Thứ đập vào mắt đầu tiên là ba cái máy ấp trứng gà con trông như tủ lạnh siêu lớn ở thùng xe tải. Đây không phải loại nhỏ dùng trong gia đình, nhìn kích cỡ này, mỗi lần có thể ấp được hơn trăm trứng.
Như thể nhìn thấy vô số lông vịt đang vẫy tay với mình, Nguyễn Hiện Hiện nhảy tót lên thùng xe, sờ đi sờ lại cái máy.
Mộc Hạ cười cô: “Có tiền đồ gớm!”
Nguyễn Hiện Hiện làm bộ mê trai: “Em nhìn thấy vô số xưởng dệt may, vì một cân lông vịt mà đang nịnh nọt em.”
Tài xế: “???”
Anh ta đảo mắt xem thường, nhắc nhở: “Tìm chỗ nào có điện, kêu người dỡ hàng xuống trước, chạy thử xem máy móc có vấn đề gì không.”
Thế là đúng cái đám người hôm qua vừa dỡ đồ đan lát xong, hôm nay lại ra dỡ máy móc, hoài nghi mình bị điều đi làm công nhân bốc vác rồi.
Mọi người cẩn thận khiêng máy vào sân sau. Mộc Hạ cắm điện ở sân sau, chị đứng trước máy thao tác một hồi, gật đầu, ra hiệu máy móc vận hành bình thường.
Tài xế lúc này mới yên tâm, lại chuyển hai cái bưu kiện lớn từ trên xe xuống: “Đồng chí Nguyễn, đây là đồ Trưởng phòng Giả bảo tôi giao cho cô, cô xem qua đi.”
Bưu kiện lớn mở ra, rơi ra rất nhiều bưu kiện nhỏ. Tùy tiện mở một cái, bên trong là mấy chục gói cà phê hòa tan. Ai gửi thì rõ ràng rồi.
Ngoài cà phê, trong bọc nhỏ còn có một lá thư Tống Quế Anh viết cho cô. Đây là cô gái làm ở quầy lễ tân nhà khách Hồ Tân đã đăng ký cho cô lần đầu tiên.
Trong thư là những lời hỏi thăm đơn giản, kèm theo địa chỉ của cô ấy, sau này hai người có thể viết thư cho nhau. Ngoài ra còn nhắc nhở, cà phê uống không đủ thì cứ bảo cô ấy, cô ấy sẽ gửi thêm.
Cầm tờ giấy viết thư, trong mắt Nguyễn Hiện Hiện ánh lên sự ấm áp. Trong lúc cô đang nghĩ về họ thì ra họ cũng đang nghĩ về cô.
Cảm giác cùng nhớ về nhau là như thế này sao?
Thấy cô mở xong một bọc lại muốn mở cái tiếp theo, tài xế không khách khí ngăn lại: “Được rồi đấy. Xác nhận không có vấn đề gì thì ký tên vào giấy đi.”
Thôi được! Nguyễn Hiện Hiện cũng không bực mình. Người tài xế giao đồ đan lát là một tay ma cũ, còn người trước mắt này thì hoàn toàn ngược lại.
Chỉ có thể nói, cùng một cơ duyên nhưng tính cách quyết định tương lai.
Có người đáng đời kiếm được tiền, còn có người...
Nguyễn Hiện Hiện ký tên xong, ngẩng đầu mỉm cười: “Làm phiền anh phải chạy một chuyến rồi. Trời tối đường khó đi, anh tranh thủ trời còn sáng về sớm đi ạ.”
Người tài xế cũng không cảm thấy việc không được giữ lại ăn cơm có gì không đúng.
Gật đầu, không nói tiếng nào liền lái xe đi.
Một cánh tay đột nhiên khoác lên vai, Nguyễn Hiện Hiện nhìn theo cánh tay trắng nõn đó: “Hạ Hạ, chị gầy đi nhiều quá.”
“Thế à...” Mộc Hạ đắc ý hất cằm.
Ngày nào cũng ở cùng nhau nên rất khó chú ý. Nguyễn Hiện Hiện nhìn kỹ lại, Mộc Hạ đâu chỉ gầy đi, quả thật là thay đổi thành một người khác.
Tầm hơn 65kg (130 cân), chỗ cần thon thì thon, chỗ cần có thì lại cực kỳ có. Mỹ nhân đầy đặn có lẽ là để nói về dáng người như thế này.
“Lau nước miếng đi. Máy ép dầu sửa xong rồi, có muốn qua xem không em?” Miệng thì hỏi có muốn hay không nhưng động tác kẹp cổ cô lôi đi thì không cho cơ hội từ chối.
Nguyễn Hiện Hiện tự nhận là không bao giờ làm mất hứng, vô cùng hưởng ứng. Cô rảo bước như bay, khiến Mộc Hạ suýt nữa thì kéo không nổi: “Muốn muốn muốn! Tối nay ăn thịt luộc chấm nước sốt, cà tím nhồi thịt chiên rồi chiên thêm một nồi gà viên nữa.”
Trời ạ, toàn là món nhiều dầu mỡ.
Nguyễn Hiện Hiện gật đầu chắc nịch: “Cứ dùng dầu do chính nhà mình ép.”
Trước máy ép dầu ở sân sau đã vây đầy người của công xã. Nói thật, lúc ba cái máy to đùng này được chuyển đến, không ít người mang tâm lý hóng kịch. Nếu sửa được, thôn Bình Đầu ngốc à mà trả lại máy?
Chắc chắn là đã thử, xác nhận không có hy vọng sửa chữa nên mới không chút do dự mà đẩy cơ hội xây xưởng đi.
Đừng nói, mà đúng là thế thật. Hướng Hồng Quân kéo máy về thôn trước, trong thôn có một tên vô công rồi nghề, có anh em chơi cùng làm ở xưởng ép dầu của huyện.
Hắn ta thật sự đã mời người đó đến xem rồi.
Lúc đó Nguyễn Hiện Hiện và mọi người không có ở đó, nghe nói người công nhân xưởng ép dầu kia khẳng định, máy móc không có khả năng sửa được.