Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2498 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 380

❊ ❊ ❊

Cô không dám chậm trễ, vội cất cái chai đi, cúi người kẹp mỗi bên nách một con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi xông lên núi, không quên hỏi một câu: “Thí Thần có phải là ma không?”

Bạch Hồ kinh ngạc: “Ngay cả Thí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Thần mà cô cũng không biết?”

Giọng điệu nó chợt trở nên sa sút: “Cũng phải, tôi nghe người của quan gia nói, đạo pháp đã suy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tàn, vu sư đã diệt vong, thiên địa này đã hoàn toàn bước vào thời kỳ mạt pháp rồi.”

“Tôi hỏi ngài nó có phải là ma không? Ngài trả lời “có” hoặc “không” là được rồi.” Nào có nhiều lời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ than thở sướt mướt như vậy cũng không xem là lúc nào, Nguyễn Hiện Hiện mất kiên nhẫn ngắt lời.

Bạch Hồ nghẹn họng, lần này trả lời dứt khoát: “Không phải. Thí Thần ở giữa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ linh thể và thực thể, bị Âm Dương Sư ra lệnh và điều khiển.”

Không phải ma là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được rồi!

Nguyễn Hiện Hiện nhe ra hàm răng trắng ởn lạnh lẽo, một tay rút cổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kiếm sau lưng, tay kia nắm cổ hai con vật ném mạnh đi...

Hai cơ thể xoay tròn trên không, đáp xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vững vàng trên một cành cây lớn.

“Chờ đấy, chém hai con Thí Thần nướng lửa cho các ngài nếm thử mặn nhạt.” Nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ con quỷ rách miệng xuất hiện ở cuối tầm mắt, Nguyễn Hiện Hiện liếm môi.

Thật xấu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xí!

Mũi chân dùng lực, Nguyễn Hiện Hiện một tay cầm kiếm,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lao xuống, thân kiếm thấp thoáng ánh lên hàn quang.

Phía trước, con quỷ rách miệng đang quay lưng về phía cô cảm ứng được điều gì đó,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó quay đầu lại, khuôn mặt khủng bố ẩn hiện trong bóng tối của cỗ quan tài.

Cái miệng rách toác đến tận mang tai, phát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra tiếng cười quái đản rợn tóc gáy.

Móng tay sắc nhọn mang theo kình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phong cào về phía cô.

“Lại thêm một kẻ tự tìm đường chết.” Gã Âm Dương Sư điều khiển​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nó cũng cười quái dị, một ngón tay chỉ tới: “Đi, giết nó.”

Bốn người còn lại đang tập trung toàn bộ vào cỗ quan tài bằng gỗ, đầu cũng không thèm ngoảnh lại. Đối​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phó với một con nhóc ranh không cảm nhận được chút đạo thuật nào, chỉ cần Lão Ngũ là đủ rồi.

Lão Nhị mê mẩn và tham lam muốn đập vỡ cỗ quan tài​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đỏ, bị Lão Đại nhanh tay lẹ mắt giơ tay cản lại.

“Đừng phá hỏng. Cỗ quan tài gỗ này ngàn năm không mục, lại được con​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hồ ly kia dùng tinh hoa nuôi dưỡng, là một pháp khí hiếm có.”

Gã không biết ấn vào đâu, nắp quan tài vốn đang kín như bưng bỗng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự động bật ra một cái rãnh lõm để có thể đẩy ra...

Bạch Hồ ngồi trên cây thấy cảnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này, hai mắt đỏ lên.

Nguyễn Hiện Hiện né tránh móng vuốt sắc nhọn một cách nhanh nhẹn, vung kiếm chém về phía con quỷ rách miệng, đồng thời tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kia thò vào túi lôi ra cũng không thèm nhìn là thứ gì, cứ thế ném về phía Sato đang định mở quan tài.

Sato đang dồn phần lớn tâm trí vào việc mở quan tài, khóe mắt chợt nhận​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thấy một vệt sáng phản quang. Gương bát quái? Sắc mặt gã hơi đổi.

Muốn né đã không kịp, trong lúc nguy cấp, gã chỉ có thể điều khiển quỷ vô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ diện chắn trước mặt. Tấm gương va chạm với quỷ vô diện: “Xoảng” một tiếng!!

Sato cúi đầu nhìn, tóc gáy gã gần như bốc khói. Đây đâu phải là gương bát quái? Rõ ràng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là cái gương soi bằng hóa chất màu đỏ mà phụ nữ Hoa Quốc dùng làm của hồi môn.

Loại mà đằng sau còn có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hình Chủ tịch ấy.

Lúc này đôi mắt “bao dung như biển cả”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của Chủ tịch đang lặng lẽ nhìn gã.

Sato tức điên giơ chân định giẫm nát thì con quỷ vô diện đang chắn trước mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỗng phát ra một tiếng rít quái dị, cơ thể mơ hồ bốc lên khói trắng.

Nguyễn Hiện Hiện cười nhạo sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngu dốt của gã.

Kể cả Sato có dùng tay đỡ, cái gương bình thường đó cũng không thể gây ra bất kỳ tổn thương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thực tế nào cho gã, thế mà lại ngu ngốc để một con quỷ vật như vậy chắn trước mặt.

Dân gian có câu: Chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tịch chính là Thần!

Chỉ riêng cái “thế” tồn tại trên bức chân dung cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đủ để chống lại sự xâm nhập của tà vật.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, quỷ vô diện vẫn đang bốc khói trắng thì con quỷ rách miệng đã lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tấn công nhanh như chớp. Nguyễn Hiện Hiện buộc phải lùi lại mấy bước để né đòn tấn công của nó.

Ba con còn lại cũng lao về phía cô, bốn phía​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều là địch, trận chiến rơi vào bế tắc.

Đúng lúc mấu chốt, một tia sét màu tím rạch ngang bầu trời đêm, giáng thẳng xuống cánh tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang duỗi thẳng của con quỷ rách miệng, chỉ còn cách Nguyễn Hiện Hiện chưa đầy ba tấc.

Con quỷ rách miệng ngửa trời thét lên một tiếng ai oán thê lương, nó nghiêng người muốn trốn, Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện thuận thế xoay người, đâm mạnh thân kiếm vào thiên linh cái của con quỷ rách miệng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »