Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 372

❊ ❊ ❊

Mộc Hạ phải dùng chút sức khéo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới ghìm cô lại được.

Ghìm được rồi, mà cũng chưa ghìm hoàn toàn, cánh tay cầm kiếm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của người này vẫn đang múa may loạn xạ trên không!

Đoàn trưởng Sư đoàn 2 ánh mắt kinh ngạc, anh ta là người bản địa của tỉnh Cát,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hồi nhỏ ở quê cũng từng thấy không ít chuyện không thể giải thích bằng khoa học.

Anh ta không chắc chắn hỏi: “Vị đồng chí... của bộ phận đặc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ biệt này, không phải là bị... cái kia nhập rồi chứ?”

Nghe đi, nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi...

Đồng chí của bộ phận đặc biệt bị cái kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhập... có phải là tiếng người nói không?

Phong Bạch liếc nhìn Nguyễn Hiện Hiện, không nỡ nhìn thẳng mà dời mắt đi, chính cái liếc này, khiến anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta thấy họng pháo ở cửa thôn đang nhắm thẳng vào đám người mình, toàn thân lập tức cứng đờ.

Anh ta cao giọng xưng danh: “Quân đoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một Phong Bạch, đừng khai hỏa!”

Hai đoàn trưởng kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng hét theo...

Giọng nói lặp lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ba lần.

Lúc này Vi Vi cách cửa thôn chưa đến trăm mét, trong thôn vắng lặng như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tờ, đại quân ở cửa thôn cũng không phát ra một tiếng động nào.

Nhưng năm người kinh hãi phát hiện, bất kể họ hét to thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào, tọa độ di động vẫn luôn bị họng pháo khóa chặt.

Chứng tỏ đại quân hoàn toàn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe thấy tiếng của họ.

Khoảng cách chưa đầy trăm mét cộng thêm không gian​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ yên tĩnh, điều này rất không hợp lý.

“Không thể đi tiếp được nữa, nếu không chúng ta chắc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chắn sẽ bị tấn công.” Phong Bạch trầm giọng.

Anh ta ra lệnh cho Vi Vi nhưng Vi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vi hoàn toàn không nghe lời anh ta.

Anh ta là cái thá gì! Mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng dám ra lệnh cho nó!

Đoàn trưởng Sư đoàn 2 ôm trán: “Mau bảo đồng chí này đừng lên cơn nữa, nếu không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bảo con rùa khổng lồ dừng lại, tất cả chúng ta sẽ phải ăn pháo lựu đấy.”

“Để tôi.” Mộc Hạ ghé sát tai Nguyễn Hiện Hiện thì thầm vài câu, động tác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chém loạn của cô khựng lại, chiêu thức hỗn loạn dần dần chậm lại.

Mọi người sáng mắt lên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có hy vọng rồi!

Mộc Hạ bồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thêm...

“Phía trước đều là mấy anh lính đặc chủng mà em thích nhất, cái kiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi đứng “một lắc ba đảo” ấy, có chắc là muốn chém tiếp không?”

“Lừa người.” Ánh mắt Nguyễn Hiện Hiện nhìn chị chằm chằm, bây giờ làm gì có lính đặc chủng đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đứng “một lắc ba đảo”, đội đặc chiến đầu tiên của Hoa Quốc thành lập vào năm 1988 lận.

Mộc Hạ bình thản rụt tay về, thế này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không phải là rất bình thường sao!

[Hệ thống chó, các người đều lừa tôi, thanh kiếm này hoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn không chém được quỷ.] Nguyễn Hiện Hiện tức giận.

[Tính ra nãy giờ lời tôi nói cô không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghe lọt tai câu nào đúng không?]

Có việc thì gọi người ta là “má mì”, không thuận tâm thì gọi là hệ thống chó. 365​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghĩ đến lá gan còn nhỏ hơn gan thỏ của cô, cơn giận lập tức bay biến.

Giọng điệu nó mềm xuống: [Có một khả năng là những thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước mắt này vốn dĩ không phải là quỷ không?]

Nghe nói không phải quỷ, người này lập tức bình tĩnh trở lại, không biết lấy từ đâu ra một chiếc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gương nhỏ, soi gương chỉnh lại dung nhan, khiến ba vị đoàn trưởng đứng cạnh khóe miệng giật giật.

Cô vỗ vỗ lên cái mai rùa thật lớn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của Vi Vi, ra hiệu nó dừng lại.

“Tiểu Bạch, anh xuống dưới liên lạc với đại quân,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những người không liên quan thì tránh mặt đi.”

Phong Bạch liếc cô một cái, đè nén cảm xúc dưới đáy mắt, một tay chống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên mai rùa, nhảy phắt xuống, sải bước biến mất trong làn sương mù.

Anh ta giơ cao hai tay bước ra khỏi sương trắng. Vị phó đoàn đang lau mồ hôi lạnh lập tức chạy ra đón:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Đoàn trưởng, gọi anh mãi sao không trả lời? Nếu không phải anh giơ tay, chúng tôi suýt nữa thì nổ súng rồi.”

Trời mới biết đại quân đã hét đến lạc cả giọng, ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lệnh cho người đến dừng lại, nếu không sẽ nổ súng.

Nếu không phải thời khắc mấu chốt Phong Bạch giơ hai tay lên, cộng thêm phó đoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhận ra anh ta, có lẽ một phát súng thật sự đã bắn đi rồi.

“Sao anh lại từ trong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đó đi ra?”

Phong Bạch không có thời gian giải thích, liếc nhìn đám dân thôn nhất quyết không chịu rời đi ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía sau quân đội, ra lệnh: “Người không liên quan tránh đi, tất cả chú ý, quay đằng sau.”

Quay đằng sau,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nghiêm.

Tiếng bước chân đều tăm tắp vang lên ở đầu thôn. Những dân thôn lảng vảng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bên ngoài mãi không chịu đi, bị cưỡng chế áp giải vào lều quân sự.

Có người vì lo lắng cho chồng con bị kẹt trên núi nên không chịu đi, có người thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn bộ gia sản còn trong thôn, nghĩ không thông nên nhất quyết không chịu rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »