Trên khuôn mặt yếu ớt tái nhợt của ông ta giờ chỉ còn lại vẻ “sống không còn gì luyến tiếc”.
Cái quái gì là băng cầm máu, đó là bao cao su mà!
Ấy thế mà, đừng nói nữa, quả thật sau một hồi vật lộn, máu trên trán Trịnh Nghiêm đã ngừng chảy.
Nguyễn Hiện Hiện nhìn cái dụng cụ kế hoạch hóa gia đình đã mất đi độ “trơn”, thầm nghĩ: [Hy vọng là “bên trong” hai người kia đều khỏe mạnh, nếu không thì sắp phải chịu tội lớn rồi!]
Cô thầm niệm trong lòng: [Mình là có ý tốt, mình là đang cứu người, mình không vào địa ngục thì ai vào địa ngục!]
Bàn tay nhỏ vỗ vỗ lên tấm lưng rộng của hai gã thân tín: “Hai vị, làm tốt lắm, hôm nay may mà có hai anh.”
Không quan tâm phản ứng của hai người kia, cô lại quay sang nói lời thấm thía với Bí thư Trịnh: “Tôi xem rồi, vết thương khá sâu đấy, nhất định phải lên bệnh viện khâu lại. Cái băng cầm máu trên đầu này đừng tháo xuống nhé, kiểu dáng tuy không được đẹp lắm nhưng cái gì cũng không quan trọng bằng tính mạng, thưa bí thư.”
Trịnh Nghiêm tay đã giơ lên đến nửa chừng, chuẩn bị tháo cái bao kia xuống: “?”
Môi ông ta run rẩy, đồng tử co rút lại vì kinh hãi. Ông ta rất muốn chửi cô cút đi, rất muốn giật cái thứ chết tiệt đang đội trên đầu này xuống nhét vào miệng kẻ đầu têu...
Cuối cùng, mọi suy nghĩ đều hóa thành nỗi sợ hãi cái chết, ông ta cam chịu để hai gã thân tín dìu lên xe đạp, đi thẳng đến bệnh viện huyện...
“Trời ơi, sao lại có người trùm dụng cụ kế hoạch hóa lên đầu thế này?”
Tại bệnh viện huyện, chiếc xe đạp vừa mới chạy tới cổng, một nữ đồng chí trung niên ăn mặc khá thời thượng đã bụm miệng kinh hô.
Đồng tử của bà ta co giật dữ dội, như thể vừa gặp phải cú sốc lớn nhất trong đời.
Sao lại có người đội cái thứ đó lên đầu? Nghĩ đến một khả năng nào đó... bà ta thật sự sốc đến mức muốn ngất xỉu.
Lẽ nào, lẽ nào là lấy đầu chui vào?
Kết quả là bị kẹt trên đầu không gỡ ra được nên phải đến bệnh viện?
Vợ của ông ta hẳn phải hy sinh lớn đến mức nào! Chẳng trách trên người lại có máu.
Người phụ nữ bị chính não mình bổ túc cho một vố tam quan vỡ nát, hoàn toàn không để ý đến việc phải nói nhỏ, tiếng kinh hô này đủ để tất cả mọi người xung quanh nghe thấy.
Từ xưa đến nay, y quán hay bệnh viện đều là những nơi có lưu lượng người qua lại rất lớn, có thể tưởng tượng được câu nói này gây ra chấn động lớn đến mức nào.
Từng cặp mắt như đèn pha chiếu thẳng tới, đều muốn xem thử vị anh hùng nào lại đội dụng cụ kế hoạch hóa lên đầu.
Trịnh Nghiêm chỉ cảm thấy mặt già nóng ran đau rát. Những ánh mắt khi thì tò mò, khi thì khinh bỉ kia như thể vật chất hữu hình, khiến ông ta hận không thể chết quách cho xong.
Làm bí thư công xã bao nhiêu năm nay, tuy không thể nói là “thổ hoàng đế” một cõi nhưng cũng là một nhân vật có thực quyền, chỉ cần giậm chân một cái là các đại đội trực thuộc cũng phải run rẩy ba phen.
Ông ta đã bao giờ phải chịu cảnh thê thảm và khó xử như thế này?
Giây phút này, Trịnh Nghiêm hận đến cực điểm. Ông ta không những không cảm kích ơn cứu mạng của Nguyễn Hiện Hiện, ngược lại còn hận cô đã hại mình té ngã đập vỡ trán, hận cô đã trùm cái thứ quái quỷ đó lên đầu khiến ông ta trở thành trò cười.
Đây còn là trong trường hợp Trịnh Nghiêm không biết kẻ đầu sỏ đập phá văn phòng của ông ta chính là Nguyễn Hiện Hiện. Vì lo lắng cho vết thương của ông ta, tên thân tín đi cùng không dám nói một lời.
“Dừng ở đây chờ sét đánh à? Vào trong đi!” Trịnh Nghiêm gầm lên một tiếng.
Đúng là cái đồ không có mắt. Trước khi ra ngoài không biết tìm một cái áo để che mặt cho ông ta sao!
Xe đạp dừng lại, tên thân tín đi lấy số, Trịnh Nghiêm che mặt chạy thẳng vào phòng cấp cứu.
Vừa ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của bác sĩ, Trịnh Nghiêm cười còn khó coi hơn cả khóc: “Tôi nói là trán tôi bị vỡ, trùm cái này lên đầu để cầm máu, ông tin không?”
Bác sĩ đặt bút xuống, day day mi tâm: “Đồng chí già, dụng cụ kế hoạch hóa tuy rằng thời kỳ đầu đúng là được dùng trên chiến trường để cầm máu, chống thấm nước và ngăn nhiễm trùng nhưng tiền đề là phải ở trong điều kiện hoàn toàn mới và vô trùng.”
“Cái này của ông, đã dùng qua rồi... đúng không?”