Mấy việc tiếp theo cứ giao cho thằng cháu lớn của cháu lo. Sáng mai người sẽ đến.
Cháu không cần coi nó là người... ý chú là cứ coi nó như trâu ngựa mà sai bảo là được.”
Cháu trai ruột?
“Phụt” một tiếng, Nguyễn Hiện Hiện bật cười: “Xưởng là của công xã, tiền xây nhà đương nhiên phải do công xã chi. Chú chỉ cần cho người và góp sức là được rồi.”
Nói rồi cô chuyển chủ đề: “Chú Phong, tiện đường phiền chú giúp thêm một việc nữa. Công xã có một đại đội muốn sửa đường, lúc đến chú bảo cháu lớn của cháu mang theo chút vũ khí, để mở đường.”
Phong Quảng đồng ý.
Mở núi làm đường, thậm chí là thu hoạch vụ thu, đều có bóng dáng của quân đội.
Công xã Đinh Tử Khố có dân quân nhưng một số nơi không có, heo rừng, mãnh thú xuống núi cũng cần quân đội dọn dẹp.
“Được.” Phong Quảng nhắc nhở một câu: “Sửa đường cần có giấy tờ của văn phòng huyện. Nếu cháu không lo được thì giao cho Phong Bạch, quy trình nó quen rồi.”
Quả nhiên là một con trâu ngựa dễ sai bảo...
Chuyện chính nói xong, hai người chìm vào im lặng. Vài giây sau, cả hai cùng đồng thanh lên tiếng: “Cung Dã...”
“Cung Dã anh ấy...”
Phong Quảng cười lớn: “Biết ngay là cháu sẽ hỏi. Thằng nhóc đó lúc nổi điên lên cháu chưa thấy đâu. Yên tâm đi, đảo quốc có sụp thì nó cũng không sụp nổi.
Cục 507 cũng không có tin tức đảo quốc chi viện. Không có tin tức chính là tin tức tốt nhất.
Đợi tin tức truyền về, thằng nhóc đó cũng nên về rồi.
Chú đã chuẩn bị của hồi môn... à không phải, là sính lễ cho nó rồi.”
Nguyễn Hiện Hiện sờ sờ vòng tay đá được tết bằng dây đỏ trên cổ tay, nhiệt độ vẫn bình thường. Cô đè nén nỗi nhung nhớ trong đáy mắt, nói đùa:
“Của hồi môn mà ít là cháu không chịu đâu.”
Phong Quảng cười mắng vài câu rồi cúp máy.
Điện thoại vừa cúp, phó chủ nhiệm nghe lén bên ngoài đã lâu xông vào, mở miệng là chất vấn: “Nói chuyện điện thoại với ai đấy?
Ai đồng ý cho cô dùng tàn binh ở xưởng dầu? Còn xây ký túc xá gì nữa?
Tôi không đồng ý.”
Không dùng xã viên công xã làm công nhân, lại còn muốn công xã bỏ tiền ra xây ký túc xá cho cô ta? Nghĩ cái gì vậy?
Phó chủ nhiệm Vạn đặc biệt tức giận, tức vì trước khi cô ta tự ý quyết định, không hề hỏi qua ý kiến của công xã.
Nguyễn Hiện Hiện đan mười ngón tay đặt trên bụng, cái chân nhỏ đang gác trên bàn ngọ nguậy một cách tức điên người, đầu cũng không thèm quay lại:
“Máy là của tôi, chọn công nhân là tự do của tôi, liên quan gì đến ông?”
Phó chủ nhiệm sững sờ. Cái gì là của cô? Máy móc không phải thuộc về công xã sao? Hàn Lực làm việc kiểu gì vậy?
Nguyễn Hiện Hiện cười như không cười: “Đại đội Bình Đầu đã trả máy lại cho tôi, giấy trắng mực đen, tiền trao cháo múc, máy ép dầu thuộc về tôi. Có vấn đề gì không?”
Trong lòng Phó chủ nhiệm chửi Hàn Lực hết lần này đến lần khác, bước vào ngồi đối diện bàn, nhìn thẳng vào bàn chân của Nguyễn Hiện Hiện, ông ta giả vờ như không thấy, nói lời tâm huyết:
“Đồng chí, cô còn trẻ tuổi có thể không biết, tất cả nông cụ liên quan đến sản xuất đều thuộc về tập thể. Nhà nước không cho phép cá nhân sở hữu.
Nhận thức của cô là đang phạm sai lầm.”
Phó chủ nhiệm Vạn vô cùng hài lòng với điểm mấu chốt mà mình vừa bắt được. Ông ta đoán chắc Nguyễn Hiện Hiện không thể tìm ra lý do để phản bác.
Nguyễn Hiện Hiện chỉ nhìn chằm chằm vào ánh mắt đắc thắng của ông ta, móc trong túi ra một cuốn sổ ném lên bàn, chậm rãi nói:
“Mở to mắt chó của ông ra mà nhìn cho rõ, ai nói tôi là cá nhân?”
Phiên dịch viên của Sở tỉnh?
Phó chủ nhiệm lại sững sờ.
Nguyễn Hiện Hiện cười gật đầu: “Nhìn rõ chưa? Tôi không phải cá nhân, mà là phiên dịch viên trực thuộc Sở tỉnh. Nói cách khác, ông có thể xem ba cái máy ép dầu này là tài sản của Sở tỉnh.”
Vạn Nguyên vạn lần không ngờ còn có chiêu này.
Ông ta há miệng nửa ngày trời mà không nói ra được một chữ.
Nguyễn Hiện Hiện cất lại thẻ công tác. Ừm, là thẻ Trưởng phòng Giả cấp cho lúc còn làm phiên dịch. Của người khác đều bị thu lại hủy đi, chỉ có thẻ của cô và Mộc Hạ được giữ lại.
Sở tỉnh tính toán “lần sau có việc còn dùng hai đứa nó”, Nguyễn Hiện Hiện “giấy tờ nhiều không sợ nặng” nên cũng không từ chối.