Nguyễn Hiện Hiện “xì” một tiếng cười lạnh, ánh mắt đầy giễu cợt. Một cây gậy khều lửa từ trong tay áo cô trượt ra, cô quay người chặn lại đòn tấn công của pháp trượng, trường kiếm phối hợp, nhanh như rồng lướt, chém cây pháp trượng thành một “cây gậy”.
Ngực của Sato cũng bị rạch một vết thương thật sâu, máu tươi ồng ộc chảy ra.
Không đợi gã có lấy một giây phút thở dốc, nhát kiếm thứ ba của Nguyễn Hiện Hiện đã giáng xuống như sấm sét. Sato chỉ có thể trơ mắt nhìn thanh trường kiếm rơi xuống trong tuyệt vọng.
“Kiếm hạ lưu nhân!” Trong tích tắc, từ phía xa dường như vọng lại tiếng ngăn cản của Phạm Thái Thái. Sato còn chưa kịp vui mừng, lưỡi kiếm sắc bén kia đã đâm xuyên qua tim gã.
Sato ngã quỵ xuống đất, khóe miệng trào máu tươi, gã cố gắng ngẩng đầu: “Tại... tại sao không dừng tay?”
Nguyễn Hiện Hiện: “Dừng tay cái gì?”
Sato: “Tại sao không..: “buraji”?”
Nguyễn Hiện Hiện: “Buraji?”
Một ngụm máu tươi cuối cùng mang theo mảnh vụn nội tạng trào ra, Sato chết vô cùng thảm khốc, hai mắt trợn trừng, chứa đầy sự không cam lòng và tuyệt vọng.
Nguyễn Hiện Hiện lạnh lùng cúi nhìn thi thể chết không nhắm mắt trên mặt đất: “Lúc nào rồi mà còn muốn mặc “buraji” nữa? Quả nhiên là biến thái.”
Thi thể co giật nhẹ một cách khó nhận ra rồi tắt thở hoàn toàn.
Ánh mắt như cười như không của cô hướng về phía bốn người còn lại, những kẻ đang muốn đoạt lại Thí Thần từ tay Mộc Hạ. Ánh mắt đó như đang nói: Đến lượt các mày rồi đấy!
Kẻ cầm đầu chết, con quỷ vô diện không còn ai điều khiển, áp lực của Mộc Hạ giảm đi trông thấy. Một luồng sấm sét từ quanh người chị tách ra, đánh trúng vào cái miệng đang há to của con quỷ rách miệng.
Một tiếng “ùng ục” vang lên, khói trắng bốc lên.
Thí Thần bị trọng thương, chủ nhân của Thí Thần cũng bị phản phệ.
Ánh mắt tuyệt vọng của hắn ta khóa chặt vào những họng pháo đang chĩa về phía này ở không xa, đột nhiên hắn ta cất tiếng cười thê lương:
“Mày giết Satō! Mày vậy mà lại thật sự giết Satō! Tao không sống nổi, mày cũng đừng hòng sống! Cửu Cúc sẽ không tha cho mày đâu, hahahaha!”
Dứt lời, hắn ta vung dao, định mổ bụng...
Thấy lưỡi dao vừa rạch bụng, máu đã chảy ra, Nguyễn Hiện Hiện liền đá một phát vào sống dao giúp hắn một tay: “Chết xa ra.”
Lưỡi dao ngập sâu vào eo bụng, cả người lẫn dao cùng bay về phía sau, đập mạnh vào vách núi, chết không nhắm mắt.
Năm người giờ chỉ còn lại ba.
Nguyễn Hiện Hiện một tay tóm một tên, ra hiệu cho Nhị Đại Gia và Bạch Hồ lại gần: “Là bọn chúng bắt nạt hai ngài đúng không? Tự xử lý hay để tôi làm thay?”
Ánh mắt Nhị Đại Gia lóe lên vẻ tàn nhẫn, tứ chi bật mạnh tại chỗ, lao lên, móng vuốt và răng nanh sắc nhọn vừa cào vừa cắn vào mặt kẻ thứ ba.
Thủ đoạn của con chồn vàng nhỏ cực kỳ hung tàn, đúng nghĩa là xé thịt róc xương. Kẻ thứ ba vừa bị phản phệ do Thí Thần bị diệt, vừa bị Nguyễn Hiện Hiện trấn áp, không còn sức phản kháng.
Tiếng la hét thảm thiết, đau đớn vang vọng cả bầu trời.
Ngược lại, động tác giết người của Bạch Hồ lại tao nhã hơn nhiều. Móng vuốt vạch một đường, dễ dàng cắt đứt động mạch của kẻ thứ tư, kết thúc mạng sống của hắn.
Mộc Hạ bên kia cũng đã xong việc, chị xử lý ba con Thí Thần, bắt sống một con, nói là muốn mang về nghiên cứu kỹ lưỡng.
Nhìn bãi đá vụn trống rỗng, ngoài hai người bọn họ ra thì không còn một người sống nào... Nguyễn Hiện Hiện gãi gãi đầu, đi đếm thi thể trên mặt đất.
“Một, hai, ba, bốn.”
“Một, hai, ba, bốn...”
“Sao đếm kiểu gì cũng chỉ có bốn vậy! Còn một tên nữa đâu?”
Cùng lúc đó, Ninja duy nhất trong năm người đã sử dụng Thổ độn thuật, trong nháy mắt đã rời xa chiến trường.
Hắn chui nửa cái đầu lên khỏi mặt đất, ánh mắt nhìn về phía bãi đá vụn vẫn còn ẩn chứa sự sợ hãi.
Thuật pháp điều khiển động vật quá đáng sợ, hắn phải sống sót trở về để báo cáo việc này. Ngoài thuật pháp, sức mạnh của người phụ nữ kia cũng vô cùng kinh khủng.
Còn cả người phụ nữ điều khiển sấm sét nữa...
Cục 507 từ khi nào lại xuất hiện những nhân vật như vậy?
Không thể để bọn họ tiếp tục trưởng thành được, nếu không, đó sẽ là một mối đe dọa tiềm tàng đối với Cửu Cúc, đối với toàn bộ Hoàng thất.
Đảo quốc không thể để Hoa Hạ xuất hiện một kẻ điên thứ hai như Cung Dã được!
Người này hai tay kết ấn, đang chuẩn bị dùng Thổ độn thuật một lần nữa để rời khỏi đây...