Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2456 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 308

❊ ❊ ❊

Giọng nói đầy kinh ngạc của Lý Đại Chủy vang lên như sấm giữa trời quang: “Cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì? Đại đội trưởng được thăng chức lên làm chủ nhiệm công xã rồi á?”

Trên khắp các thửa ruộng, tiếng xì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xầm bàn tán vang lên.

“Thật hay giả vậy? Sao đột ngột thế?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Không nghe chút phong thanh nào cả!”

“Lệnh điều động đã xuống rồi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn giả được sao?”

Họ chạy đi báo tin cho nhau, chẳng mấy chốc, nửa cái thôn đều đã biết.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Đột nhiên có người biến sắc, môi mấp máy hồi lâu mới hỏi ra.

“Nếu ông Hướng đi rồi, chúng ta phải làm sao?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ai sẽ làm Đại đội trưởng của thôn ta?”

Các đội viên im lặng, Hướng Hồng Quân rời ghế đi lên công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xã, người có khả năng lên thay nhất chính là Hồ Bân.

Những người lớn tuổi đột nhiên nhớ lại những ngày tháng đen tối khi nhà họ Hồ làm thôn trưởng, ba ngày năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bữa lại bắt nộp phí thôn, bất kỳ người nào trong tộc họ Hồ kết hôn, dân thôn đều phải mừng tiền.

Con người bị chia thành ba bảy loại, ai thân cận, nịnh nọt nhà họ Hồ thì có lợi, hễ ai có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ý kiến hoặc bất mãn thì sau đó sẽ phải đối mặt với sự chèn ép và đàn áp vô tận.

Nhìn đám đội viên kéo đến trước mặt, người một câu, kẻ một câu, miệng thì luôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hỏi sau này họ phải làm sao, lời nói lại ẩn chứa sự trách móc...

Khóe miệng Hướng Hồng Quân giật giật, bao nhiêu năm nay ông đã cống hiến, thật sự không muốn lúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rời đi lại làm mọi thứ quá khó coi nhưng ông không nhịn được, mỉa mai nói một câu:

“Tôi rời khỏi vị trí Đại đội trưởng, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải là điều các vị mong muốn sao?”

Các đội viên á khẩu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không trả lời được.

Lại có kẻ mặt dày vô liêm sỉ bĩu môi: “Chúng tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ nói vậy thôi, ông lại còn coi là thật à.”

Có kẻ khốn nạn thì cũng có người hiểu chuyện. Mấy vị lão già​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lớn tuổi trong thôn nghe tin, được con cháu trong nhà đỡ đến.

Gương mặt già nua đầy vẻ vui mừng nhưng cũng có chút bùi ngùi: “Đi đi, thôn Bình Đầu dưới sự dẫn dắt của cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã phát triển rất tốt rồi. Đây vốn dĩ cũng không phải nghĩa vụ của cậu. Đi đi, ra ngoài xem thế giới đi.”

Hướng Hồng Quân là người ăn mềm không ăn cứng, nhìn thấy lời chúc phúc chân thành​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trong đôi mắt đục ngầu của các cụ, vẻ mặt ông lập tức dịu xuống.

“Các chú yên tâm, trước khi đi cháu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.”

Đây không chỉ là quê hương sinh ra và nuôi lớn ông, mà cũng là đại đội do một tay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông gây dựng. Bao nhiêu năm mưa gió, làm sao có thể không có chút tình cảm nào?

Không phải là một chút, mà là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tình cảm rất sâu đậm.

Các đội viên ồn ào cãi vã khiến mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông già bực mình: “Im hết miệng lại.”

Hồng Quân lên công xã trực thuộc, người nhà mình lẽ nào lại không ưu ái người nhà?​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Bớt gây chuyện lại, ngày tháng tốt đẹp hưởng phúc lợi còn ở phía sau kia kìa.

Sau khi mắng cho đám đội viên gây rối một trận, các​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ông cụ lại chậm rãi rời đi như lúc đến.

Có một số điều không thể nói thẳng nhưng các đội viên cũng đã ngộ ra. Chủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiệm công xã là người nhà mình, đây là trăm lợi mà không có một hại!

Đương nhiên, miễn là người kế nhiệm Đại đội​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trưởng không phải là nhà họ Hồ.

Người vui nhất có lẽ là Nguyễn Hiện Hiện, mặc cho Cương Tử đuổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo sau, cô ném cuốc xuống, vắt chân lên cổ mà chạy.

“Không làm nữa, bà đây đi theo chú Hướng lên công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xã ăn ngon mặc đẹp, không thèm làm nữa.”

Thời đại này, thứ lan truyền nhanh nhất chính là tin đồn. Chỉ trong nửa buổi chiều, tin tức​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hướng Hồng Quân được điều lên làm chủ nhiệm công xã đã truyền đến thôn Hạnh Hoa.

Một nhóm cán bộ thôn ngồi trong văn phòng đại đội nhìn nhau. Hôm qua còn là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh em xưng hô bình đẳng, hôm nay đã trở thành lãnh đạo trên đầu mình.

Cảm giác này...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chậc!

Người choáng váng nhất chính là nhà họ Lý. Mẹ Lý đập đùi, vừa khóc vừa gào: “Cái thằng Hướng Hồng Quân trời đánh thánh đâm, cưới con gái bà bao nhiêu năm trời, tám gậy tre cũng không đánh ra được một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cái rắm (vô tích sự). Vừa mới ly hôn xong đã lên làm chủ nhiệm. Cố ý! Cái thằng họ Hướng sinh con không có lỗ đít đó nhất định là cố ý để con gái bà sống khổ sở mà!”

Người hối hận đến xanh cả ruột gan, còn có bố Lý. Ông ta ngồi trên đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giường, mồi thuốc từ tẩu thuốc rê suýt nữa thì làm cháy cả chăn bông.

Sớm biết con rể có khả năng này, năm đó lúc phát hiện Xuân Phân và Quang Tông tằng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tịu với nhau thì đáng lẽ không nên bỏ qua, đáng lẽ phải ngăn cản sớm mới phải!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »