"Trường cấp ba cũng có cơ sở trồng trọt hậu cần, cơm nước chắc sẽ không đến nỗi tệ. Tôi chỉ sợ Giải Phóng hiểu chuyện, không nỡ tiêu tiền rồi lại chịu thiệt thòi cho bản thân." Chiến Thường Thắng thở dài nói.
"Haizz..." Mẹ Đinh thở dài thườn thượt, "Đều tại cái nghèo cả thôi."
Chiến Thường Thắng lập tức nói tiếp: "Mẹ, không cần lo lắng đâu, cứ để Giải Phóng cuối tuần tới nhà mình cải thiện bữa ăn."
"Chỉ là quá làm phiền cậu rồi, mấy đứa nó đều là những đứa ăn khỏe, lương thực nhà cậu cũng có định lượng." Mẹ Đinh cúi đầu, vẻ mặt đầy áy náy.
"Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Chúng nó cũng là người nhà của con mà! Chỉ là ăn một bữa cơm thôi." Chiến Thường Thắng nói với giọng nhẹ nhàng, "Thật sự không có chút miễn cưỡng nào cả. Nếu mẹ còn khách khí như vậy, con sẽ giận đấy."
"Được rồi, mẹ không nói nữa." Mẹ Đinh nghe vậy liền ngẩng đầu lên, vội vàng đáp lời, trong lòng thầm nghĩ lát nữa về nhà sẽ cố chắt bóp để gửi thêm lương thực lên.
"Cũng có thể để mẹ và Hạnh Nhi làm tương ớt, muối dưa cải rồi cho Giải Phóng mang về." Đinh Quốc Đống tích cực góp ý, vì cậu cũng thường làm như vậy, "Năm nay cuộc sống đã khá hơn nhiều rồi, không đến mức ăn không no, cũng không sợ bị đói."
"Ha ha..." Đinh Hải Hạnh nhìn họ cười nói, "Ở gần biển thế này làm sao để chúng ta bị đói được! Chiều nay trước khi anh cả về, cứ lấy ít đồ cho Giải Phóng mang đi, ăn kèm cơm là nhất."
"Không thành vấn đề, cứ để tôi lo." Đinh Quốc Đống vỗ ngực đảm bảo.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho Ứng Giải Phóng, việc học tập, sinh hoạt và công việc của mọi người lại trở về quỹ đạo bình thường.
Thu gom nguyên liệu xong, mẹ Đinh bận rộn hai ngày liền để muối một vại kim chi lớn.
Do ngày dự sinh rơi vào tháng chín, nên Chiến Thường Thắng và mẹ Đinh luôn trong trạng thái cảnh giác, đếm từng ngày trôi qua.
"Mẹ, mẹ không cần phải căng thẳng như vậy đâu." Đinh Hải Hạnh nhìn bà như chim sợ cành cong mà nói, "Mẹ làm con muốn căng thẳng cũng không nổi." Nếu cô nói cho mẹ Đinh biết bụng mình vừa nhói đau một cái, không biết có làm bà hoảng sợ hay không.
"Không căng thẳng là tốt! Thực ra cũng không cần lo lắng, sinh con thôi mà, cũng không đáng sợ đến thế đâu." Mẹ Đinh an ủi cô.
"Mẹ, mẹ vò nát vạt áo rồi kìa." Đinh Hải Hạnh nhìn mẹ đang căng thẳng đến mức vò nát góc áo.
"Ha ha..." Mẹ Đinh đứng dậy nói, "Con có đói không? Tối nay muốn ăn gì, hay để mẹ đi làm cho."
"Ăn mì đi ạ! Cái này no lâu, lát nữa sinh con mới có sức." Đinh Hải Hạnh mỉm cười nhìn bà, tay cô đặt lên cổ tay mình bắt mạch, sắp sinh rồi.
"Ồ! Mẹ đi làm ngay đây." Mẹ Đinh bước được hai bước về phía nhà bếp thì "Á!" lên một tiếng chói tai, đột ngột quay đầu lại nói, "Con... con... vừa nói gì cơ?"
"Con nói có lẽ con sắp sinh rồi." Đinh Hải Hạnh mỉm cười nói.
"Sao con không nói sớm, giờ thấy thế nào rồi?" Mẹ Đinh lo lắng hỏi.
"Cảm giác bụng dưới sa xuống, giống như đau bụng kinh vậy, có cảm giác muốn vào nhà vệ sinh." Đinh Hải Hạnh vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
"Ôi trời đất ơi! Con sắp sinh thật rồi." Mẹ Đinh hốt hoảng nói, "Giờ mẹ phải làm sao? Làm sao đây? Đi bệnh viện, chúng ta đi bệnh viện ngay thôi. Chẳng phải chưa đến ngày sao?"
"Mẹ, mẹ đừng căng thẳng, còn lâu mới sinh mà. Con cảm thấy mình nên ăn chút gì đó rồi hãy đến bệnh viện cũng chưa muộn, như vậy lát nữa sinh con mới có sức." Đinh Hải Hạnh vẫn giữ vẻ bình tĩnh lạ thường.
"A!" Mẹ Đinh ngơ ngác nhìn Đinh Hải Hạnh, bà không biết bây giờ nên đưa cô đến bệnh viện hay vào bếp nấu món gì cho cô ăn nữa.
"Hạnh Nhi, mẹ, con về rồi đây." Chiến Thường Thắng đẩy cửa bước vào.
"Thường Thắng, về đúng lúc lắm, Hạnh Nhi sắp sinh rồi." Mẹ Đinh như tìm thấy chỗ dựa tinh thần.
"A!" Chiến Thường Thắng nghe vậy chẳng kịp tháo mũ trên đầu, vội vàng chạy nhào vào.
"Hai người đừng căng thẳng thế, giờ mới bắt đầu đau bụng thôi, nước ối còn chưa vỡ mà!" Đinh Hải Hạnh bình tĩnh nhìn hai người họ, "Trước tiên đi nấu cho con bát mì nước đi, ăn xong rồi chúng ta hãy đến bệnh viện."
"Được được! Trên bếp đang hầm canh gà đấy! Có sẵn rồi, chỉ cần thả ít mì sợi vào là xong." Mẹ Đinh chạy thoăn thoắt vào bếp, vội vàng nhấc nồi đất xuống, lấy nồi inox ra, múc ít canh gà, thịt gà rồi đặt lên bếp, sau đó tìm mì sợi.
"Hạnh Nhi, em thật sự không sao chứ?" Chiến Thường Thắng run rẩy nắm lấy vai cô, "Chúng ta đi bệnh viện ngay bây giờ đi, cơm để mẹ mang đến sau cũng được, phải đến bệnh viện anh mới yên tâm được."
"Đến bệnh viện, em cũng đâu có vào được phòng sinh ngay. Bác sĩ chỉ bắt em đi lại thôi, nếu không thì bắt nằm trên giường bệnh, chờ đợi trong lạnh lẽo, chưa đến giờ thì chẳng ai ngó ngàng tới mình đâu." Đinh Hải Hạnh mỉm cười thản nhiên nói.
"A! Sao em biết rõ thế?" Chiến Thường Thắng kinh ngạc hỏi.
"Nghe chị dâu ở tầng trên kể thôi." Đinh Hải Hạnh đáp gọn lỏn.
"Hạnh Nhi, mì đến rồi đây." Mẹ Đinh bưng bát canh gà mì sợi lớn ra, đặt lên bàn Bát Tiên.
"Giờ con ăn cơm, mẹ đi thu dọn túi đồ sinh con, quần áo, tã lót, bình sữa..." Đinh Hải Hạnh nhìn hai người họ, phân phó, "Thường Thắng, anh đi tìm Hồng Anh trước đi, nhờ nhà đối diện trông con giúp. Tối nay con bé tự nấu cơm hay ăn ở nhà ăn tập thể tùy nó. Sau đó nghĩ cách đưa em đến bệnh viện."
"Em... em..." Chiến Thường Thắng bị sự bình tĩnh của cô làm cho chấn động, "Đến nước này rồi mà em vẫn còn tâm trí sắp xếp mọi việc."
"Chỉ là sinh con thôi mà." Đinh Hải Hạnh nhẹ nhàng nói, cầm đũa lên, "Em ăn mì đây, hai người còn định nhìn em mãi à?"
Hai người nghe vậy liền chạy biến đi như bay, chỉ để lại Đinh Hải Hạnh vừa húp mì xì xụp vừa chịu đựng cơn đau bụng âm ỉ như hành kinh.
Mẹ Đinh vội vã xông vào phòng ngủ của Đinh Hải Hạnh, xách chiếc bọc lớn đã chuẩn bị sẵn cho em bé ra, "Chúng ta đi thôi!"
"Mẹ, mẹ, mẹ sắp sinh rồi ạ." Hồng Anh chạy vào.
"Ừ!" Mẹ Đinh đỡ vai con bé, xoay người lại đối diện và nói, "Mẹ con sắp sinh rồi, lát nữa chúng ta sẽ đến bệnh viện. Cơm tối vẫn còn canh gà trong nồi đất, con tự nấu mì mà ăn, không muốn ăn thì ra nhà ăn tập thể mua nhé."
"Thế còn bà ngoại và bố thì sao ạ?" Hồng Anh lo lắng hỏi, "Mẹ đến bệnh viện thế này không biết đến bao giờ mới xong."
Đinh Hải Hạnh ăn xong bát mì, kéo Hồng Anh lại gần nói: "Mấy ngày tới chắc chắn chúng ta sẽ rất bận rộn, con phải tự chăm sóc bản thân nhé. Tiền và phiếu ăn ở nhà ăn tập thể mẹ để trong ngăn kéo tủ rồi, khi ngủ nhớ khóa cửa sổ cẩn thận. Mẹ đã dặn dì Hồng nhà đối diện rồi, dì ấy sẽ trông chừng con."
"Mẹ, đến giờ này rồi mà mẹ vẫn còn lo cho con, mẹ chỉ cần lo cho bản thân là được rồi, con sẽ tự chăm sóc mình mà." Hồng Anh sốt sắng nói.
"Bố con đâu?" Đinh Hải Hạnh nhíu mày hỏi.
"Đi tìm xe Jeep rồi ạ." Hồng Anh lo lắng hỏi, "Mẹ có đau lắm không? Con nghe nói sinh con đau lắm."
"Không, không đau đâu." Đinh Hải Hạnh mỉm cười với con bé.
"Mẹ nói dối, vừa nãy mày của mẹ nhíu lại rồi kìa." Hồng Anh tinh ý nhận ra.