Một tràng nói năng có lý có cứ, Hồ Bân cũng không bắt bẻ được. Hơn nữa tiền đã bỏ ra rồi thì nhất định phải nắm thằng con rể này trong lòng bàn tay.
Ông ta nói ra suy nghĩ của mình: “Nguyễn Hiện Hiện hôm qua đã ra tối hậu thư, ba ngày nữa phải trả tiền, nếu không cô ta sẽ quậy. Bố định đi vay mượn trong tộc một ít, giúp con lấp cái lỗ hổng này.”
Tiền thì phải trả nhưng lại không muốn lấy tiền nhà mình.
Miệng thì nói là mượn, thực tế là muốn xin.
Diệp Quốc vui mừng khôn xiết. Hồ Bân bỗng chuyển chủ đề: “Nhưng mà có một chuyện, nhân hôm nay nói luôn với con.”
“Tình hình của Đại Bảo con cũng biết. Nếu đứa con đầu tiên của con và Đại Nha là con trai, bố muốn nó mang họ Hồ, thừa tự cho anh cả của con.”
Diệp Quốc nghe vậy không những không kinh ngạc, ngược lại còn vui mừng tột độ.
Ai mà thèm đứa con sinh ra bởi con mụ đàn bà xấu xí kia? Mang họ Hồ, hắn cầu còn không được. Thế là hai người đàn ông nhanh chóng quyết định xong xuôi.
Để đề phòng bất trắc, ông ta còn học theo Nguyễn Hiện Hiện, bắt Diệp Quốc viết một tờ giấy cam kết, hứa rằng con trai đầu lòng sẽ mang họ Hồ, thừa tự cho Hồ Đại Bảo.
Diệp Quốc vui vẻ đi làm. Một lúc sau, Hồ Đại Nha mặt mày hồng hào từ trong phòng bước ra. Hồ Bân cười cười:
“Đêm qua thế nào?”
“Cũng thường thôi. Thời gian và sức lực đều không bằng anh con.”
Hồ Đại Nha lộ ra vẻ mặt “ham muốn không được thỏa mãn”.
Hồ Bân gõ gõ tẩu thuốc: “Đi rửa mặt nấu cơm đi. Lấy chồng rồi cũng đừng quên dỗ dành anh trai con.”
Thằng ngốc khỏe như trâu, luôn có tinh lực dồi dào hơn người khác. Cộng thêm việc hắn không phải đi làm, không phải xuống đồng, tinh lực dư thừa không có chỗ phát tiết liền sẽ đánh người.
Một lần tình cờ, con trai ông ta đã nếm được mùi vị tuyệt vời của “chuyện đó”.
Từ đó, tinh lực dư thừa đã có nơi giải tỏa thích đáng.
Còn về việc Hồ Đại Nha làm thế nào để lừa dối Diệp Quốc trong đêm tân hôn...
Trước Cách mạng văn hóa còn có thể học kiến thức giới tính qua sách vở kinh điển, sau Cách mạng văn hóa, các tác phẩm như “Kim Bình Mai” đều bị đốt sạch.
Nghe được chút ít từ miệng người lớn tuổi, những gã trai tân chưa có kinh nghiệm thực tế, rất nhiều người cho rằng có máu chính là lần đầu tiên.
Trời tối đen như mực, làm giả vết máu không khó.
Hướng Hồng Quân năm đó cũng bị lừa dối bằng thủ đoạn tương tự.
Diệp Quốc không biết, sau khi hắn đi làm, vợ mình đã “chăm sóc” anh vợ như thế nào. Hắn chỉ biết đêm qua bị Hồ Đại Nha đòi hỏi quá nhiều lần, tay chân đều mềm nhũn.
Chưa đến nửa buổi chiều, Hồ Bân đã đi một vòng trong tộc. Chỉ riêng nhà mẹ vợ đã vay được 150 đồng, những nhà còn lại 10 đồng, 20 đồng, rất nhanh đã gom đủ 300.
Nhà mẹ vợ của ông ta đông con trai, thanh niên trai tráng, ở nhà ăn không đủ no đều phải ra ngoài tìm đường làm ăn. Lúc ông ta đến cửa, họ đưa tiền rất sảng khoái.
Ăn tối xong, khi Nguyễn Hiện Hiện nhận được 260 đồng còn lại, cô cũng khá ngạc nhiên.
Hồ Bân chủ động tỏ ý giảng hòa, ngồi trên chiếc ghế Nguyễn Hiện Hiện chuyển đến cho ông ta ở sân sau, nói: “Bây giờ ngày tháng khó khăn, không ai gây khó dễ với tiền bạc cả. Sắp tới bầu Đại đội trưởng mới, chú rất hy vọng nhận được sự ủng hộ của thanh niên trí thức Nguyễn.”
Nói cách khác: [Đỡ tôi lên, sau này lợi lộc không thiếu.]
Vòng vèo một hồi, Nguyễn Hiện Hiện cũng phản ứng lại kịp.
Khóe môi cô cong lên một đường đầy ẩn ý: “Chú yên tâm, trước khi bầu cử, cháu sẽ cho chú một bất ngờ.”
Hồ Bân cười ha hả đứng dậy: “Có câu này của cháu, chú yên tâm rồi.”
Vừa quay mặt đi, cả hai người lập tức tắt nụ cười.
Nguyễn Hiện Hiện vội ăn nửa giỏ cherry để lấy lại bình tĩnh. Trước khi bước chân lên con đường này, cô đã tự cảnh cáo mình ba lần bảy lượt, tiền không nên đụng tới thì dù có chết cũng không đụng.
Ví dụ: Tiền hoa hồng mờ ám.
Ví dụ: Lợi ích người khác đưa để nhờ vả.
Ví dụ: Tiền “hiếu kính”...
Muốn tiền, cô không thể ra ngoài trộm cướp à?
Hệ thống: [???]
Thế là Nguyễn Hiện Hiện có bộ nguyên tắc của riêng mình, quay đầu liền tung tin...
Nhà họ Hồ đã đắc tội với cô, còn âm mưu ăn mòn lập trường cách mạng của cô. Cô không yên tâm giao công việc đan lát cho một công xã tồn tại con sâu làm rầu nồi canh như vậy, chuẩn bị tìm công xã khác hợp tác.