Đó chính là lý do tại sao Harry không thích nói chuyện với người khác về vết sẹo trên trán mình. Nó không chỉ đơn thuần là huân chương của việc đánh bại Voldemort, mà quan trọng nhất, nó tượng trưng cho việc cậu sẽ chẳng bao giờ còn có thể gặp lại cha mẹ mình nữa.
Thế nhưng, đa số mọi người chẳng hề quan tâm đến cái chết của cha mẹ cậu, họ chỉ quan tâm đến việc Voldemort đã bị xua đuổi mà thôi.
Colin rõ ràng bị lời nói của Harry làm cho hoảng sợ, cậu ta cười gượng hai tiếng: "Không, tôi... tôi chỉ ngưỡng mộ cậu, không hề có ý xúc phạm cha mẹ cậu..."
"Đúng vậy, đúng vậy!" Harry không kìm được mà nâng cao âm lượng, "Chỉ cần cậu chịu khó nghe ngóng một chút là sẽ biết, đêm đó, Voldemort không chỉ để lại cho tôi vết sẹo này!" Cậu vén phần tóc trên trán lên, phớt lờ Colin đang thở dốc vì nhìn thấy "huân chương" kia, "Hắn còn cướp đi cha mẹ của tôi!"
Xung quanh trở nên yên tĩnh, mắt kính của Harry phủ lên một tầng hơi sương, cậu nhanh chóng tháo kính xuống, dụi dụi mắt: "Nếu cậu muốn chụp ảnh vết sẹo hay bất cứ thứ gì khác, làm ơn hãy tìm người khác, được chứ?"
Nói xong, cậu vác chổi của mình rời đi.
Colin ngẩn người đứng tại chỗ, cho đến khi Robert vỗ vỗ vai cậu ta. Colin giật bắn mình như một chú thỏ bị kinh động, nhảy dựng lên: "Ơ, xin lỗi, cái đó... đàn anh, chào anh... ý tôi là, có chuyện gì không ạ?"
"Ồ, tôi chỉ đi ngang qua, thấy cậu hình như đã khơi lại chuyện đau lòng của Harry." Robert nhún vai, "Sau đó, tiện thể qua nhắc nhở cậu một chút, tầng bốn là địa bàn của Peeves, lát nữa nó sẽ đến đó đặt bẫy, cậu đứng ở đây sẽ bị vạ lây đấy."
"Peeves!" Sắc mặt Colin tái mét, ôm chặt chiếc máy ảnh trong lòng rồi vội vã chạy mất.
Robert nhìn xuống đất, ở đó có một tấm ảnh: Harry với khuôn mặt đỏ gay và biểu cảm đau đớn tột cùng vì bị bóp cổ, cùng với Giáo sư Lockhart đang mỉm cười khoe hàm răng trắng bóng của mình.
Nhặt tấm ảnh lên, biểu cảm của Robert trở nên kỳ quặc. Nghe nói... Colin là fan của Harry nhỉ?
Thần tượng của mình bị chụp với biểu cảm méo mó như vậy mà cậu ta vẫn có thể rửa ra một cách vui vẻ để đem cho thần tượng xem...
Đây chắc không phải là anti-fan đấy chứ?
Nói thật, nếu người bị chụp là anh, Robert có thể khiến kẻ đó cả học kỳ không thể học hành tử tế được. Harry chỉ mắng cho một trận đã là người có tính khí tốt lắm rồi.
Lắc đầu, Robert cất tấm ảnh đi. Anh sẽ không đốt hay xé nó, vì đối với phù thủy, việc phục hồi lại quá dễ dàng. Nếu không may bị một học sinh nào đó nhặt được, danh tiếng cả đời của Harry coi như tiêu tùng.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, có nắng, Robert quyết định đi dạo quanh lâu đài.
Đến tiền sảnh, anh thấy Hermione đang cầm sách, vừa đi vừa đọc, thỉnh thoảng còn nở nụ cười.
Thấy lạ không biết cô bé này đang đọc cái gì, Robert đi đến bên cạnh, ghé mắt nhìn vào cuốn sách: "Em đang đọc gì thế?"
Hermione giật mình, ôm sách ngẩn ra một lúc, rồi mới vỗ vỗ ngực như trút được gánh nặng: "Làm em sợ muốn chết, em cứ tưởng là Peeves..."
Robert: "...Anh thấy nhan sắc của mình vẫn còn có thể cứu vãn được mà..."
Hermione bật cười thành tiếng: "Ồ, không, không phải ý đó." Cô nhìn cuốn sách trên tay, cẩn thận đặt nó vào ba lô, "Chỉ là khi đọc cuốn sách này, em nhớ lại chuyện học kỳ trước, anh biết đấy, con quỷ khổng lồ..."
"Ừ hử, quý ngài quỷ khổng lồ vạm vỡ đó, bị người ta nện cho một cục u to tướng, ngã gục trên con đường dẫn đến cửa ải cuối cùng." Robert gật đầu, có chút nghi hoặc nhìn Hermione, "Vậy thì sao?"
"Cuốn 'Cùng quỷ khổng lồ dạo chơi'." Mắt Hermione sáng lấp lánh, "Em thật hối hận vì đã không đọc cuốn này sớm hơn. Nếu đọc trước tác phẩm của thầy ấy, em chắc chắn sẽ biết quỷ khổng lồ thực sự rất hôi! Nhưng thầy ấy nói, nếu có nước cốt cỏ ánh trăng thì có thể khử được mùi hôi này! Nếu lúc đó chúng ta có thứ này, thì đã không phải sợ mùi hôi thối của quỷ khổng lồ rồi!"
Robert im lặng. Thứ đó, nếu anh nhớ không lầm, mùi của nó hình như còn... nặng hơn quỷ khổng lồ một chút?
Ờ, xem ra cô bé nói cũng đúng, hai loại mùi cộng lại, cái mũi chắc cũng phế luôn, tự nhiên sẽ không ngửi thấy mùi hôi nữa.
Nhìn Hermione, Robert thầm nghĩ, cô bé này chắc sẽ không đi thử thật đấy chứ?
"Nếu được thì em thật muốn thử một lần..." Hermione thất vọng nói, "Đáng tiếc là em không tìm thấy loại thảo dược này ở Hẻm Xéo."
Robert thầm giơ ngón cái cho tiệm thảo dược. Nếu thực sự có cửa hàng nào bán thứ đó...
Cái mùi đó... chắc cũng giống như ăn xong đậu phụ thối rồi gặm cá trích đóng hộp, tráng miệng bằng sầu riêng, cuối cùng vừa xem phim vừa nhấm nháp một túi cá đuối khô vậy.
...Nói đi cũng phải nói lại, nếu thực sự làm thế, hàng xóm liệu có lẳng lặng lôi súng bắn tỉa ra để tiễn mình đi gặp Merlin không nhỉ?
Trong đầu suy nghĩ lung tung đủ thứ, Robert khéo léo nói với Hermione: "Thứ đó, ở Hogwarts không có đâu."
Hermione mở to mắt: "Là thảo dược quý hiếm sao? Trời ạ, thầy ấy thật lợi hại, ngay cả loại thảo dược này cũng có thể tìm thấy ở ngoài hoang dã."
Robert quay mặt đi, ho khan một tiếng: "Dù sao cũng từng là đàn anh của nhà Ravenclaw, học vấn cũng khá uyên bác."
Cô bé dường như càng thêm ngưỡng mộ.
Robert gãi cằm, cảm thấy thế này không ổn, nhỡ cô bé này tìm được cỏ ánh trăng rồi bị mùi làm cho ngất xỉu, liệu có nghĩ là anh đang chờ xem trò cười của cô không?
"Thực ra, còn một cách khác." Robert vẩy đũa phép về phía cô, "Em còn nhớ Bùa Bong bóng đầu (Bubble-Head Charm) không?"
Hermione ngẩn ra, dường như hơi ngơ ngác, một lúc sau, cô mới phản ứng lại: "Á, sao em lại quên mất cái này nhỉ, đúng rồi! Bùa Bong bóng đầu!"
Nói đoạn, cô xoay người bước ngược trở lại.
Robert đi theo, tò mò hỏi: "Em đi đâu thế?"
Hermione hào hứng nói: "Em đi báo cho Giáo sư Lockhart! Bùa Bong bóng đầu cũng có thể ngăn cách mùi hôi! Biết đâu điều này có thể giúp ích cho chuyến đi tiếp theo của thầy ấy!"
Không, thầy ấy chỉ cần biết bùa "Quên sạch trơn" (Obliviate) là được rồi.
Theo sau Hermione leo lên tầng ba, chưa tới góc ngoặt, Robert đã thấy một hàng dài các nữ sinh, tay ôm sách, đứng ngoài cửa chờ đợi.
Trong mắt họ viết đầy sự mong chờ.
Robert nhìn kỹ lại, chà, không có lấy một nam sinh nào.
Nghĩ cũng phải, thời tiết thế này, bọn con trai chắc đều ra ngoài chơi chổi hết rồi.
Đọc sách ư?
Không tồn tại đâu.
Còn vì sao các cô gái đều vây quanh ở đây, tất nhiên là vì nhan sắc của Gilderoy Lockhart rồi!
Một ngôi sao lớn đẹp trai như vậy không ngắm, chẳng lẽ lại đi xem một đám "khỉ bùn" đánh nhau trên trời à?!
Các cô bé ăn mặc xinh đẹp như những nàng công chúa nhỏ, chứ không phải phù thủy nhỏ. Xem ra Hermione vẫn còn bình thường chán?
Cô bé không biến áo choàng phù thủy của mình thành màu hồng, cũng không biến nó thành váy xòe, ren riếc gì cũng không thêm vào, ngay cả khăn choàng vai cũng không khoác.
Trông chẳng giống một fan cuồng chút nào.
Rõ ràng cô bé cũng nhận ra điều này, lúc này đang do dự có nên quay về thay đồ hay không.
Tất nhiên, phải nói chiêu này của Lockhart thực sự rất lợi hại, ít nhất một nửa số nữ sinh toàn Hogwarts đã bị thầy ấy thu hút sự chú ý, bao gồm cả...
"Bà Pince, chào buổi sáng." Robert giơ tay chào, "Bà cũng đến thăm Giáo sư Lockhart sao?"