Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2498 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 361

❊ ❊ ❊

Hóa ra bốn người đi theo con đường mà Trương Tam chỉ, tìm thấy cỗ quan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tài đỏ. Gần đó, họ tìm thấy vài món đồ vàng bạc bị rơi vãi.

Không biết có phải vì không chạm vào quan tài hay không, hay là vốn dĩ chẳng có con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ma nào, tóm lại là họ không gặp phải tiếng cười rợn người như Trương Tam kể.

Có người đề nghị mở quan tài, đồ tùy táng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên trong chắc chắn còn nhiều thứ tốt hơn.

Nhưng trời đã quá tối, cộng thêm lời Trương Tam nói nghe rất ghê rợn, cả bốn người quyết định tối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nay trở về chuẩn bị kỹ lưỡng, sáng mai nhân lúc ban ngày, trời nắng gắt sẽ mở quan tài.

Không ngờ... không ngờ vừa về đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị người trong tộc bắt giữ.

Nghe nói quan tài chưa mở, vẻ mặt Đại đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trưởng không rõ là vui mừng hay tiếc nuối...

Mấy món đồ vàng bạc, ngọc khí mà bốn người nhặt được cũng bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đại đội tịch thu, còn người thì bị nhốt vào nhà kho.

Đại đội trưởng nhìn hai vị tộc lão, vẻ mặt đắn đo,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xin chỉ thị: “Tin tức này... có cần báo cáo không?”

“Báo cáo cái gì mà báo cáo, trời ban​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho, ai thấy thì là của người đó.”

Chưa đợi tộc lão lên tiếng, đám thanh niên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong từ đường đã vội vã nhảy ra.

Có người ở đây cũng hiểu biết, đống vàng bạc trên bàn kia chẳng phải là đồ hồi môn của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phụ nữ thời xưa sao? Hạng Vũ còn có thể đào mộ, tại sao bọn họ lại không thể?

Đồ của người chết, ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy cũng có phần!

Thấy mọi người kích động, vẻ mặt đắn đo của Đại đội trưởng biến mất. Ông trầm tư một lúc lâu rồi đập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bàn quyết định: “Mỗi nhà cử một nam thanh niên lên núi, thu hoạch bán được sẽ chia đều cho cả thôn.”

Thứ nhất, ở vùng Đông Bắc, nơi khởi nguồn của các pháp sư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Saman, hiếm có người già nào không tin vào chuyện ma quỷ.

Thứ hai cũng là “pháp bất trách chúng” (pháp luật không trừng trị số đông). Lỡ như tin tức bị lộ ra, truyền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên trên, lúc đó tiền đã chia hết, tiêu hết rồi, lẽ nào công an lại bắt cả thôn đi tù?

Trong từ đường lập tức vang lên tiếng reo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hò hết đợt này đến đợt khác.

Đại đội trưởng giơ tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra hiệu im lặng.

“Những thứ này chia thêm một phần cho gia đình mấy đứa nhóc kia, không ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có ý kiến gì chứ? Thêm nữa, phụ nữ trong nhà không được tham gia.”

Chia thêm một ít cho gia đình mấy tên du côn đã lên núi dò đường lại còn bị đánh, dân thôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có ý kiến nhưng thôn này là do nhà Đại đội trưởng nói là làm, có ý kiến cũng phải nhịn.

Còn việc không cho phụ nữ tham gia... họ không hiểu. Lẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào sợ làm mệt mấy bà trong nhà? Bất hợp lý!

Con gái Đại đội trưởng là người đầu tiên đứng ra, bĩu môi không vui, chất vấn cha mình: “Tại sao phụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nữ lại không được tham gia? Con còn muốn tự mình lên chọn vài món làm của hồi môn đấy.”

Nhìn thấy con gái, vẻ mặt hung dữ của Đại đội trưởng dịu đi rất nhiều, ông rút một điếu thuốc cuốn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra châm lửa: “Ông nội của ta tức là ông cố của con, lúc còn sống có kể một câu chuyện...”

“Nói về một vị cử nhân trong dòng họ, trên đường lên kinh ứng thí đã cứu được một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vị quý nhân. Quý nhân sau khi được cứu đã ban thưởng cho một đôi ngựa ngọc.”

“Đôi ngựa ngọc đó truyền đến tay hậu duệ, ông cố của con nói, đôi ngựa ngọc đó còn sống. Không chỉ tròng mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biết cử động, mà khi đặt nó lên kệ trưng bày, ngày hôm sau nó sẽ tự di chuyển đi một chút.”

Dân thôn nghe mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt sáng rực.

Những câu chuyện mang màu sắc huyền ảo thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này không ai là không thích nghe.

Cũng có người thắc mắc: “Ngựa ngọc sao có thể tự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cử động được? Chắc chắn là có người di chuyển.”

Cô gái thúc giục: “Sau đó thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao? Sau đó thì sao ạ?”

Đại đội trưởng cười ha hả: “Không phải do người di chuyển, ngựa ngọc thật sự biết cử động. Sau này, bà cố của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con lúc dọn dẹp phòng, đã lấy tay lau con ngựa đó. Thế là con ngựa chết, không bao giờ cử động nữa.”

“Á?” Cô gái há hốc miệng: “Tại sao ạ? Bà cố giết ngựa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngọc sao? Vậy bây giờ đôi ngựa ngọc đó ở đâu?”

Thấy mọi người đều mang vẻ mặt nóng lòng chờ đợi diễn biến tiếp theo,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gãi đầu gãi tai, Đại đội trưởng uống một ngụm nước lọc, lắc đầu.

“Ai mà biết. Nhưng ông cố của con nói, máu kinh nguyệt của phụ nữ là thứ ô uế.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Khi đang trong ngày mà chạm vào ngọc linh, sẽ khiến linh vật mất đi linh tính.”

“Chỉ là câu chuyện thôi, nghe cho biết chứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đừng mang ra ngoài nói lung tung.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »