Một vầng trăng sáng treo trên bầu trời, trút xuống ánh trăng thanh khiết, như trải một lớp voan trắng lên mặt đất.
Nhờ ánh trăng trong vắt, có thể nhìn rõ mọi thứ trong phòng. Chiến Thường Thắng bước đến bên giường em bé, nhìn con trai ngủ ngon lành, chúm chím cái miệng nhỏ, thỉnh thoảng còn chép chép vài cái, trông thật đáng yêu.
Anh thay cho con một miếng tã mới, rồi mới nhẹ nhàng trèo lên giường. Chiến Thường Thắng trước hết lấy từ dưới gối ra cái đồng hồ, lên dây cót rồi đặt lại chỗ cũ. Nhìn Đinh Hải Hạnh đang ngủ say, con trai sắp được ba tháng rồi, chắc cũng có thể được chứ!
Anh quyết định xốc chăn lên, chui vào trong ổ, ôm lấy eo thon mềm của Đinh Hải Hạnh. Sau gần ba tháng điều dưỡng, vóc dáng của Hạnh Nhi đã hồi phục được bảy tám phần. Trước kia cô gầy chỉ còn da bọc xương, giờ đây đã đầy đặn hơn nhiều, ôm lên thoải mái hơn hẳn.
Còn về dáng người ư! Vẫn là chỗ lồi ra thì lồi, chỗ cong lên thì cong.
“Hạnh Nhi!” Chiến Thường Thắng ôm cô từ phía sau, tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng như ngọc, đôi môi ấm áp khẽ liếm sau tai cô.
Đinh Hải Hạnh đã lờ mờ tỉnh từ lúc anh bước vào, bị hơi nóng thỉnh thoảng phả vào gáy làm mềm nhũn cả người. Phải biết rằng phần nhạy cảm nhất của cô chính là cổ. Cảm nhận được hơi thở cô gấp gáp hơn.
“Có được không?” Chiến Thường Thắng kìm nén dục vọng, đáy mắt hiện rõ sóng ngầm, giọng khàn khàn nói, “Anh đã lâu lắm không làm cách mạng rồi.”
“Ừm!” Đinh Hải Hạnh khẽ ư một tiếng, xoay người lại, hai tay vòng qua cổ anh, đôi mắt như nước ngước lên nhìn đôi mắt sâu thẳm của anh, “Sao lại không thể xung trận giết địch, buồn bực muốn trút lên người em hả?”
“Sai rồi sai rồi, chúng ta là sát cánh chiến đấu.” Chiến Thường Thắng cúi đầu nhìn đôi mắt sáng ngời của cô.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Chiến Thường Thắng nhìn cô say đắm, ánh mắt nóng bỏng của anh như một tia laser năng lượng cao, như xuyên thấu vào sâu thẳm linh hồn Đinh Hải Hạnh. Bầu không khí uyển chuyển trong phòng nhanh chóng dâng cao.
Đôi mắt đen láy sáng ngời của Đinh Hải Hạnh ngây ngô nhìn Chiến Thường Thắng, khóe môi khẽ nhếch.
Khát khao trong lòng mỗi người như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt. Đinh Hải Hạnh kéo đầu anh xuống, hôn lên đôi môi mỏng ấm áp của anh.
Mỹ nhân ôm ấp, Chiến Thường Thắng như được tiếp thêm máu gà, phản khách vi chủ, như một con sói đói, lưỡi thám hiểm vào trong, nghịch ngợm chạy loanh quanh trong miệng cô, chạm vào từng chỗ ngọt ngào, theo khoang miệng trượt sâu vào cổ họng. Người đàn ông này như đã khát khao bao nhiêu năm, quấn lấy lưỡi cô mà hút mạnh, cảm giác như muốn nuốt chửng cô. Chỉ một nụ hôn đơn giản cũng khiến lòng hai người xao xuyến.
“A… ưm…” Giọng nói mềm mại quá, như kẹo bông, nhẹ nhàng ngọt ngào, nghe mà Chiến Thường Thắng nóng ran cả người.
Chiến Thường Thắng vừa nhào nặn eo cô như cục bột, lúc nhẹ lúc nặng, vừa hôn dồn dập, di chuyển đến bên cổ Đinh Hải Hạnh, vừa liếm vừa hút vừa cắn, chiếc lưỡi ẩm ướt mang theo nhiệt độ bỏng rát, đi qua đâu gây nên những cơn run rẩy không tự chủ…
Đinh Hải Hạnh bị anh hôn đến thoải mái, hừ hừ ọ ọ dưới thân anh mặc anh muốn làm gì thì làm.
“Anh không được ăn mất lương thực của con trai đâu.” Đinh Hải Hạnh cảm thấy môi lưỡi anh đang quấy phá ở ngực, vội vàng nói.
Chiến Thường Thắng ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt to mờ mịt một màn sương, càng thêm quyến rũ, đôi môi nhỏ ướt át như đóa hoa hồng kiều diễm dục nhãn, đúng là yêu tinh nhỏ hành hạ người. Anh thản nhiên nói: “Sợ gì? Dù sao lương thực của thằng nhóc cũng nhiều lắm.” Tay dùng lực một cái, bụp…
“Ha ha…” Đinh Hải Hạnh không tử tế cười phá lên, anh dùng lực quá mạnh, kết quả lương thực bị bắn ra ngoài, văng đầy mặt anh.
Chiến Thường Thắng đầu tiên ngẩn ra, rồi cúi đầu nói: “Có phúc cùng hưởng, có nạn cùng chia.” Nói xong lấy nụ hôn bịt miệng cô.
Chiến Thường Thắng tăng sâu nụ hôn, hai người khẩn thiết đòi hỏi lẫn nhau, môi lưỡi quấn quýt triền miên.
Tay Đinh Hải Hạnh cũng không rảnh rỗi, bàn tay dài trơn mềm chui vào áo thu của anh, nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng rắn chắc cường tráng, những đường nét căng tràn sức sống, nóng lòng muốn cởi bỏ những thứ vướng víu trên người anh.
“Hê hê…” Chiến Thường Thắng hiểu ngay ý cô, dừng động tác trước, thẳng người lên, nhanh nhẹn cởi áo thu và quần thu, thuận tiện lột sạch Đinh Hải Hạnh luôn, “Xem ra em còn nóng lòng hơn anh.”
Đinh Hải Hạnh cười yêu mị nói: “Em nhớ anh.” Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực nóng hổi rắn chắc của anh, mắt đẹp như tơ quyến rũ anh.
Con bé Hạnh Nhi này là muốn lấy mạng anh đây, giọng nói mềm mại yểu điệu ấy khiến anh hưng phấn sủi bọt cả người.
Hai người nóng lòng khám phá cơ thể nhau, đắm chìm trong ngọn lửa do chính mình tạo ra.
Chiến Thường Thắng liếm cắn, gặm nhấm mạnh mẽ. Ngọn lửa bị anh khêu gợi không ngừng lan rộng, đến đâu, một vùng bỏng rát. Cả người không còn chút sức lực nào. Bị người đàn ông này trêu đùa, đầu óc trống rỗng.
Đinh Hải Hạnh dưới thân anh hóa thành một dòng suối xuân, trên làn da đã ửng hồng lấm tấm mồ hôi. Cô cảm thấy mình thật vô dụng, sao mỗi lần gặp anh lại đầu hàng nhanh thế, nhưng cô thực sự rất nhớ anh.
Chiến Thường Thắng thấy cô đã chuẩn bị đầy đủ, ngay lúc sắp lên ngựa xông trận.
“Chờ đã!” Đinh Hải Hạnh đẩy anh ra.
Một cú phanh gấp như vậy suýt chút nữa lấy mạng ông già.
Chiến Thường Thắng vẫn ở thế dây căng tên giương sẵn sàng nhưng vẫn kìm nén bản thân, giọng nói khàn khàn nói: “Làm gì thế? Em gọi dừng vào lúc này là muốn mưu sát chồng đấy à!” Anh nằm trên người cô, mồ hôi trên trán lấm tấm chảy dọc má xuống eo bụng cô.
“Đóng bảo hiểm lại mới có thể sát cánh chiến đấu.” Đinh Hải Hạnh lấy từ dưới gối ra một cái bao cao su đưa cho anh.
“Em bảo anh đeo cái này.” Chiến Thường Thắng nhìn vật trong tay qua ánh trăng, thực sự khâm phục khả năng tự kiềm chế của mình, vẫn còn nhịn được.
“Em không muốn bây giờ lại có thai lần hai.” Đinh Hải Hạnh thở hổn hển nói, so với anh cô cũng chẳng khá hơn là bao.
“Không có cái đó, cũng đâu có thai được?” Chiến Thường Thắng cực lực không muốn đeo bao để sát cánh chiến đấu.
“Ai nói?” Đinh Hải Hạnh nũng nịu nói, “Đóng bảo hiểm.” Ngón tay cô vẽ vòng tròn trên ngực anh, “Nếu không thì anh tự xử đi.”
“Được rồi được rồi! Nghe em hết.”
Chiến Thường Thắng đóng bảo hiểm rồi mới xông vào sự ấm áp đã lâu ngày không gặp, hai người đồng thời phát ra tiếng hừ mãn nguyện!
Không biết đã qua bao lâu, tên cần mẫn cày cuốc ấy không biết đã dùng mất mấy cái bao nhỏ. Đinh Hải Hạnh chỉ cảm thấy bị anh hành hạ đến toàn thân như rời rã, nhắm mắt hồi lâu vẫn chưa lấy lại sức, trước mắt toàn là sao. Nằm trên giường như con cá thiếu nước, há miệng thở hổn hển.
“Cầm thú!” Đinh Hải Hạnh giọng khàn khàn trách yêu.
“Hê hê…” Chiến Thường Thắng ôm cô trong lòng, như một con mèo lớn thỏa mãn, tay hết vuốt ve lưng cô, “Em không thể trách anh được, nhịn ăn chay quá lâu rồi, ai bảo em quá quyến rũ, ngon quá không ngừng miệng được.”