Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 320

❊ ❊ ❊

Nguyễn Hiện Hiện về thôn bao nhiêu ngày là gây chuyện bấy nhiêu ngày, bị bắt phải ở yên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong điểm thanh niên trí thức, không có việc gì thì đừng có ra ngoài gây họa.

Cái người này chính là một cỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ máy gây rắc rối di động.

Cô “vinh dự” được các đội viên trong đại đội bình chọn là “gai góc”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ số một, nhân vật không thể đắc tội nhất trong thôn vào năm 1974.

Đêm đó, Hồ Bân vừa về đến nhà đã bị​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người trong tộc kéo đến cửa đòi nợ.

Người ta chịu cho ông ta mượn tiền là vì ông ta có hy vọng kế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiệm chức Đại đội trưởng, nghĩ rằng “một người làm quan, cả họ được nhờ”.

Trải qua trận này, chỉ cần là người biết thở, ai mà không nhìn ra ông ta đã hết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hy vọng kế nhiệm, danh dự của nhà họ Hồ ngược lại còn tụt dốc không phanh.

Ra ra vào vào, người thì nói bóng nói gió,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người thì quang minh chính đại đòi tiền.

Hồ Bân khổ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tả xiết.

Ông ta tự thấy mình không đắc tội với Nguyễn Hiện Hiện. Từ lúc đầu không thèm để ý, đến sau lá thư biểu dương thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cố ý muốn kéo gần quan hệ. Nhưng thái độ của cô cứ như thể kiếp trước ông ta đã giết cả nhà cô vậy.

Tất cả sự nhắm vào và chán ghét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đều thể hiện hết ra mặt.

Hồ Bân nghĩ rất lâu, cuối cùng cho rằng tất cả là do Diệp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Quốc gây ra. Ông ta càng nhìn hắn càng thấy ngứa mắt.

Hắn đáng thương... Ban đêm không chỉ bị đòi hỏi vô độ, ban ngày đi làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về còn bị người nhà họ Hồ cố ý hoặc vô ý chèn ép.

Chập tối, sau khi làm xong luống đất cuối cùng, hắn chỉ muốn ăn chút gì đó rồi ngủ một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giấc thật ngon. Kết quả, về đến nhà thì mẹ vợ đã bắt đầu dọn dẹp bát đũa.

Bà ta mắt cũng không thèm ngước lên: “Trong nồi lớn ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhà bếp có đồ ăn đấy, tự ra mà lấy ăn.”

Khi nắp nồi được mở ra, hắn nhìn thấy nửa cái bánh lương thực khô không biết đã bị ai gặm dở và một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đĩa dưa muối trên bệ bếp chỉ còn trơ lại cái đáy bát, hắn tức đến mức suýt thì đập vỡ bát đũa.

Hắn sầm mặt đi ra: “Mẹ, mẹ cho con ăn thứ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà chó nó cũng không thèm ăn này à?”

Người phụ nữ trợn trắng mắt, ném cái giẻ lau xuống, chống nạnh chửi: “Cái thằng sao chổi, có đồ ăn thừa của Đại Bảo nhà tao cho mày ăn là may lắm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi. Không có gương thì cũng có nước đái đấy? Tự đi mà soi cái dáng vẻ đó của mày đi, mặt mày trông hãm tài, không muốn ăn thì cút.”

Hồ Đại Bảo đang nằm trên ghế tựa, được em gái đấm lưng xoa vai, nghe thấy có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người ăn mất đồ ăn mình cố ý để lại, liền gạt phắt tay em gái ra.

Hắn ta xông tới, đấm cho Diệp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Quốc một phát hoa cả mắt.

Sức của hắn ta đâu phải nhỏ, hắn ôm mặt, đau đớn ngã xuống đất. Không biết là vì mũi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá cay hay vì cuộc sống quá khổ, khóe mắt hắn bỗng dưng rơi xuống một giọt nước mắt.

Khác biệt hoàn toàn khác với những gì hắn tưởng tượng. Trước khi Nguyễn Hiện Hiện xuống thôn,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hắn vẫn là trưởng điểm thanh niên trí thức, sao bây giờ lại ra nông nỗi này?

...

Lúc này Nguyễn Hiện Hiện mà hắn đang tâm tâm niệm niệm, đang cùng Đại đội trưởng ngồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xổm trên bờ ruộng. Cả hai đều mang một vẻ mặt rầu rĩ y hệt nhau.

“Chú à, có thời gian thì chú gọi hai người sửa lại cái ngưỡng cửa cho cháu với. Cái ngưỡng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cửa ở căn nhà nhỏ của cháu sắp bị mấy nhà muốn làm Đại đội trưởng giẫm nát rồi.”

Hướng Hồng Quân liếc cô một cái: “Sửa cho cháu? Chú trốn ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây muộn thế này, cháu thật sự không biết vì sao à!”

Bầu ra được Đại đội trưởng mới, bàn giao xong công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc trong tay, ông sẽ phải lên công xã.

Không đến bước này thì không biết, ở trong thôn, dù là người hay không phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là người, tất cả đều đang nhòm ngó cái vị trí dưới mông ông!

Đại đội trưởng kế nhiệm sẽ do Đại đội trưởng tiền nhiệm đề cử, cuối cùng do các đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ viên bỏ phiếu bầu chọn. Tài liệu của người được chọn sẽ được báo cáo lên công xã.

Nếu lý lịch chính trị không có vấn đề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì, người đó có thể nhậm chức.

“Cháu nói xem, muốn làm Đại đội trưởng tìm chú thì không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sai nhưng kéo đến tìm chú là nghĩ cái gì vậy?”

Nhìn cái vẻ cố làm ra vẻ than thở nhưng sâu trong ánh mắt lại có chút đắc ý, giọng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điệu thì khoe khoang của “gậy khuấy phân”, Hướng Hồng Quân “chậc” một tiếng, thấy hơi ngứa răng.

Chỉ muốn cắn cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì đó...

“Tự mình ra sao, trong lòng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không tự biết à?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »