Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 344

❊ ❊ ❊

Quỳnh Diệu Lệ có thể thi đậu, vừa làm chủ nhiệm phụ nữ vừa quản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lý phòng y tế... những người có mặt ở đây, ai hiểu đều hiểu!

Nụ cười hả hê trên mặt một số người đã không thể che giấu được nữa. Cái này​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gọi là gì? Quả báo gieo từ nhiều năm trước cuối cùng cũng tự mình nếm trải?

Máu trên trán bí thư​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chảy vui quá nhỉ!

Sắc mặt của ông ta đã không thể dùng từ “khó coi” để hình dung được nữa, trong sự sợ hãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lộ ra vẻ tái nhợt, dưới sự tái nhợt lại che giấu một sự phẫn nộ không thể diễn tả.

“Lấy, lấy tro bếp cầm máu trước đã, đưa tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên bệnh viện.” Ông ta yếu ớt ra lệnh.

Vào thời khắc nguy cấp, Nguyễn Hiện Hiện đã vinh dự nhận được huân chương công trạng hạng nhất, đứng ra nhận trách nhiệm không thể chối từ.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Phòng y tế chỉ có một cánh cửa gỗ, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, cô dùng sức đạp một cước, cửa liền mở tung.

Cô lại nhận được một loạt ánh mắt nhìn mình như quái vật, cô không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vui nhắc nhở: “Đứng ngây ra đó làm gì? Đỡ người vào đi!”

“Ồ, đúng đúng!” Mọi người bảy tay tám chân đỡ Bí thư Trịnh vào phòng y tế, ngồi xuống ghế. Bên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong phòng, nơi lẽ ra phải sạch sẽ vệ sinh nhất thì bàn ghế lại đóng một lớp bụi mỏng.

“Nhìn tôi làm gì? Tìm thuốc đi!” Nguyễn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện Hiện cười như không cười.

Hai gã thân tín nhìn nhau, một người mở tủ thuốc ra, không khỏi ngây người. Không thể nói là trống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nhưng tủ thuốc sạch đến mức chuột bò vào cũng phải nhả ra hai hạt gạo rồi mới đi.

Thuốc đâu?

Điều kiện y tế eo hẹp, thuốc tốt thì không có nhưng một số loại thuốc hạ sốt,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuốc sát trùng vết thương ngoài da là thứ bắt buộc phải có ở phòng y tế.

Ngày thường, nếu có ai trong đơn vị bị đau đầu sổ mũi muốn tìm Quỳnh Diệu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lệ, đều bị bà ta dùng đủ mọi lý do cao cả để từ chối.

Nào là sốt thôi mà, về nhà uống nhiều nước nóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là được, đừng lãng phí tài nguyên y tế.

Nếu có ai không cẩn thận bị sứt đầu mẻ trán, bà ta cũng tự ý đắp tro bếp lên, luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói rằng thuốc sát trùng phải dùng vào lúc cấp bách, tài nguyên khan hiếm đều để cứu mạng.

Nghĩ đến đủ mọi chuyện trong quá khứ, một số người lộ vẻ phẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nộ. Tài nguyên khan hiếm, khan hiếm đến mức sạch bong kít!

Còn thuốc đã đi đâu, một số kẻ trong nhóm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lợi ích chung thì trong lòng biết rõ.

Nguyễn Hiện Hiện lớn tiếng hô hào: “Vào thêm vài người nữa đi, tủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thuốc không có thuốc thì lật tung mọi thứ lên mà tìm!”

Cô gái đeo kính đít chai xung phong, xách theo cây rìu cứu hỏa duy nhất của công xã:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “rắc” một tiếng phá tan cánh cửa tủ đang khóa, thò đầu vào xem... không có thuốc...

Cô lại giơ rìu lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phá cái tiếp theo!

Cuối cùng, khi phá tung ngăn tủ dưới bàn làm việc cũng lộ ra vài thứ có bao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bì giống như thuốc. Nữ đồng chí nhặt một cái lên, đưa đến trước mặt nhìn kỹ.

“Đây là cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì?”

Nó được đựng trong một túi giấy, còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ hơn cả lòng bàn tay cô.

Nguyễn Hiện Hiện liếc nhìn dụng cụ kế hoạch hóa gia đình trong tay nữ đồng chí, thứ tốt được gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nôm na là “cái túi chặn đường của nhóc con nhân loại”, cô làm ra vẻ bừng tỉnh ngộ.

“Tôi thấy rồi, thứ này dùng để cầm máu đấy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ căng nó ra rồi trùm lên đầu bí thư.”

Cô dừng lại một chút rồi bổ sung: “Cô là con gái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sức yếu, giao cho hai anh trai bên cạnh làm đi.”

Dụng cụ kế hoạch hóa gia đình thời nay hình như là loại giặt đi rồi dùng lại nhiều lần thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải? Trong đầu cô thoáng qua một suy nghĩ thôi kệ, không quan trọng, cứu người quan trọng hơn.

Trước khi kế hoạch hóa gia đình được triển khai rộng rãi, những người chưa dùng qua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ không nhận ra thứ này và hai gã thân tín kia nằm trong số đó.

Nghe nói là để cầm máu, họ lập tức lấy ra, cố hết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sức căng nó ra rồi trùm lên đầu Bí thư Trịnh...

Có lẽ là độ co giãn không được tốt lắm, hoặc cũng có thể là đã dùng quá​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiều lần, mép bao còn bị cái đầu to của Bí thư Trịnh làm cho rách ra.

Mọi người nhìn cái “băng cầm máu” kỳ lạ kia và cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỏm nhỏ trông vô cùng hài hước trên đầu bí thư...

Ai cũng cảm thấy có gì đó không đúng nhưng lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nói được cụ thể là không đúng ở đâu.

Trịnh Nghiêm mấy lần muốn ngăn cản nhưng do mất máu nên không còn sức, cộng thêm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc hoàn toàn không ai nghe ông ta nên việc ngăn cản đã thất bại.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »