Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 335

❊ ❊ ❊

Nguyễn Hiện Hiện mặc kệ mọi người vây xem, đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thẳng vào văn phòng bắt đầu lục lọi.

Ca trà, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải, ném...

Dưới bình giữ nhiệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có, ném...

Ngăn kéo, ngăn kéo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bị khóa, đập...

Giấy không phải con dấu, ném, bút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải con dấu cũng ném...

Đôi mắt hạnh vừa to vừa tròn chuẩn xác lướt qua con dấu hình tròn trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngăn kéo, hai con mắt “mù” tạm thời lại đảo đi tìm khắp nơi.

“Chỗ nào cũng không có, hay là giấu trong chân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ghế nhỉ? Kệ đi, cứ tìm thử xem.”

Rầm! Ầm!​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Binh!

Văn phòng của bí thư liên tiếp vang lên những “giai điệu tuyệt vời”. Nhân viên công xã cảm thấy mọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện bung bét rồi, vội vàng đi mời Hướng Hồng Quân đang làm quen công việc ở tầng một.

“Chủ nhiệm, chủ nhiệm! Ngài mau lên lầu xem đi, nữ đồng chí thanh niên trí thức ngài mang đến đập nát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ văn phòng của bí thư rồi. Nếu ngài còn lên muộn chút nữa, căn phòng sắp bị dỡ luôn rồi!”

Hướng Hồng Quân:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “???”

Ông thề, hồi chân cẳng còn lành lặn, bị quỷ Nhật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dí, ông cũng chưa chạy nhanh như thế bao giờ...

Đợi ông chạy đến nơi thì cô nàng này đang ngậm cán con dấu, một tay ép tờ phiếu lên tường,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một tay chỉ vào chỗ ký tên, miệng nói không rõ ràng: “Dấu đóng ở đây phải không? Nói!”

Không đóng ở đây chẳng lẽ đóng lên trán​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình à? Người tài xế thầm nghĩ.

Nụ cười trên mặt anh ta không dám tắt, sợ vị tổ tông này đạp cửa chưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã, lại cho anh ta một cước: “Đóng ở đây, đóng ở đây là được rồi.”

Nguyễn Hiện Hiện một tay ấn tờ phiếu, lấy con dấu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra khỏi miệng, nhắm ngay chỗ trống mà đóng xuống...

Hộp mực dấu đã khô, con dấu chỉ để lại một vệt mờ nhạt trên giấy. Vẻ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt cô tỏ ra không hài lòng, người tài xế nhanh tay lẹ mắt giật lấy.

Lỡ như tìm con dấu chưa đủ nghiện, bà cô này lại lấy cớ tìm hộp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mực dấu mà đập phá văn phòng thêm lần nữa thì ai gánh tội đây?

“Như vầy là được rồi. Cái đó... Thanh niên trí thức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn, chúng tôi về đây, sau này gặp lại nhé!”

Đáy mắt Nguyễn Hiện Hiện thoáng qua vẻ tiếc nuối,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khiến tim người tài xế đập thình thịch.

Cô nói “Đợi chút” rồi lạch bạch đôi chân ngắn, tìm cái túi quân dụng mình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mang theo, lấy ra mấy gói nhỏ bên trong đưa cho người tài xế.

“Cái này cho Trưởng phòng Giả, cái này cho mấy em gái ở khách sạn Hồ Tân, đưa cho Lâm Mạn là cô ấy biết chia thế nào. Cái này cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Trưởng khoa Lục. Cuối cùng, phiền anh chạy qua xưởng dệt, gói to nhất này đưa cho chị Quan Yến của tôi. Trên đó đều có ghi tên cả.”

Người tài xế “chậc” một tiếng, nhận lấy từng gói. Nghe cái mạng lưới quan hệ này xem,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thảo nào văn phòng của bí thư công xã mà cũng dám đập là đập: “Được.”

Vừa nói, hai người vừa sóng vai đi xuống lầu, mấy người bốc vác đi theo sau. Họ đi lướt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua Hướng Hồng Quân đang sa sầm mặt mày, mà chẳng thèm liếc mắt nhìn ông một cái.

“Chủ nhiệm, tiếp theo phải làm sao đây?” Tiểu Vương mặt đầy lúng túng nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang rời đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi lại nhìn văn phòng bí thư bị đập tan hoang, miệng sốt ruột đến sắp nổi mụn nước.

Cậu hỏi ông, ông Hướng Hồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Quân biết hỏi ai?

Ông trầm ngâm một lát: “Bí thư về thì cậu cứ nói thật. Thủ phạm là ai thì bảo ông ta đi tìm người đó. Có biết nhà cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứa trời đánh đó không? Điểm thanh niên trí thức của đại đội Bình Đầu. Nếu người không ở đó thì tìm người chống lưng cho nó.”

Nói xong, ông chắp tay sau lưng, thản nhiên như không có chuyện gì bỏ đi. Vừa quay đầu, khóe miệng ông khẽ nhếch lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một cách kín đáo. Phải nhanh chóng tạo ra chút thành tích, để đặt nền móng cho việc tiếp nhận chức bí thư.

Ở góc rẽ, Nguyễn Hiện Hiện để lộ chiếc đồng hồ trên cổ tay, đảm bảo người tài xế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy được rồi mới hạ giọng hỏi: “Anh ơi, món này ở miền Nam có dễ bán không?”

Ánh mắt người tài xế lóe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên: “Hàng xách tay?”

“Hàng công ty. Số sê-ri của mỗi chiếc đồng hồ đều có thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhờ nhân viên chuyên nghiệp hỗ trợ tra cứu và bảo hành.”

Người tài xế thu ánh mắt lại: “Đồng chí, hàng công ty thứ nhất là không đủ nguồn cung, thứ hai là không có ưu thế ở chợ đen. Bỏ ra số​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tiền tương tự, tại sao người ta không ra cửa hàng bách hóa mà mua? Cô có hàng xách tay thì mang đến đây, anh đây xem hàng giúp cho.”

Nguyễn Hiện Hiện nghe là hiểu ngay. Hàng xách tay lợi nhuận cao, không gian để “múa” cũng lớn hơn. Đã đi chợ đen rồi, cô nói đồng hồ là hàng công ty thì người mua cũng chưa chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin. Bán cho mấy khách lẻ đang cần gấp thì còn được, chứ nhà cung cấp lớn ở miền Nam thì chỉ bán hàng xách tay thôi. Có chút bóng dáng của chợ điện tử đời sau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »