"Họ sẽ không biết đâu." Chiến Thường Thắng tự tin nói, "Toàn bộ kế hoạch hành động cũng đâu phải do tôi lập ra. Tôi chỉ là người đề xuất thôi."
"Giấy không gói được lửa đâu." Đinh Hải Hạnh dựng ngón trỏ lắc lắc trước mặt anh.
"Sao tôi nghe ra ý vị hả hê thế nhỉ?" Chiến Thường Thắng hơi nheo mắt nhìn cô.
"Không được sao?" Đinh Hải Hạnh chống hai tay lên eo, làm bộ kiêu kỳ nói.
"Được, được chứ!" Chiến Thường Thắng cưng chiều nhìn cô, "Thích nhìn chồng mình bị hội đồng đến thế à!"
"Sao có thể chứ!" Đinh Hải Hạnh vỗ vai anh trêu chọc, "Anh còn chẳng đánh lại đám binh lính già đó đâu."
"Tin tưởng thực lực của tôi đến thế cơ à." Chiến Thường Thắng nhìn cô, đáy mắt tràn đầy ý cười.
"Tất nhiên rồi." Đinh Hải Hạnh nhìn anh, trong mắt như có ánh sao lấp lánh.
"Ha ha..." Chiến Thường Thắng cười cười, lại bóc thêm một quả chuối, "Ăn thêm quả nữa đi."
Đinh Hải Hạnh cười tiếp lấy quả chuối đã bóc vỏ, cắn một miếng rồi hỏi, "Có cần em chuẩn bị gì không?"
"Không cần!" Chiến Thường Thắng lắc đầu.
"Không cần chuẩn bị thuốc chống muỗi, côn trùng, chuột bọ à?" Đinh Hải Hạnh thong thả nói, "Người ta có câu: Qua tiết Kinh Trập, rắn bò ra ngoài."
"Chỗ chúng ta có rắn độc không?" Chiến Thường Thắng không chắc chắn hỏi.
"Có rắn hổ mang đầu đen, độc tính rất mạnh." Đinh Hải Hạnh lo lắng nói, "Tiết đầu xuân, rắn tỉnh dậy sau kỳ đông miên đang đi khắp nơi tìm mồi. Tuy rắn hổ mang sẽ ngủ đông, nhưng các chức năng cơ thể vẫn vận hành, độc dịch tích tụ suốt một mùa đông, đến đầu xuân là lúc độc tính mạnh nhất."
"Quân y đi cùng chắc là đã chuẩn bị rồi chứ nhỉ!" Chiến Thường Thắng nhìn cô, thâm trầm nói.
"Quân y chắc cũng chỉ sơ cứu đơn giản rồi đưa đến bệnh viện tiêm huyết thanh thôi." Đinh Hải Hạnh khẽ lắc đầu, "Để em lấy thuốc giải độc cho anh, phòng ngừa vẫn hơn."
"Cả giải độc rắn cũng biết sao!" Chiến Thường Thắng ngạc nhiên.
"Lớn lên trong núi, không biết giải độc rắn thì làm sao được." Đinh Hải Hạnh dịu dàng nói, giọng nói êm ái dễ nghe.
"Vậy được rồi! Nhờ cả vào em đấy." Chiến Thường Thắng dùng giọng điệu âu yếm nói.
"Được rồi, anh đi làm việc đi!" Đinh Hải Hạnh đứng dậy, "Em đi chợ mua ít rau." Nói đoạn, cô đi vào bếp xách giỏ rau ra ngoài.
"Để anh đi cùng em." Chiến Thường Thắng đuổi theo.
"Anh đi đọc sách đi, em đi bộ ra đó, tiện thể dạo mát luôn." Đinh Hải Hạnh đẩy lưng anh, rồi xoay người ra khỏi cửa.
"Đã bảo không cho anh đi theo rồi mà." Đinh Hải Hạnh đẩy anh.
"Anh ra giúp anh vợ xới đất." Chiến Thường Thắng nói.
"Thế thì được." Đinh Hải Hạnh xách giỏ rau rời đi.
Chiến Thường Thắng đi mượn một cái cuốc chim từ hậu cần. Đinh Quốc Đống nhìn anh nói, "Chỗ đất này mình tôi làm là được rồi, em rể, cậu cứ vào trong đọc sách đi."
"Anh vợ tưởng tôi không biết làm ruộng à!" Chiến Thường Thắng cười nói, "Tôi cũng xuất thân từ tầng lớp lao động khổ cực mà." Tiếp đó lại nói, "Coi như rèn luyện thân thể vậy."
Đinh Quốc Đống không còn ý kiến gì nữa. Đừng nhìn mảnh đất trước tòa nhà không lớn, nhưng đất đai sau một mùa đông đóng băng thì cứng như đá, cuốc được một lát mà cả hai người đều toát mồ hôi.
"Chúng con về rồi." Đinh Quốc Lương dẫn theo hai đứa trẻ xách giỏ trở về, "Anh cả tới rồi ạ."
"Anh cả." Hồng Anh và Cảnh Bác Đạt đồng thanh gọi.
"Ngoan!" Đinh Quốc Đống dừng tay, chống cán cuốc đứng thẳng người, "Đi bắt hải sản về rồi đấy à."
"Anh cả có lộc ăn rồi, chúng em nhặt được ngao, cá nục nhỏ, tôm nhỏ, ốc, còn nhặt được cầu gai, sứa, tảo biển, cả sá sùng nữa..." Đinh Quốc Lương cười híp mắt nói, nhìn vào cái cuốc trên tay họ và mảnh đất đã xới, lại nói, "Bây giờ xới đất có phải hơi sớm không anh?"
"Không sớm đâu, đất cứng thế này, trộn ít phân bón ủ cho mục, đến lúc gieo hạt là độ phì nhiêu vừa đẹp." Đinh Quốc Đống nói.
"Ủ phân ư?" Chiến Thường Thắng hơi lắc đầu, "Ở khu gia đình, tốt nhất là không nên dùng, mùi nặng lắm, hàng xóm sẽ có ý kiến đấy."
"Tôi nghĩ ra từ lâu rồi, khu gia đình không như ngoài đồng, nên tôi sẽ đốt ít tro thực vật ở ngoài xưởng, đến lúc đó tôi mang về, rắc vào đất rồi xới trộn lên, đảm bảo không có mùi. Đến lúc đó rau củ chắc chắn mọc tốt, quả kết đầy cành." Đinh Quốc Đống cười hiền hậu.
Chiến Thường Thắng nghe vậy liền mỉm cười, anh vợ đúng là tay làm ruộng cừ khôi, cân nhắc rất chu đáo.
"Có cần em giúp không?" Đinh Quốc Lương xắn tay áo lên hỏi.
"Không cần, không cần." Đinh Quốc Đống lập tức xua tay, "Nhiệm vụ của chú là đọc sách."
"Vậy bọn em vào trong nhé." Đinh Quốc Lương nhìn họ nói.
"Vào đi!" Chiến Thường Thắng vẫy tay.
Đinh Quốc Lương và hai đứa trẻ đều vào nhà. Đinh Quốc Lương vào bếp, trước tiên đổ chỗ hải sản vừa nhặt được vào chậu, rắc ít muối để chúng nhả cát.
Sau đó cậu mới chui vào phòng ngồi làm bài tập. Hồng Anh và Cảnh Bác Đạt uống chút nước rồi chạy ra ngoài xem người lớn xới đất.
Khi Đinh Hải Hạnh từ chợ rau trở về, trong giỏ chỉ thêm vài loại nấm tươi và một ít rau khô. Mùa xuân nhiệt độ tăng cao, mưa thuận gió hòa, các loại nấm mọc rất nhanh, chu kỳ sinh trưởng ngắn, nên nông dân vùng ngoại ô thường hái trên núi rồi mang ra chợ bán.
Vào những lúc giáp hạt, rau củ đắt đỏ lắm, nhưng đối với Đinh Hải Hạnh mà nói, đi chợ chỉ là cái cớ mà thôi, phải không nào?
Đến giờ cơm, Chiến Thường Thắng và Đinh Hải Hạnh cùng phối hợp, bày ra một bàn đầy những món mặn ngọt kết hợp, cực kỳ dinh dưỡng.
Chiến Thường Thắng không thạo nấu hải sản, nên phần này do Đinh Hải Hạnh đích thân đảm nhiệm.
"Thứ này có gì ngon đâu?" Chiến Thường Thắng nhìn đĩa ngao hoa, không mấy mặn mà, "Chẳng bằng ăn thịt cho thơm, thịt thì ít, không biết đã nhả hết cát chưa."
Ngao hoa là thứ mà nhiều người vừa yêu vừa hận. Yêu cái vị thịt mềm mại tươi ngon của nó, nhưng lớp bùn đất bên ngoài thì khó xử lý vô cùng.
"Em ngâm nước muối rồi, xử lý kỹ lắm, đảm bảo nhả sạch cát." Đinh Hải Hạnh nhìn anh mỉm cười, "Anh ăn thử xem có còn cát không?"
"Thì cũng không có." Chiến Thường Thắng lắc đầu, do dự một chút rồi nói, "Hạnh nhi, em thích ăn ngao hoa xào cay thế à."
"Sao thế?" Đinh Hải Hạnh nhìn dầu nóng trong chảo, cho ớt khô, gừng băm, tỏi băm, hành sợi vào phi thơm, thêm một thìa tương đậu mang từ nhà mẹ đẻ sang.
"Chẳng phải người ta nói 'thèm chua sinh con trai, thèm cay sinh con gái' sao?" Chiến Thường Thắng ngập ngừng một chút, thì thầm nói.
Tay đang cầm đĩa ngao đã rửa sạch của Đinh Hải Hạnh khựng lại, cô nói, "Anh không phải là người theo chủ nghĩa duy vật kiên định sao, sao còn tin mấy lời vô căn cứ này." Sau đó đổ ngao vào chảo, tiếng "xèo xèo" vang lên dữ dội, cô nhanh tay đảo đều.
Chiến Thường Thắng lập tức phản bác, "Chẳng phải em còn tin ăn thịt thỏ thì con sẽ bị sứt môi đấy thôi."
Đinh Hải Hạnh quay đầu lại, đôi mắt hạnh mở to, tay cầm xẻng xào nấu nghiến răng nghiến lợi nói, "Chiến Thường Thắng, anh muốn ăn đòn đúng không! Anh từng nói con trai hay con gái đều là bảo bối mà." Cô cúi đầu nhìn bụng mình, "Bé cưng à! Bố con không thích con rồi, không sao, bố không thích thì mẹ thích." Giọng cô nghẹn lại, "Chúng ta không cần bố con nữa."