạp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đạp trên ngực cô mấy cái cũng lớn cũng cứng, xem kích cỡ thì đúng là bạn tốt của nó rồi.

Nguyễn Hiện Hiện gõ nhẹ vào đầu nó một cái: “Ngoan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoãn chút đi, đừng có làm trò lưu manh.”

Rồi cô nhỏ giọng thương lượng: “Chúng ta ở bên ngoài đừng có làm mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trò máu me, lát nữa ngài ăn hai quả trứng gà được không?”

Nhị Đại Gia “xì” một tiếng: “Không cần phiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phức thế, cô ăn gì tôi ăn nấy.”

Đầu lưỡi liếm liếm mũi, đồ ăn của con người à,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã bao nhiêu năm rồi nó chưa được ăn.

Nguyễn Hiện Hiện mang theo vị tổ tông này, chọn một bàn ở góc trong cùng, tự mình ra quầy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gọi ba món mặn một món canh, đồ ăn chính vẫn là món mì thịt bò yêu thích.

Dù động tác đặt nó lên ghế đã rất cẩn thận nhưng vẫn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tránh khỏi bị mấy người tinh mắt ở gần đó phát hiện.

Một bà cụ dắt theo cháu trai ngồi bàn cách đó không xa vừa định hét lên nhưng khi nhìn thẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào khuôn mặt lông lá của con chồn vàng, tiếng hét đến cổ họng lại bị nuốt ngược trở vào.

Bà ta mặt mày tái mét, vội vàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhét cơm vào miệng cháu mình.

Khẩu hiệu “Phá Tứ Cựu” (Phá bốn cái cũ) dù có hô hào vang dội đến đâu thì trên mảnh đất đen màu mỡ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trù phú này, người dân vẫn luôn giữ một lòng kính sợ đối với những sinh vật được coi là tiên gia.

Nguyễn Hiện Hiện lấy một cái bát trống, gắp mỗi món một ít để lên ghế đẩu. Con chồn vàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại cứ nhìn chằm chằm vào bát mì thịt bò của cô: “Sao không cho tôi đồ ăn chính?”

Nguyễn Hiện Hiện vội vàng ôm lấy bát mì, lắc đầu lia lịa. Chia sẻ đồ ăn đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến cô đau lòng lắm rồi, mì thịt bò là giới hạn cuối cùng của cô.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »