Ron không hề biết Harry đang nghĩ gì, cậu giận dữ trừng mắt nhìn Myrtle Khóc Nhè.
Con ma chết tiệt này lại dám bắt nạt em gái đáng yêu của cậu! Tuyệt đối không thể tha thứ!
"Ồ, không có gì." Cậu nói bằng giọng mỉa mai, chua chát, "Chúng tôi chỉ đang bàn luận về một con ma nhàm chán thôi."
"Ma ư?" Myrtle lặp lại từ này, không nghe ra cảm xúc gì, nhưng cô nắm chặt bàn tay lại. Điều này ít nhất chứng tỏ tâm trạng của cô lúc này không hề bình lặng như vẻ bề ngoài.
"Đương nhiên." Ron nâng cao giọng, hét lên, "Chúng tôi đang nói về một mụ béo chỉ biết trốn trong nhà vệ sinh khóc lóc ỉ ôi! Một con quái vật mặt đầy mụn trứng cá mà cứ tưởng mình là một cô gái xinh đẹp!"
Cậu nhìn Myrtle bằng ánh mắt đầy ác ý, hỏi một cách đầy khiêu khích: "Cô biết chúng tôi đang nói về ai mà, phải không? Myrtle?"
Nghe thấy những từ ngữ lăng mạ đó, Myrtle ngẩng đầu lên, nhìn cậu với vẻ không thể tin nổi, nước mắt lã chã rơi nhanh từ đôi mắt nhỏ trong suốt của cô.
"Không, cậu ấy không có ý đó!" Harry toát mồ hôi hột, kéo Ron lại, cố gắng xoa dịu con ma trước mặt, "Cậu ấy chỉ đang đói đến mức choáng váng nên nói nhảm thôi!"
Thế nhưng Ron hoàn toàn không bận tâm đến ý tốt của cậu, vai rung lên, cánh tay dùng sức, dễ dàng hất tay Harry ra: "Tôi chính là đang nói cô đấy! Myrtle!"
Myrtle phát ra tiếng khóc chói tai, như muốn xé toạc màng nhĩ, Harry không nhịn được phải bịt tai lại, nhìn cô chạy biến khỏi hầm ngục.
Peeves nhanh chóng đuổi theo cô, cười ha hả, còn dùng đủ loại đồ vật kỳ quái ném vào cô: "Mụ béo! Đồ quái vật! Mặt đầy mụn!"
Những quả cam mốc meo, những hạt đậu mọc lông, những loại thức ăn không tên đen ngòm trông như đá tảng lần lượt bay theo Myrtle, tiếng khóc kinh hoàng vang vọng khắp lâu đài.
"Sao cậu có thể nói cô ấy như thế!" Harry lườm Ron một cái.
"Thôi đi, cô ta đáng đời mà." Ron phẩy tay đầy thờ ơ, "Ai bảo cô ta bắt nạt Ginny."
Harry cảm thấy cậu nói không đúng, không thể vì đối phương bắt nạt Ginny mà cậu phải dùng những lời lẽ độc địa như vậy để tấn công người ta, nhất là khi Myrtle còn là một cô gái.
Dường như nhìn ra được Harry muốn nói gì, Ron cười lớn: "Harry, cậu sẽ không nghĩ cô ta là một cô gái thật đấy chứ? Cô ta ít nhất cũng hơn 60 tuổi rồi đấy! Đã là một bà lão từ lâu rồi, chỉ là đang cố tỏ ra trẻ trung thôi!"
"Dù vậy cậu cũng không được phép lăng mạ cô ấy." Harry nghiêm túc nói, "Chúng ta nên dành cho cô ấy chút tôn trọng."
Ron nhìn cậu với vẻ không thể tin nổi: "Cậu sẽ không phải là đã để ý đến mụ béo đó rồi chứ! Lạy Chúa, Harry, gu của cậu nặng thật đấy!"
Harry đầy vạch đen trên trán, nhìn Ron với vẻ không mấy thiện cảm, đang suy nghĩ xem có nên tặng cho gã này một cú đấm để hắn nằm viện thêm vài ngày hay không.
Đúng lúc này, Nick Suýt Mất Đầu từ trong đám đông lướt tới. Hắn rất vui vì buổi tiệc của mình có nhiều người đến tham dự như vậy, nhất là khi hắn đã mời được Harry Potter: "Chơi có vui không, cậu bé?"
"Ồ, đương nhiên rồi." Harry gượng cười, "Cháu chưa từng thấy các hồn ma kéo đàn bao giờ!"
"Đó là cưa nhạc." Nick hào hứng giới thiệu, "Ta trước đây cũng chưa từng thấy, dàn nhạc cưa nhạc là dàn nhạc ma nổi tiếng những năm gần đây đấy. Chúng tạo ra rất nhiều nhạc cụ phù hợp với hồn ma, hãy nghe bản nhạc này xem."
Hắn lộ ra vẻ mặt thỏa mãn: "Thật là một bản nhạc đầy tuyệt vọng và sợ hãi, thật tuyệt diệu biết bao."
Ron bĩu môi, làm mặt quỷ với Harry.
"Được rồi, sắp đến giờ ta phát biểu rồi, ta nên đi nhắc nhở dàn nhạc một chút." Nick nói, "Chúc các cậu chơi vui vẻ, những phù thủy trẻ."
Ngay lúc đó, dàn nhạc đột ngột dừng chơi, mọi hồn ma trong hầm ngục đều dừng động tác trong tay, phấn khích nhìn quanh.
Một hồi tù và săn bắn vang lên.
"Ồ, không." Nick Suýt Mất Đầu rên rỉ đau đớn, "Họ đến rồi."
Ai đến cơ?
Harry thắc mắc nghĩ, bỗng cảm thấy nhiệt độ trong hầm ngục giảm thêm vài phần.
"Hí——" Từ trong các bức tường của hầm ngục đột nhiên lao ra 12 con ngựa ma, trên mỗi con ngựa đều có một kỵ sĩ không đầu. Họ lướt đi trong không trung, thực hiện những động tác vừa tao nhã vừa nguy hiểm, sau đó hợp lại thành một đội hình, xung phong, xung phong!
Bước đi của họ đều tăm tắp, khí thế tiến lên không gì ngăn nổi. Được họ kích thích, các hồn ma lần lượt đứng dậy vỗ tay đầy phấn khích, Harry và Ron cũng vỗ tay đầy ngưỡng mộ.
Nick nhìn nhóm kỵ sĩ không đầu với vẻ mặt vô cảm.
Harry vừa quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt u ám đó của hắn, không kìm được mà dừng vỗ tay, nhất thời cũng không biết nên làm thế nào.
Cuối cùng, mười hai con ngựa ma chạy đến giữa sàn nhảy, đột ngột dừng lại, đầu tiên là đứng bằng hai chân sau, sau đó lại đá chân sau tung vó.
"Hí——"
Màn trình diễn kết thúc.
Trên con ngựa dẫn đầu là một hồn ma to con—đó có lẽ là đội trưởng của họ. Hắn kẹp cái đầu có bộ ria mép rậm rạp của mình dưới cánh tay, miệng thổi tù và.
Hắn nhảy xuống ngựa, giơ cái đầu lên cao giữa không trung, còn thân mình thì cúi chào mọi người. Tất cả đều cười lớn, vỗ tay, reo hò, chúc mừng màn trình diễn của họ đã hoàn thành suôn sẻ.
Tiếp đó, hắn chỉ huy các kỵ sĩ xuống ngựa, hòa mình vào buổi tiệc. Những con ngựa ma kia thì bước những bước chân tao nhã rời khỏi hầm ngục, chui vào trong tường rồi biến mất không dấu vết.
Gã đội trưởng sải bước đi về phía Nick Suýt Mất Đầu. Hắn vừa cẩu thả nhét cái đầu lên cổ, vừa chào hỏi Nick: "Nick! Khỏe không? Cái đầu vẫn còn treo ở đó chứ?"
Hắn phát ra một tràng cười thô lỗ, vỗ vỗ vào vai Nick Suýt Mất Đầu.
"Chào mừng đến đây, Patrick." Thái độ của Nick rất cứng nhắc, rõ ràng là hắn không hoan nghênh gã này.
Ngài Patrick không hề bận tâm đến thái độ của hắn, mà đầy hứng thú nhìn về phía Harry và Ron: "Ồ, người sống!" Hắn ngạc nhiên nhảy vọt lên cao, kết quả là cái đầu lại rơi xuống, điều này lại khiến tất cả các hồn ma cười ồ lên.
"Rất thú vị." Nick Suýt Mất Đầu nói với vẻ mặt đanh lại, lời khen ngợi của hắn chẳng hề có chút thành ý nào.
"Đừng để ý đến Nick!" Cái đầu của Ngài Patrick hét lên từ dưới sàn, "Hắn vẫn còn canh cánh trong lòng vì chúng ta không cho hắn gia nhập đội săn đấy! Nhưng ta muốn nói là... các cậu nhìn gã này xem, hắn chẳng đáng sợ chút nào!"
Các hồn ma reo hò, điều này khiến vẻ mặt của Nick càng thêm u ám.
"Tôi nghĩ," Harry nhớ đến lời hứa của mình với Nick, vội vàng luống cuống nói, "Nick rất đáng sợ, cái đó..."
Cậu hơi bị khựng lại, không có sẵn kịch bản, lúc này trông cậu thật nhỏ bé, đáng thương và bất lực.
"Ha ha!" Cái đầu của Ngài Patrick hét lên, "Ta đoán là hắn bảo cậu nói thế phải không!"
"Này, ông là kỵ sĩ không đầu à?" Có người nhặt cái đầu của hắn lên. Điều khiến Ngài Patrick kinh hãi là, người nhặt cái đầu của hắn lên, lại chính là một người sống!