Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 352

❊ ❊ ❊

Nguyên văn là: “Chỉ cần có một chút khả năng sửa được, thành phố tỉnh ngốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à mà bán máy cho các ông? Đổi lại là ông, ông có bán không?”

Đứng trước cái máy đang vận hành ầm ầm, Nguyễn Hiện Hiện có thể tưởng tượng ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt của đám người ở đại đội kia bây giờ đau rát đến mức nào.

“Đến rồi đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi!”

Hai người khiêng một thùng 50kg đậu nành hì hục một tiếng đặt bên cạnh máy. Chử Lê mặc đồ bảo hộ,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xắn tay áo lên đến khuỷu tay, đứng trên cái bệ cao xây bằng đá, đích thân cầm xẻng rang đậu.

Kiến thức học được từ chị Tống, rang chín có thể tăng tỷ lệ ra dầu. Máy móc cũ kỹ của xưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dầu thời xưa chưa có chức năng rang và đảo tự động, chỉ có thể dựa hoàn toàn vào sức người.

Chử Lê và Ngô Học Lương đứng ở hai bên cái chảo lớn, cây xẻng sắt trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay liên tục đảo trong chảo, cho đến khi đậu nành tỏa ra mùi thơm.

Mộc Hạ đăm chiêu suy nghĩ cần phải thêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chức năng đảo rang tự động cho máy.

Có xã viên nóng lòng thò tay vào chảo vớt một nắm, nóng đến nỗi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẩy tay liên tục nhưng vẫn kiên cường nhét hạt đậu nành vào miệng.

“Thơm thật!”

Thấy tất cả mọi người đều nhìn mình, người nọ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gãi gãi sau gáy: “Ý tôi là chín rồi.”

Những người đàn ông bước ra, xúc từng xẻng đậu nành đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rang vào máy, bắt đầu lượt ép dầu đầu tiên.

Máy móc vận hành ầm ầm, tất cả mọi người đều háo hức mong chờ. Khi lượt dầu đậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nành đầu tiên, vừa đục vừa có bọt, trông giống “cái thứ kia”... chảy ra từ miệng máy...

Mọi người không khỏi thất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vọng tràn trề.

“Thứ này mà ăn được à? Vừa lỏng vừa sệt, y hệt cái “thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia” mà con trai tôi ị ra lúc bị Tào Tháo rượt...”

Lời này khiến không ít người thấy ghê tởm, các xã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viên nữ không chịu nổi, quay đầu bỏ đi...

Nhưng Nguyễn Hiện Hiện lại không hề đổi sắc, cô nhận lấy xẻng và lưới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lọc từ tay Chử Lê, gạt lượt bã đầu tiên trên bệ ra dầu.

Ở phía bên kia của máy, bã đậu cũng lần lượt đi ra. Cô liếc nhìn, bắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu gạt lượt bã thứ hai, dầu đậu nành chảy vào thùng vẫn rất đục.

Lúc này sự chú ý của đa số mọi người đều dồn vào bã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đậu vừa ra lò. Họ đưa tay ra lấy, vẫn còn khá nóng.

Đợi nguội hơn một chút, họ bẻ ra cắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một miếng nếm thử, giòn tan, rất thơm!

Bã đậu có thể đóng đầy hai bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tải, bị xã viên tranh nhau ăn.

Thứ tốt! Ở thành phố, phải có họ hàng thân thích với xưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ép dầu mới có thể mang về nhà ăn như lương thực.

Phía bên máy ép cần phải liên tục khuấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đậu nành và bã vừa ép ra.

Cuối cùng, gạt lượt bã thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ba trên mặt bệ.

Thùng lớn đã chứa đầy hai phần ba dầu đậu nành. Nguyễn Hiện Hiện đổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nước sôi đã chuẩn bị từ trước vào, sau đó tiến hành lọc...

Đổ dầu đục vừa ép ra từ máy vào bộ lọc. Bộ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lọc bắt đầu rung lắc “loảng xoảng” một cách nhịp nhàng.

Sau khi lọc lần hai, dầu đậu nành chảy ra từ miệng dầu đã vàng óng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ và trong suốt, không khác gì dầu đậu nành bán ở cửa hàng cung tiêu.

Đáy thùng về cơ bản là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không còn cặn nữa.

Một loạt xã viên đứng ngây người, không thể tin được mà dụi dụi mắt:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Thật? Thật sự ra dầu rồi à? Màu này, mùi này, không sai được.”

“Trời ơi! Công xã sau này không phải lo thiếu dầu nữa rồi? Mặc dù tôi thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mỡ heo rán từ thịt mỡ hơn nhưng thỉnh thoảng cũng phải đổi vị chứ.”

Mọi người “xì”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một tiếng.

Đó mà là đổi vị à? Nhà nào mà ngày nào cũng ăn nổi mỡ heo? Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể lấy miếng mỡ heo quẹt qua đáy nồi đã là ăn Tết sớm rồi.

“Đừng ngẩn ra đó nữa. Lấy phễu đổ vào thùng, xem​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ 50kg đậu nành ép được bao nhiêu cân dầu.”

Trừ thùng đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là 7,7kg.

Tương đương với 50kg đậu nành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ép được 7,5kg dầu.

Người không hiểu thì hùa theo cười ngây ngô, còn những người hiểu biết một chút đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ im lặng. Tỷ lệ ra dầu của cái máy này cao đến mức chưa từng thấy...

Cao đến mức người trong nghề cũng cảm thấy phi thực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tế, nghi ngờ có chỗ nào đó sai sót.

Mộc Hạ - người đã cải tiến máy móc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ làm việc tốt không cần kể công.

Không biết. Chuyện này ngoài mấy đứa bạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thân, ai hỏi chị cũng không biết.

Dám thừa nhận à? Chị có thể đoán trước được những ngày tháng bị ép đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cải tiến máy móc. Mộc Hạ chỉ nghĩ thôi cũng thấy trời sập rồi!

Chị ho nhẹ một tiếng, cắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngang: “Cân bã đậu nữa.”

Một bao rưỡi, tổng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cộng 41kg.

Tương đương 50kg đậu nành, ra được​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ 7,5kg dầu, 41kg bã đậu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »