Dứt lời, lão chắp tay sau lưng đi sang một bên, ngồi xếp bằng tại chỗ, nhập định.
Khoảnh khắc mí mắt khép hờ, lão thầm thở phào một hơi.
Suýt nữa, suýt nữa thì mất mặt trước mặt hai đứa hậu bối và một con cáo lông tạp.
Trời mới biết mấy cái chữ như giun dế trên cuộn da dê viết cái quái gì?
Không hiểu, một ký hiệu cũng không hiểu.
Lão đã nhắm mắt nhập định rồi, mấy đứa nhóc này không thể nào mặt dày đến mức chạy tới hỏi lão trên đó viết gì nữa chứ?
Cuộn da dê vừa vào tay, biểu cảm của Nguyễn Hiện Hiện chuyển từ vui mừng sang ngơ ngác.
Vẽ cũng trừu tượng quá rồi đấy?
Không tin các người xem, có hiểu được không?
Mộc Hạ nheo mắt, đưa ra đáp án: “Đây là văn tự của sáu, xuất hiện sau chữ Giáp cốt (chữ khắc trên xương và mai rùa) thời Ân Thương và chữ Kim văn (chữ khắc trên đồ đồng) thời Tây Chu, Xuân Thu.”
“Văn tự sáu nước là chỉ Triệu, Hàn, Ngụy, Tề, Sở, Yến, sáu nước.”
“So với chữ khắc trên đồ đồng, khác biệt rõ ràng nhất là các nét chữ bị đơn giản hóa một cách tùy tiện, kết cấu hỗn loạn.”
“Chữ ở trên, hẳn là văn tự của nước Yến, một trong sáu nước.”
Nguyễn Hiện Hiện mấp máy môi: “Vậy rốt cuộc viết cái gì?”
Mộc Hạ nhún vai: “Không biết. Giống như chị biết em và Cung Dã kết hôn rồi nhưng lại không biết hai người ở trên giường dùng tư thế gì.”
Càng nói càng vô lý, Bạch Hồ giật lấy cuộn da dê, chạy đến chỗ nền ngọc trắng xa hơn không bị dính nước, trải phẳng ra.
Giây tiếp theo, hơi thở của nó trở nên dồn dập.
Móng vuốt sắc nhọn từ trong đệm thịt bật ra, xem ra nó định xé nát cuộn da dê. Nguyễn Hiện Hiện nhanh tay lẹ mắt cản lại.
“Khoan đã! Thứ này rất có thể là bằng chứng duy nhất của chủ tử nhà ngài, trước khi hủy hoại, ngài đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Bạch Hồ quay về hướng thiên cung, cúi đầu, bật ra một tràng cười giống như tiếng phụ nữ. Chỉ là tiếng cười đó không nghe ra được nửa phần vui vẻ, chỉ có bi thương và đau khổ vô tận.
Nguyễn Hiện Hiện đi tới ôm nó vào lòng, nhẹ nhàng hỏi: “Ngài nhận ra chữ viết ở trên à? Có thể nói cho tôi biết nội dung bên trong không?”
“Cũng là để lưu lại cho hậu thế một Bát công chúa nước Yến chân thực, chứ không phải là câu chuyện bịa đặt của kẻ lừa đời trộm danh.”
Không biết từ ngữ nào đã lay động Bạch Hồ, nước mắt nóng hổi lăn dài từ đôi mắt cáo.
Hóa ra sự thật của câu chuyện lại khác một trời một vực so với bức bích họa.
Tướng quân vốn không phải là vị cứu tinh của công chúa, mà là khởi đầu cho tai họa của nàng.
Hoàng gia vô tình nhưng cũng có tình.
Mẹ của Bát công chúa là một kỳ nữ văn thao võ lược xuất chúng, tiếc là xuất thân từ nhà buôn. Hàng ngàn năm trước “sĩ, nông, công, thương”, thương là tầng lớp hạ đẳng.
Trong mắt của chính thống, thân phận của một cô gái nhà nông còn cao quý hơn con gái nhà buôn.
Người phụ nữ ấy tình cờ quen biết và yêu vua Yến nhưng với thân phận của bà, đừng nói là vào cung làm phi, nói khó nghe một chút, làm nô tỳ cũng không có tư cách.
Chính một kỳ nữ xuất thân không cao như vậy lại không biết làm thế nào đã chiếm được trái tim của Hoàng đế.
Bà được vua Yến đương thời giấu ở ngoài cung, Hoàng đế cởi bỏ long bào, cùng bà làm một đôi vợ chồng bình thường.
Tiếc thay hồng nhan bạc mệnh, người phụ nữ ấy chết vì khó sinh, chỉ để lại cho Hoàng đế một cô con gái.
Hoàng đế vô cùng đau buồn, gánh lấy trách nhiệm nuôi dưỡng con gái. Hậu cung sóng gió khó lường, thế lực nhà mẹ của Hoàng hậu quá mạnh, chỉ một đứa trẻ sơ sinh, Hoàng đế không thể lúc nào cũng trông chừng được.
Sự thiên vị của ông đã mấy lần mang đến họa sát thân cho con gái.
Hoàng đế hoảng sợ tột độ, sau khi suy nghĩ k đã nghe theo lời khuyên của gia tộc Hoàng hậu, đưa tiểu công chúa vào thâm cung, bề ngoài là giam lỏng, thực chất là bảo vệ.
Việc bị gây khó dễ, trắc trở chắc chắn là có nhưng cái gì mà bị tỳ nữ lăng nhục, bị thái giám đùa bỡn, đều là chuyện hoang đường.
Dưới sự sắp đặt tỉ mỉ của Hoàng đế, ông đã giấu được Hoàng hậu, bảo vệ con gái bình an lớn lên trong hậu cung.
Nhưng tất cả những điều này vẫn bị vị tướng quân trẻ tuổi có lòng dạ nhìn thấy.
Hắn dã tâm bừng bừng, luôn khao khát ngôi vị tối cao của nước Yến. Suy đi tính lại, hắn quyết định ra tay từ người con gái mà Hoàng đế yêu thương nhất, hòng đổi lấy sự tin tưởng của Hoàng đế.