Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 331

❊ ❊ ❊

Mặt phó chủ nhiệm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhậm tái đi.

Cái giọng điệu này... một thằng khốn Tào vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi, lại đến một Nguyễn Lột Da.

Ông ta không thèm chào hỏi, quay mặt đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về công xã tổ chức người dỡ hàng.

Các bác tài xế thì từ đầu đến cuối đều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười híp mắt, không một ai ngăn cản.

Người xưa có câu: “Xe, thuyền, quán xá, cò mồi, nha lại (chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những kẻ trung gian, môi giới) vô tội cũng đáng giết.”

Đám “lão làng” không ở ngay trước mắt này, được Nguyễn Hiện Hiện xếp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào hàng “không thể đắc tội thì cố gắng không đắc tội”.

Còn về đám nhân viên công xã cũng nhân cơ hội này để cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xem xem, bên trong có bao nhiêu là người, bao nhiêu là quỷ.

Nguyễn Hiện Hiện tai nghe một đằng, mắt nhìn một nẻo, vừa nghe các tài xế kể những chuyện kỳ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lạ gặp phải trên đường, mắt vừa quan sát đám nhân viên công xã được điều ra dỡ hàng.

Ai đang chăm chỉ hoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thành nhiệm vụ...

Ai mặt mày tái mét, rõ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ràng không muốn làm...

Ai hò hét to nhất nhưng thực tế không làm bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiêu, trong lòng cô đã nắm được đại khái.

Loại người hỉ nộ lộ rõ trên mặt, thật ra không có nhiều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tâm địa, chỉ cần “vuốt lông xuôi” là dễ dỗ nhất.

Còn loại “miệng nói một đằng, tay làm một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nẻo” thì phải đặc biệt chú ý.

Nguyễn Hiện Hiện cụp mắt xuống, tham gia vào cuộc thảo luận sôi nổi của các tài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xế về việc “gặp phải một quán trọ kỳ lạ giữa nơi hoang sơn dã lĩnh”.

Cả đám còn chưa tranh luận xong chủ quán trọ đó là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người hay là quỷ thì hàng đã được dỡ xong hết.

Gần trưa, đang định gọi các bác tài vào nhà ăn dùng bữa trưa thì phía trước cửa công xã, một người phụ nữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trung niên diễm lệ mặc chiếc váy liền thân chấm bi đen trắng, đi giày da gót thấp, đeo túi da... đi tới.

Người phụ nữ đó như thể đang né thứ gì bẩn thỉu, vòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua đống hàng hóa trên đất, đảo mắt nhìn một vòng.

“Cơm ở nhà ăn heo nó còn chẳng thèm ăn. Lão Trịnh đâu? Bảo ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta ra đây, trưa nay cùng đi ăn ở tiệm cơm quốc doanh.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mấy bác tài xế đang chuẩn bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào công xã ăn một bữa ngon lập tức đồng loạt thay đổi.

Ý gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây?

Nguyễn Hiện Hiện vừa hay đứng cách người phụ nữ đó không xa. Bà ta chỉ một ngón tay về​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía cô, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: “Cô vào trong một chuyến, gọi Lão Trịnh ra đây giúp tôi.”

Nguyễn Hiện Hiện nghiêng đầu, đi nhanh vài bước, cười một cách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xun xoe: “Dạ cháu chưa kịp hỏi, bác gái là...”

Bị gọi là “bác gái”, người phụ nữ liếc xéo Nguyễn Hiện Hiện một cái sắc lẻm, cằm hơi hất lên: “Cô chính là nữ thanh niên trí thức từ dưới thôn lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ à. Tôi là Quỳnh Diệu Lệ, chủ nhiệm phụ nữ của công xã Đinh Tử Khố. Bí thư Trịnh cô gặp rồi chứ, vào trong gọi ông ấy ra đây giúp tôi.”

“Không cần phiền phức vậy đâu.” Nguyễn Hiện Hiện cười toe toét, đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hai tay lên miệng làm loa, hít một hơi thật sâu:

“BÍ THƯ TRỊNH ƠI, CHỦ NHIỆM PHỤ NỮ NÓI CƠM NHÀ ĂN LÀ THỨ CHO​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ HEO ĂN, GỌI ÔNG LÊN THÀNH PHỐ ĂN TIỆM CƠM QUỐC DOANH KÌA!”

Với cái giọng oang oang này của cô, cả tòa nhà hai tầng của công xã đều nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy. Liên tiếp có các cửa sổ mở ra, sắc mặt Quỳnh Diệu Lệ tái mét.

Lời đó truyền đến tai người có ý đồ thì bà ta không sợ nhưng bà ta không muốn phiền phức. Bà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta tức tối xông lên kéo Nguyễn Hiện Hiện: “Cô nói bậy bạ gì đó, tôi nói câu đó lúc nào?”

Nguyễn Hiện Hiện nghiêng người né “Cửu Âm Bạch Cốt Trảo” của bà ta, thoắt một cái chạy tót vào tòa nhà, vừa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chạy vừa la: “Bí thư Trịnh! Bí thư Trịnh! Bà nhà ông gọi ông đi ăn tiệm cơm quốc doanh kìa!”

Quỳnh Diệu Lệ ở đằng sau liều mạng đuổi theo nhưng lúc nào cũng chỉ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thiếu một bước, vừa đuổi vừa la hét chói tai bảo cô câm miệng.

Cửa văn phòng cuối cùng ở tầng hai mở ra, một người đàn ông ở độ tuổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giữa trung niên và già bước ra, vẻ mặt nghiêm nghị, lộ rõ vẻ không vui.

“Im miệng hết đi! Nơi công cộng của đơn vị mà rượt đuổi, ồn ào còn ra thể thống gì nữa. Cô là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tiểu Nguyễn phải không, ở đây không có việc của cô nữa, xuống dưới kia cùng công nhân dỡ hàng trước đi.”

Nguyễn Hiện Hiện đứng nghiêm chào,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay đầu đi thẳng.

Lúc đi ngang qua mấy văn phòng, cô còn cười hì hì chào hỏi người bên trong: “Tình cảm vợ chồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của bí thư và chủ nhiệm tốt thật đấy, có thể đi bình chọn gia đình kiểu mẫu rồi.”

“Đúng không, người đến tuổi trung niên mà giữ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được tình cảm này thật đáng quý.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »