Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2498 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 304

❊ ❊ ❊

Thái độ càng thêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiệt tình.

Tào Minh Trí vác xe đạp thở hồng hộc đi phía trước. Đến cửa công xã, Nguyễn Hiện Hiện liếc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông ta một cái đầy mỉa mai: “Xe của tôi, tôi không đạp thì ông cũng phải vác.”

Cô thu hồi tầm mắt, gật đầu với phó chủ nhiệm: “Phiền ông tìm giúp tôi một người trông xe. Chiếc xe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này là họ hàng của tôi, đối với tôi vô cùng quan trọng, không thể để xảy ra sơ suất.”

Phó chủ nhiệm: “???” Xe đạp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là họ hàng của cô?

Ông ta ngơ ngác một lúc lâu mới hiểu ra, vội cười làm lành với Tào Minh Trí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang định xắn tay áo bỏ đi: “Lão Tào à! Phiền ông, trông xe một lát.”

Lời này nhắc lại, chính ông ta cũng cảm thấy mình đáng bị ăn đòn. Ông ta vội vàng chạy tót vào​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phòng họp, cửa đóng sầm một tiếng, chỉ để lại Tào Minh Trí đang gào thét bất lực ở bên ngoài.

Trong phòng họp, Nguyễn Hiện Hiện tháo dỡ, lắp ráp, trình diễn: “Công việc chính là như vậy, phần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nỉ len tương đối tỉ mỉ, cần các đồng chí nữ sạch sẽ cẩn thận để làm.

Len có màu sáng, không sạch sẽ rất dễ làm bẩn nguyên liệu, bao bì bị hỏng sẽ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải tự mình đền bù. Lô đầu tiên, tôi chuẩn bị mỗi công xã 200 chiếc trước.

Nhờ các vị về dặn dò lại thật kỹ lời tôi dặn, cuối cùng công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xã nào làm tốt nhất, công việc sẽ được giao cho công xã đó.”

Chủ nhiệm phụ nữ công xã Hồng Kỳ đưa ra thắc mắc: “Tại sao nhất định phải giao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho một công xã? Không thể chia đều cho các công xã có mặt ở đây sao?”

Cô đang mưu cầu phúc lợi, lôi kéo lòng người, khoanh vùng xưng vương cho mình, tại sao phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chia đều chứ? Nguyễn Hiện Hiện không giải thích, chỉ mỉm cười: “Không được ạ! Xin lỗi!”

Cô nói thêm một câu: “Công xã Đinh Tử Khố là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoại lệ, không tham gia vào công việc lần này.”

“Dựa vào đâu?” Cánh cửa bị Tào Minh Trí đang nghe lén bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngoài đạp tung ra: “Cô đừng có mà khinh người quá đáng.”

Nguyễn Hiện Hiện lập tức đứng bật dậy: “Dựa vào đâu ư? Dựa vào việc công xã Đinh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tử Khố có cái loại quan hệ ô dù chiếm chỗ mà không làm việc như ông.

Tôi nói rõ ở đây, công xã có ông ngày nào thì bất cứ công việc nào liên quan đến tôi, Đinh Tử Khố đừng hòng dính vào. Tôi không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin tưởng vào năng lực làm việc của ông, càng không tin tưởng vào năng lực của công xã dưới sự lãnh đạo của ông, nghe hiểu chưa?”

“Cô, cô đang lạm dụng chức quyền mưu lợi cá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhân.” Tào Minh Trí tức đến run người.

“Tôi lạm dụng chức quyền mưu lợi cá nhân? Ông nên nghĩ lại xem cái chức vụ này của ông từ đâu mà có rồi hẵng nói chuyện mưu lợi cá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhân với tôi.” Nguyễn Hiện Hiện không thèm nhìn ông ta nữa, quay sang hỏi các thợ thủ công mà các công xã mang đến bằng giọng ôn hòa:

“Phần đan tre còn chỗ nào không hiểu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không? Bây giờ có thể hỏi.”

Hàn Lực cắn cắn đầu lọc thuốc lá. Tiến độ Hướng Hồng Quân lên nắm quyền đã thành công 80%. Trải qua trận này, dù Hướng Hồng Quân không phản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì các cán bộ công xã khác vì Tào Minh Trí mà không nhận được công việc đan tre này cũng sẽ phản. Phải công nhận, làm quá đẹp!

Tào Minh Trí đang gào thét ầm ĩ, những người thợ thủ công an phận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được các công xã đưa tới càng không dám hó hé tiếng nào.

“Phó chủ nhiệm, phiền ông mời đồng chí Tào này ra ngoài được không? Ông ta ảnh hưởng đến chúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi làm việc rồi. Cứ thế này, tôi chỉ đành mời xưởng kẹo tìm cao nhân khác thôi.”

Đợi Tào Minh Trí làm loạn đủ, Nguyễn Hiện Hiện mới như thể bất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đắc dĩ nói, phó chủ nhiệm lúc này thật sự vội rồi.

Nếu chỉ vì một mình ông ta mà Nguyễn Hiện Hiện thật sự bỏ gánh, các công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xã khác chẳng phải sẽ hè nhau đánh chết bọn Đinh Tử Khố hay sao.

Vốn dĩ có một kẻ ngốc như Tào Minh Trí xông pha lên trước làm người xấu, ông​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta vui vẻ ẩn mình sau màn, bây giờ, phó chủ nhiệm đã cuống lên thật rồi!

Không cho nói năng gì thêm, ông ta đuổi Tào Minh Trí ra ngoài rồi tự mình đứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ canh ở cửa như một vị Môn Thần cho đến tận khi cuộc họp kết thúc.

Hai tiếng đồng hồ trôi qua, Nguyễn Hiện Hiện không hề phiền hà mà làm mẫu, mãi cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến khi vị thím mập mạp, hiền hậu cuối cùng học xong, cô mới dừng tay.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »