"Làm gì vậy! Bây giờ mới làm, còn sớm chán mới tới mùa hè!" Chiến Thường Thắng xót xa nhìn cô nói: "Anh thấy mấy ngày nay em làm xong đồ xuân lại bắt tay làm đồ hè."
"Tranh thủ lúc bụng chưa to, đợi đến khi bụng lùm lùm rồi thì làm sao ngồi trước máy khâu được nữa. Em cũng sợ đến lúc đó không còn thời gian." Đinh Hải Hạnh mỉm cười nhẹ nhõm nói: "Mấy bộ quần áo này đối với em chỉ là chuyện nhỏ."
Đinh Hải Hạnh chợt nhớ ra liền hỏi: "Khi nào thì các anh đổi sang quân phục mùa hè, cái áo trắng ấy?"
"Cuối tháng tư, đầu tháng năm, còn hơn một tháng nữa!" Chiến Thường Thắng nhìn vào bộ quần áo trên tay cô: "Tay em thật khéo, đến lúc đó anh và con gái cùng mặc đồ mới." Anh nhìn bộ quân phục thủy thủ nhỏ, ánh mắt chứa chan ý cười, cầm lấy rồi nói: "Anh mang cho Hồng Anh xem thử." Nói đoạn, anh hăm hở đi ra ngoài.
Vừa hay đụng phải Hồng Anh đang bưng cơm nước, Chiến Thường Thắng đứng trước mặt con bé nói: "Hồng Anh, xem cái này có đẹp không."
Ở trường học lâu rồi nên Hồng Anh đương nhiên nhận ra: "Quân phục thủy thủ!" Con bé bĩu môi nói: "Mà nhìn không giống lắm, nhỏ quá."
"Đây là mẹ làm cho con mặc vào mùa hè, tất nhiên phải nhỏ rồi." Chiến Thường Thắng cười nói.
"Làm cho con ạ?" Hồng Anh ngạc nhiên chỉ vào mình hỏi.
"Ở đây chúng ta còn ai mặc vừa nữa?" Chiến Thường Thắng ướm bộ quần áo lên người con bé: "Hồng Anh nhà ta mặc vào chắc chắn sẽ rất xinh."
"Cảm ơn bố!" Hồng Anh nhìn Chiến Thường Thắng, cảm động nói.
"Này! Con cảm ơn nhầm người rồi, phải cảm ơn mẹ mới đúng." Chiến Thường Thắng kéo Đinh Hải Hạnh đang đứng gần đó lại.
"Con đâu có cảm ơn nhầm ạ?" Hồng Anh cười tủm tỉm nhìn hai người họ: "Bố mang đến, con cảm ơn mẹ đã làm ạ." Chỉ có cách này mới kìm nén được sự xúc động trong lòng.
"Đồ quỷ nhỏ!" Đinh Hải Hạnh xoa đầu con bé: "Mau mang vào cất đi, đợi thời tiết ấm lên chúng ta sẽ mặc. Lát nữa mẹ làm thêm một bộ để thay đổi."
Chiến Thường Thắng đưa quần áo cho Hồng Anh: "Mau mang vào cất đi, chúng ta sắp ăn cơm rồi."
Hồng Anh cầm quần áo đi vào phòng ngủ, Đinh Hải Hạnh cũng đi theo. Nhìn Hồng Anh đặt quần áo lên giường rồi trịnh trọng gấp gọn lại, con bé quay người lại thấy Đinh Hải Hạnh: "Mẹ."
"Bộ quần áo này bố mang cho con, còn cái trong tay mẹ đây là mẹ tự tay làm cho con." Đinh Hải Hạnh đưa hai bộ đồ lót cho con bé: "Đây là đồ lót." Cô giũ ra, ướm lên người con bé: "Hồng Anh của mẹ lớn rồi, phải mặc đồ lót, không được để trống trải nữa."
Đinh Hải Hạnh không hề phóng đại, hiện nay rất nhiều phụ nữ không có thói quen mặc đồ lót bên trong.
Mẹ Đinh và cô Đinh trước giải phóng còn mặc yếm, sau giải phóng thì chỉ mặc áo lót dạng áo may ô, chẳng phải là trống trải sao.
"Cảm ơn mẹ." Hồng Anh nhìn cô đầy biết ơn.
"Người một nhà với nhau, sau này không được khách sáo như vậy nữa." Đinh Hải Hạnh dịu dàng nhìn con bé nói.
"Dạ!" Hồng Anh thấy đồ lót là kiểu áo hai dây nhỏ, cũng dễ tiếp nhận, liền cất đồ lót đi.
"Hạnh nhi, Hồng Anh, hai mẹ con đang nói chuyện gì trong đó thế?" Chiến Thường Thắng ngồi trước bàn ăn gọi vọng vào.
"Đến ngay, đến ngay." Đinh Hải Hạnh dắt Hồng Anh ra khỏi phòng ngủ, đi rửa tay rồi ngồi vào bàn ăn.
"Anh, sau khi ăn xong nếu anh gửi tiền hay thư về nhà, thì gửi giúp em đống tài liệu ôn thi trung học của Giải Phóng về cho nó nhé." Đinh Quốc Lương nhìn anh trai nói.
"Được, không vấn đề gì." Đinh Quốc Đống gật đầu.
"Tài liệu ôn tập cũ của em, Giải Phóng không dùng được sao? Thành tích của nó rất tốt mà." Đinh Hải Hạnh dừng đũa, nhìn em trai.
"Cũng dùng được, nhưng em phát hiện tài liệu ở thành phố đầy đủ hơn ở huyện nhiều. Để Giải Phóng tiếp xúc nhiều hơn, thi trung học cũng có thể đạt thành tích tốt." Đinh Quốc Lương căng thẳng nói: "Giáo dục giữa thành thị và nông thôn đúng là khác biệt một trời một vực."
"Chị cứ nghĩ có em ở đây nên không gửi tài liệu, biết thế này chị đã gửi sớm hơn rồi." Đinh Hải Hạnh áy náy nói.
"Chị, đừng tự trách, Giải Phóng thi đỗ cấp ba không thành vấn đề đâu. Ở lớp nó luôn đứng nhất mà." Đinh Quốc Lương vội vàng khuyên nhủ: "Con người không thể lúc nào cũng nghĩ chu toàn mọi bề được."
Chiến Thường Thắng nhìn cậu, thầm nghĩ cậu không khuyên còn hơn! "Nào nào, ăn bào ngư đi, đây là thứ các em nhặt được hồi sáng đấy."
"Chị, sáng nay chị nhặt được nhiều hải sản thật đấy." Đinh Quốc Lương lập tức phụ họa theo. Ôi, biết thế lúc nãy mình nói riêng với chị, làm chị phải suy nghĩ lung tung rồi.
Bị cắt ngang như vậy, Đinh Hải Hạnh cũng phối hợp không nhắc lại chuyện này nữa. Thực ra trong lòng cô cũng có nỗi niềm, Giải Phóng càng học giỏi thì tương lai sẽ càng đau khổ. Đợi nó tốt nghiệp lại đúng vào lúc phong trào long trời lở đất kia diễn ra, không được thi đại học nữa, lòng nó sẽ đau đớn biết bao!
Còn Quốc Lương thì khác, năm nay vừa vặn vào đại học, tốt nghiệp phân công công tác là thoát được nạn. Thành phần gia đình cô dù làm gì cũng không có điểm nào để người ta bắt bẻ.
Sau khi ăn trưa xong xuôi, Đinh Quốc Đống nhìn họ nói: "Nếu không có chuyện gì nữa, sau khi đi bưu điện gửi đồ xong, anh sẽ về thẳng nhà máy."
Đinh Hải Hạnh đang ngồi trên ghế sofa đan bằng liễu gai ngước mắt nhìn anh: "Anh về nhà máy cũng đâu có việc gì? Về sớm thế làm gì?"
"Ăn tối xong rồi đi cũng không muộn mà." Chiến Thường Thắng cũng phụ họa theo.
"Ai bảo không có việc, ghế sofa này đều làm theo cặp, cái kia mới đan được một nửa, với lại anh định dùng cành liễu đan thêm một cái bàn trà nhỏ hình tròn nữa, cho nên..."
Ý là anh bận lắm đấy!
"Vậy đợi chút, em có làm sốt hải sản, anh mang về mà ăn kèm cơm." Đinh Hải Hạnh vội nói, sốt hải sản làm chủ yếu bằng cồi sò điệp và tôm khô, mở ra là ăn được ngay.
"Để anh đi lấy cho." Chiến Thường Thắng đứng dậy vào bếp, lát sau cầm một lọ thủy tinh từ trong đó ra đưa cho Đinh Quốc Đống.
Đinh Quốc Đống nhận lấy sốt hải sản, nhìn hai người họ nói: "Anh đi đây."
"Ơ! Đợi đã anh, lần trước món cá chiên giòn anh ăn hết chưa?" Đinh Hải Hạnh chợt nhớ ra liền hỏi.
"Hết rồi, chắc là hết rồi." Đinh Quốc Đống ngập ngừng một chút rồi nói.
"Câu này nghe lạ nhỉ, ăn hết hay chưa mà anh không biết à!" Đinh Hải Hạnh đầy vẻ nghi hoặc nhìn anh: "Với lại ăn hết rồi thì cái lọ đâu?"
"Lọ quên mang rồi, lần sau anh mang trả em." Đinh Quốc Đống thần sắc tự nhiên nói: "Anh đi đây, không nói nhiều với hai đứa nữa." Phải tìm cách kiếm cái lọ thủy tinh rỗng mới được.
"Anh, tài liệu ôn tập của anh này." Đinh Quốc Lương đuổi theo phía sau gọi.
Đinh Hải Hạnh nhìn bóng lưng anh trai rời đi, vẻ mặt trầm ngâm: "Anh thấy anh trai em có gì đó lạ không? Sao lại vội vã thế? Ngay cả tài liệu ôn tập cũng quên." Cô gãi cằm nói: "Chắc chắn có vấn đề."
Chiến Thường Thắng cười bảo: "Đừng suy nghĩ lung tung nữa, đều là người lớn cả rồi, tuy đơn thuần chất phác nhưng không phải kẻ ngốc, thật sự có chuyện gì chắc chắn anh ấy sẽ nói với chúng ta." Anh kéo cô đứng dậy: "Em không ngủ trưa à?"
"Vậy em không nghĩ nữa, anh giúp em để ý anh em chút, đừng để người ta bắt nạt, anh ấy thật thà quá." Đinh Hải Hạnh dặn dò.
"Được rồi, được rồi, anh nhớ rồi." Chiến Thường Thắng lắc đầu cười nhẹ, anh vợ ở trong môi trường đơn thuần như thế thì có thể có chuyện gì được chứ.