Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2498 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 378

❊ ❊ ❊

Mà đối diện, là bốn con Thí Thần xấu xí, dáng vẻ dữ tợn, tỏa ra hơi thở lạnh lẽo quỷ dị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến người ta run sợ, cái miệng lớn như chậu máu tựa như có thể nuốt chửng mọi thứ trên đời.

Trận chiến bùng nổ, bốn con Thí Thần từ hai bên trái phải và trên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không, như một trận cuồng phong, gào thét lao về phía Bạch Hồ...

Bụi cát đá vụn bay mù mịt, Bạch Hồ né tránh một cách linh hoạt, thân hình nó như một tia chớp màu trắng, di chuyển bất định trên chiến trường. Mỗi lần lóe lên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó đều tránh được những đòn tấn công hiểm hóc chí mạng của bọn Thí Thần, tìm đúng thời cơ, dùng móng vuốt sắc bén hơn bất kỳ vũ khí nào để phản kích.

Dưới sự yểm trợ của con quỷ xảo quyệt quỷ vô diện, con quỷ rách​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miệng há cái miệng rộng ngoác đến mang tai cắn về phía Bạch Hồ.

Bạch Hồ đột ngột nhảy vọt lên, vượt qua con quỷ rách miệng, nhảy lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lưng quỷ vô diện, móng vuốt hung tợn đâm sâu vào cơ thể nó.

Con quỷ vô diện đau đến mức ngửa đầu phát ra một tiếng gầm gừ câm lặng, nó điên cuồng lắc lư cơ thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn hất Bạch Hồ xuống. Chớp lấy thời cơ, ba con Thí Thần còn lại tấn công từ các hướng khác nhau.

“Chít!”

Nhị Đại Gia đang ở phía sau bất chợt cầm chân hai con Thí Thần kêu lên một tiếng đau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đớn, Bạch Hồ đột ngột quay đầu, nhìn thấy một cảnh tượng khiến nó muốn nứt cả tròng mắt.

Nhị Đại Gia đang bị hai con Thí Thần kéo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ căng hai chân trước, sắp bị xé làm đôi.

Bạch Hồ bất chấp đòn tấn công của bốn con Thí Thần sau lưng, đáy mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lóe lên vẻ điên cuồng, miệng phun ra một ngọn lửa màu đỏ rực cháy.

Ngọn lửa như sóng dữ cuộn trào về phía hai con Thí Thần, ngay khoảnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khắc tiếp xúc với ngọn lửa, hai con Thí Thần tan thành tro bụi.

Cùng lúc đó, hai gã Âm Dương Sư phía​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau phun máu tươi, ngã xuống đất.

Gã cầm đầu không giận mà còn vui mừng: “Bản mệnh hỏa! Nhanh lên, con hồ ly này đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phun ra bản mệnh hỏa tu luyện cả trăm năm rồi, tất cả cùng lên, giết nó!”

Đáp trở lại đỉnh quan tài, mắt Bạch Hồ lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng nó vẫn kiên định chắn con chồn vàng sau lưng: “Ta còn cầm cự được một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúc. Ngươi, ngươi đi tìm viện binh, người đến rồi, chỉ cầu bọn họ bảo vệ tốt cỗ quan tài này. Thử Thử (Nhóc Chồn), nắm lấy cơ hội... chạy!”

Nhị Đại Gia ngơ ngác nhìn vị đại ca đang dùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng sống để đổi lấy đường lui cho mình.

Trước đây người trong tộc nói Hồ gia (nhà Cáo) là đứng đầu trong Ngũ Đại Tiên, nó không phục, chẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải chỉ là đẹp mã hơn một chút thôi sao, chiến lực chưa chắc đã bằng Liễu gia (nhà Rắn).

Bây giờ, khi thật sự chứng kiến Bạch Hồ, thấy nó mấy lần liều mạng vì mình, chồn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cuối cùng cũng hiểu vì sao bốn nhà còn lại cam nguyện tôn Hồ gia làm đầu.

Bạch Hồ bộc phát một luồng sức mạnh cường đại, đẩy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lùi bốn con Thí Thần ra xa mấy mét.

Nó nhân cơ hội này tìm ra sơ hở của con quỷ rách miệng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tung ra đòn chí mạng, không quên hét lên dữ dội: “Đi đi!”

Ba con Thí Thần còn lại thấy vậy, thế công chậm lại một chút nhưng Bạch Hồ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã gần cạn dầu hết đèn, lộ ra vẻ kiệt sức, lực bất tòng tâm.

Nó nhìn con quỷ rách miệng vừa thoát chết trong gang tấc vì lực cuối của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình không đủ, miệng thở hồng hộc, trong lòng vô cùng không cam tâm.

Ngay lúc nó đang tụ lực cho đòn cuối cùng, chuẩn bị kéo con quỷ vô diện lợi hại nhất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở đây cùng chết... một mùi hôi thối không thể dùng lời nào diễn tả bao trùm khắp nơi.

Mùi hôi thối đó cô đặc lại, như một đám khói màu vàng, trong nháy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt lan ra, mùi xộc mũi nồng nặc lập tức tràn ngập không khí.

Bốn gã Âm Dương Sư bị mùi hôi xộc đến cay mắt không mở ra nổi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gã đã thổ huyết ngã xuống đất lúc nãy giờ đã sùi cả bọt mép.

Mấy con Thí Thần không có ai điều khiển​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ liền ngơ ngác lơ lửng giữa không trung.

“Ngươi...” Bạch Hồ liếc mắt nhìn sang, bắt gặp ánh mắt sắc bén và hung dữ của con chồn vàng. Tinh quái sở dĩ khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ loài người sợ hãi là vì trong cơ thể chúng đều nuôi dưỡng một loại sức mạnh mà người thường khó có được.

Bạch Hồ là lửa, còn chồn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vàng là “khí” (mùi hôi).

Đòn sát thủ bản mệnh đã dùng, trăm năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tu hành cũng coi như hủy hết.

Nhân lúc đám Âm Dương Sư lùi lại tránh mùi hôi, mấy con Thí Thần không người điều khiển,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhị Đại Gia cắn vào cổ Bạch Hồ, quẳng lên lưng rồi cắm đầu cắm cổ chạy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »