“Trong máy ít nhiều gì cũng có cặn dầu của lần đầu, nhiều hơn hai lạng cũng không có gì lạ.” Chị giải thích.
Nụ cười toe toét của đám dân thôn tắt ngóm. Có người thà tin rằng cả công xã đang hùa nhau diễn kịch lừa họ, chứ không muốn tin cái máy đã được sửa thật, không muốn tin rằng mình đã bỏ lỡ điều gì.
Có người sắc mặt đã sa sầm, từ từ đi đến bên cạnh phó chủ nhiệm, đưa cho một điếu thuốc cuốn: “Chủ nhiệm, công xã mới mua dầu đậu nành à? Trông trong thật đấy!”
Rõ ràng ông quen thuộc hơn đang ở ngay gần đó nhưng vì chút may mắn le lói trong lòng, người này lại chọn hỏi vị phó chủ nhiệm không quen thuộc.
Vạn Nguyên liếc nhìn dáng vẻ lấm lem, vừa từ ngoài đồng về của người kia, xua tay rồi chỉ vào cổ họng mình: “Không hút được thuốc cuốn, cảm ơn.”
Người nọ cười lúng túng, lặp lại: “Chỗ dầu này?”
Vạn Nguyên cười, ra vẻ một lúc, giọng điệu ẩn chứa vẻ đắc ý: “Ôi chao, nhìn xem này... Chuyện này... còn phải cảm ơn các anh đấy! Nếu không phải các anh nhường ba cái máy này cho công xã, chúng tôi làm sao có cơ hội gặp được chuyện tốt thế này?”
Chúng, chúng tôi nhường?
Dân thôn cố tình hay vô ý nghe được, suýt nữa thì hộc máu.
“Nào nào nào.” Phó chủ nhiệm Vạn Nguyên ngày thường ngoài mặt ôn hòa nhưng thực tế hai mắt mọc trên đầu, hôm nay lại nhiệt tình lạ thường: “Thử xong cái máy đầu tiên rồi, chúng tôi đang chuẩn bị thử hai cái còn lại, mọi người cùng ở lại xem đi.”
“Thôi ạ!” Người nọ vừa định từ chối, không nhìn thì có thể coi như không tồn tại, không nhìn thì còn có thể tự lừa mình rằng mọi thứ đều là giả, là công xã nịnh bợ một cá nhân lập công, diễn kịch cùng cô ta thôi. Hắn sợ, sợ sau khi nhìn thấy tất cả, trong lòng sẽ không thể chấp nhận nổi.
Thật ra bây giờ ông cũng đã rất khó chịu rồi.
Hắn đúng lúc này bước đến nói đỡ: “Vậy thì xem đi.”
Tận mắt nhìn xem rốt cuộc mình đã bỏ lỡ những gì vì sự ngu dốt của bản thân.
Thử nghiệm không nghi ngờ gì là đã thành công. Tỷ lệ ra dầu của ba cái máy không giống hệt nhau nhưng tương đương, chênh lệch trước sau không quá một lạng. Mấu chốt là tốc độ ra dầu đặc biệt nhanh.
Hắn kinh ngạc thán phục, còn dân thôn thì miệng đắng ngắt.
Trong lòng họ vẫn còn sự bàng hoàng, máy ép dầu vậy mà sửa được rồi, sao có thể chứ?
Công nhân rõ ràng nói...
Giờ phút này, ruột gan họ đã hối hận đến xanh mét, trên chuyến xe kéo trở về, cả đám im lặng suốt chặng đường.
Mấy bà nhiều chuyện đã sớm đợi ở đầu thôn. Vừa thấy máy kéo về, họ vội vàng xông lên, mặt mày hớn hở:
“Sao rồi? Có phải cái máy kia vốn không sửa được không? Lại là đám thanh niên trí thức giở trò quái gì à?”
Đám đàn ông im lặng.
Trả lời thế nào đây?
Đều là thật cả, chúng ta mắt mù nên đã bỏ lỡ xưởng của thôn rồi?
Lời thừa nhận sai lầm, tự hạ thấp mình một cách bẽ bàng như vậy, họ không thể nói ra.
Chỉ có thể gân cổ lên, đỏ mặt tía tai quát: “Thật hay giả thì liên quan gì đến mấy bà à? Cả ngày rảnh rỗi sinh nông nỗi, còn không mau cút về nhà cho con bú đi.”
Bị quát mắng bất ngờ, mấy bà sững sờ.
Lý Đại Chuỷ đã đợi sẵn ở đây vỗ tay cười lớn: “Nổi quạu rồi, bọn họ lại nổi quạu rồi! Sao hả? Dầu đậu nành có phải trong vắt như tôi nói không? Biết cái này gọi là gì không? Rảnh rỗi tự vả vào mồm mình.”
Người bên cạnh trợn trắng mắt: “Cái đó gọi là tự vả vào mặt.”
Dứt lời, đầu thôn chìm vào im lặng.
Cuối cùng, có người không cam tâm lên tiếng: “Mấy thanh niên trí thức đó cố ý đúng không? Có thể sửa thì lúc chúng ta thắc mắc sao không sửa đi? Không muốn thấy chúng ta sống tốt hơn à.”
Lý Đại Chuỷ “phì” một bãi nước bọt: “Sau này bà cứ gọi là Hồ Mặt Dày đi cho xong. Còn sửa trước mặt bà? Để Tiểu Nguyễn nhà bọn tôi “sửa” luôn cả bà, bà có tin không? Đúng là cái thứ gì đâu, phì!”
Phun nước bọt xong, Lý Đại Chuỷ quay mặt bỏ đi: “Tôi phải đến nhà lão thôn trưởng “làm ổ” đây. Lỡ xưởng ép dầu không nhận tôi, đừng trách tôi liều mạng với lão Hồ Bân. Cái thứ không có lòng tốt, đồ khốn nạn.”
Lời này cũng coi như nhắc nhở những người có mặt!
Đúng rồi!
Chính là thằng họ Hồ nhà ông ta đấu đá với thanh niên trí thức, đấu không lại nên kéo đám người vô tội bọn họ xuống nước. Dân thôn thì biết gì, chỉ có thể nghe người trong nghề nói sao thì nghe vậy.