Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 347

❊ ❊ ❊

Bác sĩ ban đầu có chút không hài lòng với thái độ của cô đối với bệnh nhân, cho đến khi cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ y tá nhỏ ghé vào tai ông nói thầm vài câu, vẻ mặt của bác sĩ dần dần cứng đờ.

Hai người liếc nhìn ông ta, lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cúi đầu thì thầm vài câu.

Lại liếc nhìn ông ta, lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì thầm vài câu.

Ánh mắt đó ngày càng có gì đó không đúng, nhìn đến mức Trịnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nghiêm dựng cả lông gáy. Họ nhất định đang nói xấu ông ta.

Y tá: “Ông quên rồi à? Tầng trên cùng có mấy vị bệnh nhân đặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biệt, bệnh viện chúng ta không nên thu nhận bệnh nhân bị thương nhẹ.”

Bác sĩ: “Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lý.”

Y tá: “Huống hồ vị trước mắt này cũng là một cán bộ lớn nhỏ, lỡ như để ông ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiếp xúc với đám người đó, tư tưởng bị tổ chức nước ngoài ăn mòn, hậu quả ai gánh?”

Bác sĩ cảm thấy lời này có vấn đề. Bệnh viện đúng là mới tiếp nhận năm tên đặc vụ thù địch nước​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài bị Quân đoàn Một đánh cho còn nửa cái mạng, đang được cứu chữa dựa trên tinh thần nhân đạo.

Nhưng năm người đó sống được mấy người còn chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chắc, làm gì còn sức mà gây sự?

Dựa trên nguyên tắc bớt một việc thì tốt hơn, kết quả xét nghiệm máu chưa có thì bệnh nhân không cần nhập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viện, đợi đến lúc có kết quả thật nếu bệnh nhân nghiêm trọng đến mức muốn xuất viện cũng không được...

Bác sĩ đã từ chối yêu cầu “lập tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhập viện kiểm tra” của Trịnh Nghiêm.

Mà màn thao tác này rơi vào mắt Trịnh Nghiêm, lại chính là bác sĩ và y tá đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cố ý gây khó dễ. Ông ta cười lạnh một tiếng, đứng dậy: “Các người chờ đó.”

Cái viện này, ông ta nhất định phải vào! Bác sĩ đã nói không chừng sẽ mất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mạng, lỡ như ông ta chính là cái trường hợp “không chừng” đó thì sao?

...

“Nghe nói gì chưa? Có một bệnh nhân trùm dụng cụ kế hoạch hóa lên đầu đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khám bệnh, đang tìm viện trưởng của chúng ta, làm ầm lên đòi nhập viện.”

“Cái gì? Trùm dụng cụ kế hoạch hóa lên đầu thì đến bệnh viện chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta làm gì? Phải đến bệnh viện tâm thần ở bên cạnh chứ!”

Vật vã cả nửa buổi sáng, cuối cùng Trịnh Nghiêm cũng được nằm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên giường bệnh của bệnh viện, ông ta thở phào nhẹ nhõm.

Viện trưởng vốn không có giao tình gì với ông ta, chỉ là có gặp qua vài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lần trong các cuộc họp ở huyện, thậm chí còn chưa nói chuyện chính thức.

Nhưng bây giờ nhà nào nhà nấy cũng đông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con, ở thành phố cũng không ngoại lệ.

Không đủ lương thực để ăn thì làm sao? Người có quan hệ thì tìm đến công xã, tìm đại đội; người không có quan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hệ thì phải xuống nông thôn, gõ cửa từng nhà để trao đổi, hy vọng bà con san sẻ cho một ít lương thực.

Viện trưởng chính là thuộc dạng nhà có rất nhiều miệng ăn đang chờ chực, đương nhiên sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không từ chối một yêu cầu không quá vô lý của một vị bí thư công xã.

Thế là khi Nguyễn Hiện Hiện đang ngồi trong văn phòng công xã, họp cùng các Đại đội trưởng đến để phân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chia đơn hàng đan lát, nghe được tin tức này, cô há hốc mồm hồi lâu không nói nên lời.

Cô nhìn Hướng Hồng Quân vừa bước vào đã lập tức chia sẻ hóng hớt, với ánh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt vô cùng vô tội: “Cháu nói cháu cố ý làm vậy, chú tin không?”

Lỡ miệng, nói thiếu mất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một chữ “không”.

Cô vội vàng chữa lại: “Ý cháu là cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cố ý để chú không tin đấy!”

Hướng Hồng Quân lẳng lặng nhìn cô chằm chằm, Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện cắn nhẹ vào lưỡi, quyết định im lặng.

Cô ho khan một tiếng, ánh mắt quay lại nhìn năm vị Đại đội trưởng, tiếp tục chủ đề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ban nãy. Còn về việc Bí thư Trịnh có nhập viện hay không... ai thèm quan tâm chứ?

Chú Hạnh Hoa phát biểu đầu tiên: “Năm đại đội chia đều lô hàng đan lát thứ hai, lô thứ ba thì tùy vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình hình sản xuất của lô thứ hai rồi mới quyết định, tôi không có ý kiến gì với đề nghị này.”

Kể từ sau vụ việc tố cáo giấy tờ giả, Đại đội trưởng Lý​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm thấy cô nhóc Nguyễn này là người có thể kết giao.

Bên ngoài đồn thổi về cô đủ loại tin đồn nhưng ông là người đã tiếp xúc trực tiếp nên hiểu rõ nhất,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữ đồng chí này dễ chung sống hơn rất nhiều so với đám người chỉ biết nói suông mà không biết làm.

Làm việc gì cũng có mục đích của riêng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình nhưng cũng không thiếu sự lương thiện.

Thủ đoạn đối phó với kẻ thù​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng tàn nhẫn hơn người thường.

Đối với loại người này, không thể kết bạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì cũng đừng nên gây thù chuốc oán.

Trong lòng Đại đội trưởng Lý hiểu rõ nên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là người đầu tiên lên tiếng hưởng ứng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »