Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2498 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 306

❊ ❊ ❊

“Công xã Hồng Kỳ luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chào đón cô.”

Những người này lần lượt đứng dậy cáo từ, bản thân không ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được, họ cũng không ngại gây thêm phiền phức cho Hàn Lực.

Phó chủ nhiệm bị điều đi tiếp đãi đám thợ thủ công bên phòng cạnh quay lại, phát hiện mọi người đã đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả, ông ta còn muốn dùng lại chiêu cũ, Tào Minh Trí làm người xấu xong thì mình làm người tốt.

“Tiểu Nguyễn à! Tôi nhất định sẽ nghiêm túc phê bình và giáo dục đồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chí Tào. Lần hiểu lầm này, nể mặt tôi cho nó qua được không?”

Hàn Lực đã nói, đây là một lão cáo già hay giở trò sau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lưng. Cô cũng nhìn ra, liền hừ lạnh một tiếng không khách khí.

“Mặt mũi của ông? Mặt mũi của ông thì đáng là gì? Tôi nói rõ luôn, một là đổi chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiệm, mọi thứ đều dễ nói chuyện; hai là các ông cứ cố chấp thì miễn bàn mọi thứ.”

Lúc cô muốn giao tiếp thì cô là một bà trùm xã giao, lúc không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn thì cũng là hòn đá trong hố xí vừa cứng vừa thối.

Phó chủ nhiệm cuối cùng cũng nở nụ cười khổ: “Chức vụ chủ nhiệm liên quan đến năm đại đội thuộc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ công xã, đâu phải nói đổi là đổi được? Đồng chí Nguyễn hay là chỉ cho một con đường sáng?”

“Đó là chuyện của các ông.” Nguyễn Hiện Hiện nói xong liền bỏ đi, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin Hàn Lực sẽ cho phó chủ nhiệm một câu trả lời hài lòng.

Lô bao bì đầu tiên mà xưởng kẹo cần đã được phân công xuống dưới,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không vội, cô có khối thời gian để chơi đùa với công xã.

Khi các công xã rời đi, một tin tức bùng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nổ đã lan truyền giữa các đại đội.

“Nghe nói gì chưa, một nữ thanh niên trí thức ở đại đội Bình Đầu đã tranh thủ được cho​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng ta một công việc cực tốt, đan lát gì đó, làm một cái được một hào đấy.”

“Tin tức từ năm nào thế? Vẫn chưa biết à? Vì chủ nhiệm công xã chúng ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không làm gì, công việc tốt đã bị chia đều cho các công xã khác rồi.”

“Cái gì? Dựa vào đâu? Chủ nhiệm đắc tội cô ấy chứ có phải chúng ta đâu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dựa vào đâu mà đưa cho người khác? Tôi đi tìm cô ấy lý luận.”

Gã ngốc vừa nói xong lập tức bị người cùng thôn cản lại: “Tìm cô ấy thì có ích gì, người ta truyền đạt công việc không cần thông qua công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xã. Anh muốn lý luận thì đi tìm chủ nhiệm ấy. Nữ đồng chí kia nói rồi, Đinh Tử Khố có Tào Minh Trí thì không có cô ấy.”

Tin đồn mọc lên như nấm sau mưa, chưa đầy ba ngày, khi công xã Hồng Kỳ mang thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phẩm đan lát đến cho Nguyễn Hiện Hiện xem qua, xác nhận không có vấn đề gì...

Sự bất mãn với công xã, với chủ nhiệm trong các đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đội và các đội viên đã lên đến đỉnh điểm.

Mà trung tâm của chủ đề là Nguyễn Hiện Hiện, chân cô đang đạp lên mặt một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tên lưu manh, mặt cô tuy cười nhưng giọng nói lại mang vẻ tàn nhẫn.

“Ai bảo mày mai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phục ở đây?”

Người đến là một tên vô lại trong huyện thành, uy danh của Nguyễn Hiện Hiện vẫn chưa truyền đến đây. Tên côn đồ bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đánh cho đến són cả ra quần, theo lực chân của Nguyễn Hiện Hiện tăng lên, hắn ta phát ra tiếng kêu thảm thiết.

“Tôi nói, tôi nói! Là người của văn phòng huyện tìm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tôi, bảo tôi... bảo tôi cho cô một bài học.”

Hắn không dám nói nguyên văn là bảo hắn làm cho cô biến mất khỏi huyện Bình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ An, hoặc ít nhất là sau này không còn mặt mũi nào ra đường gặp người.

Nguyễn Hiện Hiện vốn tưởng là Tào Minh Trí, cười rộ lên. Nụ cười không chạm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đáy mắt, thật đúng là... nhổ củ cải lôi cả bùn đất ra!

Nhận được tin Nguyễn Hiện Hiện bị tấn công, Phạm Thái Thái đạp chiếc xe đạp nữ kiểu 26, bàn đạp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gần như tóe lửa, cặp kính cận bị gió thổi bay, suýt nữa thì thành kính râm vắt trên trán.

Khi nhìn thấy Nguyễn Hiện Hiện trông như một nữ thổ phỉ, đang ung dung đạp một chân lên tên côn đồ, đừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói là bị thương, đến một sợi tóc cũng không rối, anh ta suýt nữa thì bóp gãy cả phanh xe.

Anh ta cuối cùng cũng hiểu được vẻ mặt nghiêm trọng của ông Triệu khi phái anh ta đến tỉnh Hắc làm liên lạc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viên là vì sao. Không phải nhiệm vụ có vấn đề, mà là con mẹ nó, người làm nhiệm vụ có vấn đề.

Anh ta hít sâu một hơi, đeo lại cặp kính bay lên trán, chỉnh lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bộ quần áo xộc xệch rồi bước lên tiếp quản tên côn đồ.

Thủ pháp của anh ta rất thuần thục, động tác chuyên nghiệp hơn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện xuất thân “hoang dã” không biết bao nhiêu lần.

“Tôi nghi ngờ, hắn ta là đặc vụ địch từ nước ngoài được cử đến để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ám sát tôi.” Cái người này tỏ vẻ vô cùng nghiêm trọng và sợ hãi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »