Hơn nữa không thể bị xúc phạm.
Nguyễn Hiện Hiện chuyển sự chú ý sang bức bích họa. Bức tranh đầu tiên là một cảnh tượng đẫm máu, một người phụ nữ đang sinh con.
Máu chảy đầy giường, thái y và tỳ nữ lo lắng. Bức tranh chỉ được phác họa bằng vài ba nét bút nhưng lại sống động như thật, truyền tải rõ ràng ý nghĩa muốn diễn đạt.
Bức tranh thứ hai, trên giường là một bé gái sơ sinh được quấn trong chăn gấm, nhắm mắt khóc ré lên. Một người đàn ông cao lớn đứng bên giường, vẻ mặt vô cùng ghét bỏ, sau đó phất tay áo bỏ đi.
Bạch Hồ dừng lại trước bức tranh, nhìn bé gái vừa chào đời trong tranh, giọng nói dịu dàng: “Đây là lúc công chúa mới sinh, có phải rất đáng yêu không?”
Đúng là vậy, Nguyễn Hiện Hiện gật đầu. Chỉ cần nhìn sống mũi cao vút được phác họa bằng một nét bút, không khó để nhận ra bé gái này sau này nhất định sẽ là một mỹ nhân tuyệt sắc vô song.
Bạch Hồ nhìn lần cuối: “Đáng tiếc cho công chúa của tôi, sinh không gặp thời, vừa ra đời đã bị cha mình cũng chính là hoàng đế nước Yến lúc bấy giờ ghét bỏ. Phân phó hai vú già chăm sóc rồi vứt người ở một góc nhỏ trong thâm cung, để tự sinh tự diệt.”
Bức bích họa thứ hai cũng chứng thực lời nói của Bạch Hồ. Bát công chúa lúc đó vẫn chưa phải là Hương Mục, thân hình gầy gò, một đứa trẻ bảy tám tuổi mà trông chỉ như đứa trẻ bốn năm tuổi.
Một thiếu nữ trâm ngọc châu báu đang chỉ huy cung nhân ức hiếp, đánh mắng nàng. Bát công chúa đáng thương chỉ có thể mặc cho vú già túm tóc, buộc phải ngẩng đầu, gương mặt đầy vẻ tủi thân và bất lực.
Bạch Hồ vô cùng tức giận, chỉ vào người phụ nữ vênh váo trong tranh: “Đó chính là trưởng công chúa của nước Yến cũng là kẻ đầu sỏ khiến cả đời Hương Mục trôi dạt, lênh đênh.”
Từng bức, từng bức bích họa ngột ngạt, tất cả đều đang kể lại quá trình trưởng thành đầy gian truân của vị công chúa này.
Bị làm khó dễ, ăn cơm thừa canh cặn, mặc cho thái giám lăng nhục đã trở thành chuyện thường ngày.
Nhìn đến mức Nguyễn Hiện Hiện cũng muốn chui vào trong bức bịch họa, đánh chết đám cẩu nô tài đang ức hiếp tiểu công chúa này.
Trong đường hầm vang lên tiếng người chửi, tiếng cáo rít, tràn ngập âm thanh mắng mỏ của cô và Bạch Hồ.
Lão Lý và Mộc Hạ đứng nghe mà cạn lời.
Bích họa vẫn tiếp tục. Mãi cho đến khi công chúa mười hai tuổi, trong một lần cung yến, nàng may mắn quen biết được vị tướng quân chiến thần sau này của nước Yến.
Mà thiếu niên lúc này vẫn còn là một đứa con thứ không được sủng ái trong nhà.
Hoàn cảnh tương đồng đã khiến hai thiếu niên, thiếu nữ cùng không được gia đình yêu thương dần dần quen biết và thấu hiểu nhau.
Múa dưới trăng, ủ rượu dưới gốc cây, lễ hội hoa đăng đông nghịt người và cái ôm siết sau bao ngày xa cách ở cuối con phố.
Từng bức bích họa được điêu khắc tinh xảo, khung cảnh vô cùng lãng mạn.
Thiếu niên dựa vào võ công hết lần này đến lần khác lẻn vào cung gặp gỡ, cho đến lúc thiếu nữ say ngủ, thiếu niên một mình ngồi dưới trăng bảo vệ, tất cả đều đang kể lại tình yêu của hai người.
Nguyễn Hiện Hiện nghĩ nếu hai người cứ tiếp tục như vậy, kết cục không phải là “ngươi chết ta sống” thì cũng là “mỗi người một ngả”.
Sự thật cũng không khác mấy so với suy đoán của cô. Mối tình riêng tư của thiếu niên tướng quân và công chúa cuối cùng vẫn bị cung nhân tinh mắt phát hiện, bẩm báo lên tai trưởng công chúa.
Vị trưởng công chúa do hoàng hậu sinh ra này, bẩm sinh đã có một trái tim độc ác, dùng từ “ngang ngược”, “bướng bỉnh” để nói về nàng ta đều là đang nói giảm nói tránh.
Vốn dĩ khi biết được đứa em gái thứ tám mà mình ghét nhất lại đang tư thông với một thứ tử không được sủng ái của một gia tộc sa sút, trong lòng nàng ta tràn đầy vẻ khinh bỉ.
Nàng ta đích thân chạy đi xem hai người hẹn hò!
Sau khi xem xong, trong lòng trưởng công chúa vừa mừng vừa hận.
Mừng là hoàng muội tự cam hạ mình, lại đi đi lại lại với một tên thứ tử không ra gì.
Hận là gã thứ tử kia dung mạo không tầm thường, lại vô cùng cưng chiều hoàng muội của nàng ta, cam tâm vì nàng mà không tiếc vi phạm mệnh lệnh “thần tử không có lệnh triệu tập không được vào cung”, một tội đáng chém đầu.
Ngay cả một người đàn ông xách giày cho nàng ta cũng không xứng nhưng trưởng công chúa vì lòng ghen tị, cuối cùng vẫn ra tay...