Nếu không phải vì để đảm bảo an toàn, các móc khóa đều là khóa an toàn chuyên dụng thì đã có binh lính trong lúc ý thức không tỉnh táo, cố gắng gỡ dây ra, gỡ không được còn chặt bằng dao...
Quân đoàn 3 đưa lên một tấm bản đồ vẽ tay, đó là hình dạng mà mọi người lúc tỉnh táo đã sắp xếp lại từ các bóng cây trong rừng.
Đoàn trưởng đưa tờ giấy ra, lúc này mới phát hiện Nguyễn Hiện Hiện đứng quá cao...
Ông vừa định ngượng ngùng thu tay về thì Nguyễn Hiện Hiện đã từ trên lưng rùa nhảy vọt xuống, đáp đất bằng một chân quỳ để giảm lực.
Vị đoàn trưởng trung niên sáng mắt lên. Độ cao này ông cũng có thể nhảy xuống, chỉ là không thể làm được nhẹ nhàng như Nguyễn Hiện Hiện, khi đáp đất ít nhất cũng phải lăn một vòng để giảm lực.
Cái người này lén lút cử động đôi chân đã bị tê rần, cô nhận lấy bản phác thảo, liếc nhìn. Rối loạn, lung tung, về cơ bản có thể khẳng định là không hề có quy tắc gì.
Đoàn trưởng Sư đoàn 2 vẫn đang nói: “Từ đó, chúng tôi suy đoán nhóm người vào núi chưa chắc đã chết cũng có thể là đang bị mắc kẹt ở một nơi nào đó. Kể từ lúc nhóm dân thôn đầu tiên mất tích đã qua 72 giờ. Đồng chí, nếu không có mệnh lệnh nào khác, chúng ta lập tức xuất phát. Nếu còn chi tiết gì, sẽ nói chuyện tiếp trên đường đi.”
“Vãi chưởng, cái gì thế?”
Thôn Bạch Thạch bị sương trắng bao phủ, bóng người thấp thoáng. Những người lính cơ bắp căng cứng, nghiêm trận chờ lệnh, tay cầm vũ khí nóng uy lực lớn, sẵn sàng san bằng nửa ngọn núi bất cứ lúc nào.
Pháo cối, họng pháo xe tăng đồng loạt nhắm chuẩn về một hướng.
Nơi đó không chỉ có thường dân còn sống sót, mà còn có cả đồng đội của họ. Chỉ cần chưa đến bước đường cùng, nguy hiểm chưa lan ra ngoài thì đạn sẽ không bao giờ lên nòng.
Nói cách khác, nếu thứ quỷ quái bên trong chạy ra làm hại người, việc khai hỏa hàng loạt là khó tránh khỏi. Tàn nhẫn nhưng thực tế.
May mắn là hai ngày nay, những thứ đó chỉ hoạt động trong sương mù và sương mù vẫn chưa có xu hướng lan rộng.
Các quân nhân không dám chớp mắt, luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ, cơ bắp toàn thân căng cứng.
Một người lính trẻ dụi dụi mắt, chỉ vào bóng đen khổng lồ hiện ra trong làn sương trắng. Dưới sự tác động thị giác đột ngột, cậu ta văng luôn cả tiếng chửi thề.
Ba vị phó đoàn đang trấn thủ tại đây có sắc mặt nghiêm trọng chưa từng thấy, họ nghiến răng, tay giơ lên giữa không trung, sẵn sàng ra lệnh khai hỏa bất cứ lúc nào.
Trên lưng rùa, để tránh ngộ thương đồng đội, Mộc Hạ vừa phối hợp với ba vị đoàn trưởng lớn tiếng xưng danh, vừa phải dỗ dành Nguyễn Hiện Hiện đang xù lông, không ngừng dùng cổ kiếm chém loạn xạ vào không khí...
Chuyện phải kể từ lúc xuất phát. Đường thôn không đủ rộng cho một chiếc xe tải đi qua, muốn đưa Vi Vi theo thì phải đi đường khác.
Quân đội nhanh chóng mang đến bản đồ khu vực lân cận, quyết định vòng qua thôn Thạch Khê bên cạnh thôn Bạch Thạch, đi vào từ bên hông rồi hội quân với đại đội ở mặt chính diện.
Sau khi đã bàn bạc với Vi Vi, nó cho phép sáu người bao gồm Phạm Thái Thái, Mộc Hạ, ba vị đoàn trưởng và Nguyễn Hiện Hiện tạm thời ngồi trên lưng nó, để nó cõng vào thôn.
Gặp những con đường nhỏ không qua được, hay cây cối nhà cửa cản đường, Vi Vi đều dễ dàng san phẳng, nghiền nát và đi qua cũng khiến mọi người được chứng kiến một góc rất nhỏ trong thực lực thật sự của bá chủ Lục Giang này.
Muốn hội quân ở chính diện, mọi người nhất định phải đi sâu vào sương mù.
Nguyễn Hiện Hiện đã phải chuẩn bị tâm lý suốt cả chặng đường, mới có thể nhịn được khi nhìn thấy “con quỷ” đầu tiên, không hét lên thành tiếng.
Khi Vi Vi đi sâu vào sương mù, “bóng quỷ” cũng ngày càng nhiều. Có người đang cúi đầu làm lụng trên đồng, có người thì túm năm tụm ba ngồi xổm trước cửa nhà như đang tán gẫu.
Quá đáng nhất là một đội quân nhân đi ngang qua trước mặt họ, đi được 20 mét thì biến mất rồi lại xuất hiện ở điểm ban đầu, lặp lại hành động bước đi.
Đủ loại cảnh tượng quỷ dị đã dọa cho Nguyễn Hiện Hiện có lá gan nhỏ hơn gan thỏ suýt nữa thì tinh thần thất thường...
Khi Vi Vi đi xuyên qua cơ thể “người lính” mà không gặp chút trở ngại nào, cái người này đột nhiên rút cổ kiếm sau lưng, chém loạn xạ vào không khí.
Ba vị đoàn trưởng cộng thêm một Phạm Thái Thái, vậy mà không kéo nổi một Nguyễn Hiện Hiện đang không thể tự kiểm soát. Năm người vật lộn trên lưng rùa mồ hôi đầm đìa.