Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2498 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 333

❊ ❊ ❊

Nguyễn Hiện Hiện “Ha” một tiếng, cười: “Quan hệ mờ ám trắng trợn như thế, trong công xã này có mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người không biết? Nhưng có mấy người dám lên tiếng? Đây mới chỉ là một cái công xã nhỏ xíu.”

“Thế còn ở Sở Tỉnh thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sao? Trung... Ưm ưm ưm!”

Nói được một nửa, miệng đột nhiên bị liên lạc viên của cô bịt lại. Phạm Thái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thái lén lút nhìn trái nhìn phải, tức đến mức búng vào trán cô một cái.

“Miệng không cần thì có thể cắt đi. Còn nói năng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không kiêng dè nữa, tôi khâu nó lại đấy.”

Nguyễn Hiện Hiện trợn mắt tức giận, suýt nữa thì tát cho Phạm Thái Thái dính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên tường làm tranh treo: “Anh đi vệ sinh xong đã rửa tay chưa hả!”

Phạm Thái Thái cười như không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cười: “Cô nói xem?”

Cái người này quyết định không xoắn xuýt nữa, câu trả lời là gì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng chỉ làm cô ghê tởm. Cô ủ rũ cúi gằm đầu.

“Thái Thái, liên lạc viên thân yêu của tôi, hay là anh giúp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi chuyển đại đội khác đi, tôi ghét Đinh Tử Khố.”

“Được thôi!” Phạm Thái Thái đồng ý ngay tắp lự rồi bẻ ngón tay đếm cho cô: “Dã Trư Lĩnh, một trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ các đại đội của nó, 90% nữ thanh niên trí thức đều gả cho nông dân. Cô đoán xem vì sao?”

“Công xã Hồng Kỳ, năm ngày ba bữa lại báo có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội viên mất tích. Cô lại đoán xem vì sao?”

“Hay là cô muốn đến công xã Táo Trang Tử? Hầu hết các đại đội đều nằm sâu trong núi, ở đó lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nắm đấm làm chân lý, khuyết điểm duy nhất là nghèo đến mức năm nhà chung nhau không nổi một cây kim.”

“Thật sự không được nữa thì về thủ đô với tôi. Nghe nói tình hình đang “nóng bỏn” rồi, hai vị lãnh đạo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lớn trên kia đang đánh nhau vỡ đầu chó. Vừa hay thích hợp để cô về nhúng một chân vào đấy.”

Coi trọng mình đến thế cơ à? Nguyễn Hiện Hiện suýt nữa thì nắm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lấy bàn tay to của liên lạc viên mà khóc một trận.

Phạm Thái Thái chậm rãi nói nốt lời: “Dù sao thì cô tùy tiện nhổ một bãi nước bọt ngoài đường... cũng có khả năng nhổ trúng một tên côn đồ có họ hàng quét đường. Mà người phải đi quét đường, trước kia ít nhất cũng là tiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thư nhà địa chủ, chồng trước của tiểu thư là Hồng Tiểu Binh, vợ hiện giờ của Hồng Tiểu Binh lại là thiên kim của Ủy ban cách mạng. Chúc mừng cô, cuối cùng vì một bãi nước bọt mà thành công rước phải phiền phức lớn.”

Nguyễn Hiện Hiện: “???” Đồng chí Tiểu Thái, kỹ năng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói móc mỉa mai đạt cấp tối đa rồi.

“Nghe anh nói thế, thế giới bên ngoài có vẻ nguy hiểm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá, hay là hai chúng ta về quê trồng ruộng đi?”

Phạm Thái Thái chỉ cười không nói, ánh mắt đó như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể đang nhìn một kẻ thiểu năng 18 tuổi.

“Cô có thể tin rằng thế giới bên ngoài không phức tạp đến thế nhưng xin cô hãy mãi mãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin tưởng vào khả năng gây chuyện của mình. Bây giờ... còn muốn đổi đại đội nữa không?”

Nguyễn Hiện Hiện lắc đầu như trống bỏi: “Không đổi nữa, không đổi nữa. Tôi cuối cùng cũng nhận ra người sai không phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là tôi, rõ ràng là cặp đôi chó má đạo đức bại hoại kia. Tôi chỉ cần đổi bọn họ là được.”

Mọi chuyện lại quay về điểm xuất phát, đồng chí Phạm ôm trán, đúng là một nhân tài logic quái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quỷ. Ngay cả cậu ta, người được mệnh danh là thiên tài logic cũng không nói lại được cô.

Cậu ta im lặng một lúc, nghĩ đến cái gọi là “quan trường 20 năm sau” trong miệng người trước mặt: “Tôi sẽ báo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cáo chuyện này. Không được phép gài bẫy, không được phép lấy thân làm mồi, không được phép lạm dụng chức quyền...”

Ba cái “không được phép” vừa giáng xuống, cô nàng này đã mặt dày cười nịnh nọt: “Cái đó, có thể báo cáo muộn hơn một chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không? Cứ để chú Hướng của tôi đứng vững gót chân đã, có thành tích rồi tiếp nhận chức bí thư xong hẵng báo cáo?”

“Nguyễn! Hiện!​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện!”

Năm phút sau, Nguyễn Hiện Hiện đang đứng ngoài cổng lớn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cánh cửa sau lưng cô đóng sầm lại một tiếng.

Mẹ nó chứ duỗi tay làm việc nghĩa, mẹ nó chứ thấy chuyện bất bình hét một tiếng... Phạm Thái Thái coi như đã nhìn rõ. Nếu không phải con đàn bà họ Quỳnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia gây sự trước, nhảy nhót trước mặt cô thì có khi cái giường kia có sập, cô nàng này có khi còn hóng hớt, ghé mắt qua khe cửa xem náo nhiệt!

Đóng gói chuyện loại bỏ kẻ ngáng đường thành dáng vẻ đại nghĩa lẫm liệt, nếu không phải chính cậu ta lỡ lời, khiến cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lộ rõ mục đích thật thì Phạm Thái Thái suýt chút nữa đã tin, thật sự bị cô lừa cho què chân luôn rồi.

Nguyễn Hiện Hiện bị liên lạc viên đuổi ra ngoài, đứng trước cửa “đau khổ” một lúc thì Hướng Hồng Quân dắt một thanh niên trẻ tuổi ăn mặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rất “văn nghệ” tìm tới: “Cháu ở đây à, chú tìm cháu mấy vòng rồi. Nhanh, cháu trai cháu đến rồi, sắp xếp cho cậu ta đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »