Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2498 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 392

❊ ❊ ❊

Nhưng những lời này không cần thiết phải​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói với Bạch Hồ, quá đả kích.

“Nếu là cô, cô sẽ bỏ trốn cùng Tướng quân à?”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Lão Lý nãy giờ im lặng, đột nhiên xen vào.

Nguyễn Hiện Hiện nhướng mày, trả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời dứt khoát: “Sẽ không.”

“Bỏ trốn rồi sao nữa? Cơm áo gạo tiền mắm muối dấm trà? Một đồng tiền cũng có thể làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khó anh hùng hảo hán. Thời đó, con đường để kiếm tiền nuôi gia đình không có nhiều.”

“Chưa kể đến việc hai kẻ yêu nhau, vốn lớn lên trong đống vàng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bạc, liệu có thể thích nghi với cuộc sống nghèo khó hay không.”

“Người xưa có câu: “vợ chồng nghèo thì trăm sự đều bi ai”. Tôi sẽ không đi đánh cược tình yêu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này có thể kiên trì được bao lâu trong những chuyện vặt vãnh không hồi kết của cuộc sống.”

“Phải nghĩ không thông đến mức nào mới cược tất cả của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mình vào tấm chân tình của một người đàn ông?”

Lão Lý cười: “Cô đúng là không để bản​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thân mình chịu thiệt thòi chút nào.”

“Cái này gọi là không bao giờ tự bào mòn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nội tâm.” Nguyễn Hiện Hiện kiêu ngạo hất cằm.

Sau cuộc nói chuyện, quãng đường tiếp theo Bạch Hồ rất im lặng, bích họa cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không có gì khác ngoài những cảnh giằng xé giữa công chúa và Tướng quân...

“Các người nhắm mắt lại, bức bích họa dài trăm mét tiếp theo, đừng nhìn.” Bạch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hồ đứng chắn trước một bức bích họa, ánh mắt lộ vẻ cầu xin.

Lão Lý không nhắm mắt, bước chân thay đổi, nhanh như một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơn gió, lướt qua đi thẳng đến cuối đường hầm.

Mộc Hạ theo sát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phía sau.

Chỉ có Nguyễn Hiện Hiện gỡ khăn che mặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xuống, buộc lên mắt, chậm rãi bước đi.

Bên tai cô toàn là giọng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức giận của hệ thống:

[Quá đáng, Khả hãn đó ít nhất cũng 50 tuổi rồi nhỉ? Vậy mà dám thèm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn tiểu công chúa mới 16 tuổi, còn lộ ra vẻ mặt ghê tởm đó.]

[Đừng, đừng mà, tiểu công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúa mau chạy đi.]

[Hu hu hu, hu hu hu! Lão già chết tiệt, sau khi chiếm được lại dung túng cho đám Đại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phi lăng nhục công chúa. Trong bụng nàng ấy đã có con rồi mà! Bọn chúng sao dám?]

[Ký chủ, tôi chịu hết nổi rồi, tôi tức chết mất! Cái hủ tục biến thái gì vậy? Cha chết kế vị ngai vàng thì thôi đi, còn phải kế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thừa luôn cả mẹ kế nhỏ của mình? Đứa con trong bụng tiểu công chúa bị làm cho sảy thai một cách tàn nhẫn, thật sự quá độc ác.]

Hơi thở của Nguyễn Hiện Hiện thắt lại. Hóa ra đây đều là những cảnh công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúa bị lăng nhục ở Tây Nhung, chẳng trách Bạch Hồ không cho nhìn.

“Chủ nhục thì thần chết”. Đây nhất định là những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ký ức đau khổ nhất của Bạch Hồ.

Trong lòng thầm than thở, cô bỗng nhận ra có gì đó không đúng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một ý nghĩ lóe lên trong đầu, quá nhanh, không kịp nắm bắt.

“Được rồi.” Giọng của Bạch Hồ truyền đến, Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện gỡ tấm vải đen trên mắt xuống.

Vừa quay đầu lại, đập vào mắt là hình ảnh công chúa gầy trơ xương như​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngọn nến trước gió, cô độc nằm trong lều. Khi đó, nàng mới 19 tuổi.

Cùng lúc đó, Tướng quân vốn đã suy sụp ý chí, đóng cửa tạ khách, suốt ngày chìm trong rượu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chè, đã nhận được tin tức về tình hình gần đây của tiểu công chúa ở Tây Nhung.

Biết được người yêu bị lăng nhục tàn tệ, tính mạng không còn sống bao lâu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Tướng quân bắt đầu phấn chấn trở lại, thề phải đón công chúa về triều.

Tiếp theo là những bức họa về việc Tướng quân ngấm ngầm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mưu tính, từng bước nắm giữ thực quyền của nước Yến.

Bạch Hồ hỏi: “Có cảm động không? Việc Tướng quân làm chẳng khác gì mưu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phản. Thành hay bại thì cũng sẽ lưu lại tiếng xấu ngàn đời.”

Nguyễn Hiện Hiện cười: “Xin lỗi, không những không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm động, mà còn hơi buồn cười.”

Cái này gọi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là gì?

Con chết rồi ngươi mới​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tới cho bú à?

Sớm hơn một chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì làm gì?

“Cái gọi là tiếng xấu ngàn đời mà ngài nói không hề tồn tại. Trong lịch sử, khái niệm về nước Yến rất mơ hồ. Tôi thậm chí còn không biết nước Yến mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngài tồn tại thuộc về Tiền Yến hay Hậu Yến? Hay là Nam Yến, Tây Yến, hoặc Bắc Yến? Chứ đừng nói đến vị Tướng quân nào đó ngấm ngầm mưu phản.”

Bạch Hồ nghe ra trong lời nói của cô có gai nhưng không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiểu cô tức giận ở điểm nào? Chỉ đành im lặng.

Ngay lúc Tướng quân chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, định đón công chúa về triều​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì từ Tây Nhung đột nhiên truyền đến tin dữ: Công chúa... đã qua đời!

Tướng quân nổi giận lôi đình, đích thân dẫn hai vạn đại quân tấn công Tây​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhung, trải qua ngàn vạn gian khổ để cướp về di thể của công chúa.

Trở về triều, hắn mời Đại Vu (thầy cúng/pháp sư) tính toán ra được mảnh đất phong thủy quý giá này, mất bảy năm trời để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khoét rỗng ngọn núi, xây dựng nên lăng mộ công chúa này, tự tay đưa người yêu của mình vào giấc ngủ ngàn thu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »