[Thống Thống, cửa hàng có hàng xách tay không?]
365: [???] Cô có nghe xem mình đang nói cái gì không đấy?
“Đồng chí, chiếc trên tay cô bán thế nào?” Người tài xế đột nhiên hỏi.
Nguyễn Hiện Hiện: “Không phải anh nói không cần à?”
Người tài xế cười hì hì: “Cô hỏi tôi là miền Nam, tôi trả lời cũng là thị trường miền Nam có hàng buôn lậu từ “bên kia” về. Chứ ở miền Bắc, bất kể là hàng công ty hay hàng xách tay, miễn là hàng thì không lo không có đầu ra.”
“Được, nếu anh có hứng, 8 giờ tối nay đến hẻm Cẩu Niệu Đài tìm một người tên Giả Minh. Cụ thể thế nào hắn sẽ nói với anh.”
Có người quen giới thiệu, người tài xế cũng không sợ bị gài bẫy. Bôn ba bên ngoài, bọn họ có cách nhìn người của riêng mình. Anh ta tính toán thời gian, vẫn kịp, cùng lắm thì đêm nay không nghỉ ngơi, lái một mạch về.
Hai người nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt hiểu ngầm.
Nguyễn Hiện Hiện thầm xoa xoa đôi tay nhỏ. Đây là một con cá lớn, hàng hóa được phân tán đi khắp trời nam biển bắc, không cần lo lắng hàng của hệ thống trong thời gian ngắn bị tuồn vào cùng một chỗ, gây nghi ngờ cho bên quân đội.
Đi xuống cầu thang, nhìn chiếc xe tải rời đi. Cô xem đồng hồ, còn hai tiếng nữa công xã mới tan làm, đi tìm liên lạc viên của mình “tám” vài câu vậy.
Cánh cửa đóng lại, cả công xã lập tức vang lên tiếng xì xầm bàn tán, ai nấy đều thắc mắc xem vị “sao quả tạ” này từ đâu chui ra.
Đây cũng chính là kết quả mà Nguyễn Hiện Hiện muốn. Cô đã “max level”, đánh từng cấp một thì phiền phức biết bao, đã chọn là phải chọn con trùm lớn nhất cũng để cho đám tôm tép nhỏ bên dưới không dám nháo nhào.
Đúng như cô dự đoán, cho đến lúc tan làm, bí thư Trịnh và người tình của ông ta vẫn chưa về. Nguyễn Hiện Hiện đi dạo một vòng ra sân sau.
Mộc Hạ và Chử Lê đang sửa máy ép dầu, cả người lấm lem dầu máy. Hỏi ra mới biết, hôm nay không sửa xong được, hai người họ tối nay không về điểm thanh niên trí thức, sáng mai làm sớm tiếp.
Chiêu Đệ lười về phòng tập thể nên cũng ở lại công xã luôn. Thời tiết ấm dần lên, dọn dẹp một cái giường tạm là có thể ngủ được.
Nguyễn Hiện Hiện chào một tiếng, đeo túi xách chéo rồi thong thả đi ra khỏi công xã. Cô nàng này có đường không đi, lại cứ chui vào rừng, miệng không ngừng kêu “suỵt suýt suýt”.
Cuối cùng, một giọng nói thiếu kiên nhẫn vang lên: “Này, cô “suỵt suỵt” cái gì đấy, gọi chó à?”
Nguyễn Hiện Hiện mừng rỡ ngẩng đầu. Cách đó hai mét, trên một cái cây nhỏ chỉ to bằng miệng bát, có một con chồn vàng đang ngồi xổm. Nhìn bộ lông quen thuộc và đôi mắt to đáng yêu... đúng là Nhị Đại Gia mà cô tìm rồi.
Cô không nhịn được hỏi: “Nhị Đại Gia, ngài xem tôi giống trùm tư bản hay là cán bộ cấp cao?”
Chồn vàng: “???” Nó nhảy tót xuống cây, lười biếng không muốn tiếp chuyện con dở hơi này, ngồi xổm trên đất, phe phẩy đuôi mất kiên nhẫn: “Bà Bạch nói tối qua cô chạy khắp thôn tìm tôi, có chuyện gì à?”
Bà... Bà Bạch, lẽ nào là con nhím lớn sống rất lâu trong thôn? Cô đâu có gặp! Chết tiệt, vậy mà lại bỏ lỡ một cái chỗ dựa lớn.
Nguyễn Hiện Hiện vỗ vỗ cái túi đeo chéo, ra hiệu bảo nó nhảy vào: “Lên thành phố không? Chúng ta nói chuyện trên đường.”
Nhị Đại Gia ghét bỏ né cái túi nồng nặc mùi phân vịt, nhảy tót lên vai Nguyễn Hiện Hiện.
Đi được một đoạn, cô lấy cớ “đi nặng” để lấy chiếc “xe Jeep chuyên dụng của Giả Minh” trong không gian ra, đặt trên con đường thôn.
Cô có thể hiểu tiếng thú nhưng lỡ như có người khác cũng hiểu thì sao? Hoặc lỡ một ngày nào đó Nhị Đại Gia bị ai đó nhắm tới thì sao?
Nguyễn Hiện Hiện sẽ không mạo hiểm dù chỉ một chút, ngay cả khi đối mặt với động vật không thể nói tiếng người. (Đương nhiên, mấy bé cưng nhà mình thì không tính.)
Cô nàng này nhìn xuống “bãi” mới ra lò trong hố đất... hai mắt to lộ vẻ mờ mịt, mình đã có thể làm đến mức này rồi sao? Ừm, mũi của động vật quá thính, tuyệt đối không phải cô muốn...
Quả nhiên, lúc quay lại, Nhị Đại Gia không chịu nhảy lên vai cô nữa. Lên xe rồi, Nhị Đại Gia tỏ ra vô cùng tò mò với con quái vật bằng thép này, chỗ nào cũng sờ sờ ngửi ngửi.
“Lần trước tôi ngồi phương tiện giao thông của loài người các người vẫn còn là xe ngựa. Nói đi, cô tìm tôi rốt cuộc có chuyện gì?”