Trong lúc Chiến Thường Thắng dẫn Đinh Quốc Đống đi làm thủ tục tuyển dụng, Đinh Quốc Lương sau khi tắm rửa xong liền túm lấy Đinh Hải Hạnh, nóng lòng hỏi: "Chị, anh ấy đối xử với chị có tốt không?"
"Nó tốt với chị hay không, chẳng lẽ em không nhìn ra sao?" Đinh Hải Hạnh chớp đôi mắt trong veo như lưu ly, lười biếng nhìn cậu hỏi ngược lại.
"Dựa theo quan sát của em, anh ấy đối với chị rất tốt." Đinh Quốc Lương cười hì hì đáp, đánh giá chị gái từ đầu đến chân rồi nói tiếp: "Nuôi chị trắng trẻo mập mạp, mặt mày hồng hào xuân sắc." Cậu lại cười nói: "Có vẻ không phải là diễn cho chúng ta xem đâu, có thể chăm sóc người nhà của vợ chu đáo đến mức này, thì đối với chị làm sao mà tệ được!"
"Thế chẳng phải là được rồi sao." Khóe miệng Đinh Hải Hạnh cong lên một đường cong hoàn mỹ, trên mặt nở nụ cười ngọt ngào.
"Chị, Hồng Anh không nghe thấy gì thật ạ?" Đinh Quốc Lương cẩn thận hỏi.
"Ừm! Bị mất thính lực." Cảm xúc của Đinh Hải Hạnh chợt trầm xuống.
"Thật là..." Đinh Quốc Lương lộ vẻ tiếc nuối trên gương mặt.
"Em đừng bao giờ bộc lộ vẻ mặt này trước mặt Hồng Anh, con bé nhà chúng ta không cần sự đồng cảm hay thương hại của bất kỳ ai, hiểu không?" Đinh Hải Hạnh ngước đôi mắt lên, nhìn cậu đầy thâm trầm.
"Vậy em nên đối mặt với con bé thế nào đây?" Đinh Quốc Lương gãi đầu hỏi.
"Cứ coi con bé như những đứa trẻ bình thường là được." Đinh Hải Hạnh thong dong nói.
"Em sẽ cố gắng." Đinh Quốc Lương đột nhiên nói thêm: "Em cam đoan sẽ làm được."
"Được rồi, chị dẫn em đi làm quen với nhà chúng ta." Đinh Hải Hạnh kéo cậu đứng dậy nói.
"Đây là phòng ngủ của chị và anh rể em." Đinh Hải Hạnh đẩy cửa phòng mình ra giới thiệu.
"Chị." Đinh Quốc Lương chỉ vào chiếc chăn được gấp vuông vức như đậu phụ trên giường: "Đây là vải thô cũ gửi từ nhà lên phải không ạ?" Cậu nhận ra loại vải sọc quen thuộc: "Hóa ra lại dùng như thế này."
"Đúng vậy! Làm thành vỏ chăn, chăn có bẩn thì giặt vỏ chăn vẫn tốt hơn là tháo ra giặt cả cái chăn." Đinh Hải Hạnh giải thích.
"Cách này hay thật." Đinh Quốc Lương vui vẻ nói, rồi chợt nhớ ra: "Nhưng vải thô cũ hơi nhám, đắp lên người có bị ngứa không chị?"
"Vừa hay để gãi ngứa luôn." Đinh Hải Hạnh cười đùa, ánh mắt tràn đầy ý cười: "Loại vải thô này giặt hai nước là mềm ngay, hơn nữa càng đắp càng thấy thoải mái."
"Cũng phải, về nhà em sẽ bảo mẹ cũng làm như vậy, đỡ phải thường xuyên tháo chăn ra giặt, phiền phức lắm." Đinh Quốc Lương cười rạng rỡ: "Người thành phố đúng là biết cách sống thật."
Đinh Hải Hạnh thầm nhủ trong lòng, người thành phố bây giờ còn chẳng nỡ làm thế đâu, một cái vỏ chăn tốn biết bao nhiêu là vải!
"Đi thôi, chị dẫn em đi xem phòng của em và anh cả." Đinh Hải Hạnh dẫn cậu vào căn phòng ngủ nhỏ nhất, đẩy cửa nói: "Thế nào?"
"Rất tốt." Đinh Quốc Lương bước vào phòng ngồi xuống, vỗ vỗ chiếc giường êm ái nói.
"Đây vốn là giường đơn, chị đã kê thêm một tấm ván gỗ, các em cứ tạm thời ngủ chung đi. Nếu anh cả tuyển dụng thuận lợi, chắc nhanh thôi sẽ chuyển đến nhà máy, ở đó có ký túc xá tập thể." Đinh Hải Hạnh nhìn cậu giải thích.
"Em hiểu mà, thế này là tốt lắm rồi." Đinh Quốc Lương liếc nhìn cách bài trí trong phòng: "Hai anh em bọn em gầy, chiếc giường này nằm thoải mái."
"Đi, sang xem nhà vệ sinh." Đinh Hải Hạnh nhìn cậu rồi dẫn sang nhà vệ sinh, chỉ vào tấm ván trên tường: "Đây là bàn chải đánh răng và khăn mặt mới mua cho em và anh cả."
"Chị, chị chuẩn bị đầy đủ quá." Đinh Quốc Lương lắc đầu cười.
"Đây là cây lau nhà! Một cái lau sàn nhà, một cái lau nhà vệ sinh." Đinh Hải Hạnh chỉ vào hai cây lau nhà treo trên tường.
"Em biết rồi." Đinh Quốc Lương gật đầu tỏ ý đã rõ.
"Còn nữa, giẻ lau bếp và giẻ lau trong phòng cũng để riêng biệt đấy nhé." Đinh Hải Hạnh dặn dò.
Cô nói hết những chi tiết này cho cậu, dù có dùng đến hay không, ít nhất cũng sẽ không xảy ra tình trạng lòng tốt làm hỏng việc, dùng nhầm đồ.
"Đã rõ." Đinh Quốc Lương gật đầu.
"Đây là bồn cầu xả nước!" Đinh Hải Hạnh chỉ vào hố xí bên trong nửa bức tường: "Đi vệ sinh xong, kéo cái này, nước sẽ cuốn trôi mọi uế vật." Cô làm mẫu một lần, nước ào ào chảy ra.
Đinh Quốc Lương ngạc nhiên nói: "Như thế này sạch thật, hơn nữa cũng không còn mùi hôi thối nữa."
"Nhớ kỹ nhé, trong nhà có phụ nữ, đi vệ sinh phải nhớ chốt cửa, nếu không bị bắt gặp thì ngại lắm đấy!" Đinh Hải Hạnh đi ra cửa, đóng cửa lại rồi cài chốt.
"À chị, nhà mình đông người, nhỡ đâu có lúc tụ tập lại mà ai cũng buồn đi vệ sinh thì sao ạ?" Đinh Quốc Lương hỏi dồn, cậu phải chuẩn bị cả hai phương án, tục ngữ có câu "người có ba việc gấp" mà!
Đinh Hải Hạnh nghe vậy, nhìn cậu cười tươi: "Trong trường có nhà vệ sinh công cộng, chỉ là hơi xa một chút thôi."
"Vậy chị dẫn em đi dạo một vòng, tiện thể nhớ đường, kẻo đi nhầm lại không tìm được nhà." Đinh Quốc Lương lập tức nói, cậu đang tính toán, nếu không phải ở nhà thì cứ ra ngoài đi vệ sinh cho yên tâm.
"Được, chị dẫn em đi dạo."
Đinh Hải Hạnh và Đinh Quốc Lương lần lượt bước ra khỏi cửa, Đinh Quốc Lương hỏi: "Chị, không cần báo với Hồng Anh một tiếng ạ?"
"Giờ này chắc Hồng Anh đang ngủ trưa, đừng làm phiền con bé." Đinh Hải Hạnh vừa đi vừa nói, dứt lời liền bắt đầu giới thiệu cho cậu về trường học, nhà ăn, cửa hàng dịch vụ, khu giảng đường, thư viện, sân vận động...
"Đi qua sân vận động chính là nhà vệ sinh công cộng." Đinh Hải Hạnh chỉ vào dãy nhà đối diện sân vận động.
"Đi, chúng ta qua đó xem sao." Đinh Quốc Lương bước chân đi ngay.
"Ở đó có gì mà xem?" Đinh Hải Hạnh hơi lắc đầu cười khẽ: "Nếu em nhất quyết muốn tự mình thử nghiệm thì cứ đi đi!"
"Chị, sân vận động này to thật! Lớn hơn trường chúng em nhiều. Thiết bị cũng đầy đủ." Đinh Quốc Lương không nhịn được mà cảm thán: "Trường lớn hơn, nếu được học đại học ở đây thì tốt biết mấy."
"Sao, em cũng muốn đi lính à?" Đinh Hải Hạnh nhướn mày nhìn cậu.
"Trước kia em thấy màu xanh ô liu đẹp, hôm nay nhìn thấy quân phục hải quân của anh rể mới thấy gần gũi như biển cả vậy, anh ấy mặc vào trông đẹp trai thật." Đinh Quốc Lương đầy ngưỡng mộ nói, rồi cười hì hì: "Dù sao chúng ta cũng lớn lên ở vùng biển, có lợi thế trời cho mà."
"Ồ! Vậy em phải học tập thật tốt, cố gắng thi đỗ trường quân đội nhé." Đinh Hải Hạnh khích lệ.
"Chị, không tán gẫu với chị nữa." Đinh Quốc Lương sải chân chạy vội vào nhà vệ sinh nam.
"Ha ha..." Đinh Hải Hạnh cười mắng: "Thằng nhóc này."
Khoảng năm phút sau, Đinh Quốc Lương chạy ra: "Chị, còn dẫn em đi đâu xem nữa không?"
"Không vội, sau này còn nhiều thời gian, cứ từ từ mà xem." Đinh Hải Hạnh nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng: "Đúng rồi, Hồng Anh là con gái của chị và anh rể em, hiểu chưa?"
"Hiểu rồi! Chúng em sẽ không nói ra ngoài đâu, vả lại ở đây chúng em cũng chẳng quen ai cả." Đinh Quốc Lương cười cam đoan: "Chuyện này em sẽ nhắc nhở anh cả."
Hai người quay về, Đinh Quốc Lương kể lại chuyện nhà họ Hách ở trong thôn, vừa kể vừa cười lớn.
Đinh Quốc Lương nhìn thấy vẻ mặt cô không chút thay đổi, lo lắng hỏi: "Chị, chị sẽ không vì chuyện của bọn họ mà lại mềm lòng đấy chứ?"
"Sao có thể? Bọn họ thế nào chẳng liên quan gì đến chị." Đinh Hải Hạnh bình thản nói: "Chỉ cần bọn họ sống không tốt, chị mới yên tâm."
Có nhân ắt có quả, con đường là do bọn họ tự chọn, dù có phải quỳ cũng phải đi cho hết. Cô không phải là thánh mẫu, ban đầu nói xem kịch, thì chỉ là xem kịch mà thôi.