Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 363

❊ ❊ ❊

Sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, sắc mặt cậu vô cùng khó coi: “Báo cáo lãnh đạo, đồng chí Nguyễn vẫn là một người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mới, không thể độc lập thực hiện nhiệm vụ cấp B. Tôi đề nghị cử người có kinh nghiệm hơn trong sở đi thực thi.”

Đầu dây bên kia không biết đã nói gì, Phạm Thái Thái nắm chặt ống nghe, giọng trầm xuống: “Vâng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi biết rồi. Tôi chỉ chịu trách nhiệm truyền đạt, đi hay không là lựa chọn của cô ấy.”

Khi chiếc xe jeep chạy đến văn phòng huyện, Nguyễn Hiện Hiện vừa mới giật được văn kiện đóng dấu phê​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ duyệt cho đại đội Thập Lý Sơn sửa đường từ tay anh em Phong Bạch và Tề Quốc Phú.

Lúc bị Phạm Thái Thái kéo lên xe, cô còn đang ngơ ngác,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ miệng hơi há ra: “Thực hiện nhiệm vụ cấp B? Tôi á?”

Quan tài gỗ sơn đỏ gì chứ? Dân thôn lên núi tìm kho báu rồi mất tích...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bộ đội đi cứu người cũng mất tích... Người chết sống lại trong sương trắng...

Nguyễn Hiện Hiện lắc đầu như trống bỏi: “Không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn đi, không xứng đi, không có chân.”

Gần đây núi Trường Bạch có chút biến động, một bộ phận lực lượng của sở đang trấn áp “thứ lớn”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở núi Trường Bạch. Ý của cấp trên là để cô tự chọn một trong hai nơi để chi viện.

Nguyễn Hiện Hiện: “Không phải nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là không ép buộc sao?”

Phạm Thái Thái: “Không ép buộc, đây không phải là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho cô không gian lựa chọn rồi sao?”

Cậu nói tiếp: “Nhắc nhở thân tình, nhiệm vụ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ở núi Trường Bạch thuộc cấp S.”

Cấp bậc nhiệm vụ của cục 507 được phân từ E đến SSS. Mỗi lần tăng một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cấp, độ khó và mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ cũng tăng thêm một bậc.

Cô trầm ngâm một lát: “Tôi có thể hỏi, đối tượng của tôi đang​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thi hành nhiệm vụ ở đảo quốc thuộc cấp bậc nào không?”

Phạm Thái Thái:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Tuyệt mật.”

Cậu nhìn thấy hai bên má của vị “tiểu lãnh đạo” đang phồng lên vì tức giận, đáy mắt xẹt qua một ý cười không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rõ rệt, bèn bổ sung một câu: “Chắc chắn không thấp hơn độ khó của hai nhiệm vụ mà cô đang chọn đâu.”

Trong lòng Nguyễn Hiện Hiện đã hiểu rõ, cô khoanh tay dựa vào ghế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phụ, liếc mắt: “Cho tôi một lý do bắt buộc phải đi.”

“Ngay cả năng lực tham gia nhiệm vụ cấp B cô cũng không có thì cô sẽ dần dần bị cục 507 cho ra rìa. Tương lai đến thủ đô, nếu Cung Dã trở về thì còn đỡ. Nếu anh ấy không về, cô chính là một kẻ đáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thương mặc người ta bắt nạt, ai cũng có thể giẫm lên một chân. Đừng mong núp bóng ai, bộ phận đặc thù luôn lấy thực lực làm trọng. Bản thân không có năng lực, cô có là con gái ruột của ông lớn nào cũng vô dụng.”

Thấy vẻ mặt không cho là đúng của cô, Phạm Thái Thái bồi thêm một mồi lửa: “Cô nghĩ cái danh “Cung Điên Tử” từ đâu mà có? Anh ấy bất chấp cấp bậc nhiệm vụ, ngay từ lúc mới vào cục đã bắt đầu quét sạch mọi thứ. Anh ấy là lực lượng trẻ tuổi có tiềm năng nhất của Hoa Quốc. Tin hay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không thì tùy, chỉ cần anh ấy xảy ra bất trắc gì ở đảo quốc, mấy lão già không màng thế sự trong cục cũng sẽ dốc toàn lực ra quân. Đổi lại là cô, người ngay cả nhiệm vụ cấp B cũng đẩy ba đẩy bốn, cục sẽ chỉ nói một câu: Ồ, bảo cô ta chết ở xó nào xa xa đi.”

Những lời trên vốn tưởng rằng sẽ giáng một đòn nặng nề vào Nguyễn Hiện Hiện, người mà đi đến đâu cũng là tiêu điểm của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đám đông, được mọi người tung hô... Nào ngờ, cái người này lại kiêu ngạo hất cằm: “Không hổ danh là đối tượng của tôi.”

Giây phút này, Phạm Thái Thái bỗng dưng bắt sóng được mạch não của cô. Cục 507 sẽ vì Cung Dã mà dốc toàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lực, mà Cung Dã sẽ vì cô mà liều mạng... Nói cách khác, vẫn là Nguyễn Hiện Hiện cô lợi hại nhất.

Phạm Thái Thái:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “...”

“Cô không cảm thấy tự ti chút nào à? Năng lực và địa vị không tương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xứng, thật sự không sợ có ngày bị người ta nẫng tay trên sao?”

Nói đến cái này, Nguyễn Hiện Hiện lập tức tỉnh táo, cô vươn mặt ra, vẻ mặt đầy tò mò mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ níu lấy liên lạc viên của mình: “Sao sao? Trong cục có người thích đối tượng của tôi à?”

“Có!” Phạm Thái Thái trả lời một cách khách quan: “Nghiên cứu viên trẻ tuổi nhất của Viện Khoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ học Trung ương, hai tháng trước vì đối tượng của cô mà xin điều đến cục làm việc.”

“Nữ đồng chí đó chắc chắn là bị mù rồi.” Cung Dã ở trước mặt cô đóng vai một bạn trai hai tư hiếu, tất cả là vì anh thích cô. Nguyễn Hiện Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thừa tự tin, đổi lại là người khác đến gần anh, anh không đào mồ tổ tiên nhà người ta lên đã là may vì hôm đó tâm trạng tốt rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »