Chiến Thường Thắng đi làm về, "Con trai, có nhớ bố không nào?" Nói rồi anh bế bổng con trai Phi Phi lên, Tiểu Thương Minh cười khanh khách không ngừng. Cuối cùng, anh ôm con vào lòng rồi nhìn về phía Đinh Hải Hạnh hỏi: "Tối nay ăn gì thế?"
"Cháo đậu xanh hạt kê, Hồng Anh đã nấu xong rồi. Bánh bao mua ở nhà ăn, làm thêm hai món rau là được." Đinh Hải Hạnh tùy ý đáp, cúi người dọn dẹp chiếu và bộ đồ chơi xếp hình, "Phải rồi, đứa con mà anh và chị dâu mong đợi đã đến rồi đấy."
Hồng Anh đã thi xong, nên hai bữa sáng tối cô bé đã nhận trách nhiệm làm hết. Theo lời con bé, trông trẻ con mệt quá, nó thà làm việc nhà còn hơn, con trai sức lực dồi dào quá, nhất là Tiểu Thương Minh, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Lỡ vấp ngã hay va chạm thì biết làm sao?
"Thế thì đúng là tin tốt." Chiến Thường Thắng nhìn cô nói, "Người đâu rồi? Chúng ta tụ tập một bữa đi, ngày kia là mình đi rồi."
Đinh Hải Hạnh dọn dẹp xong xuôi rồi cùng anh đi về phía nhà mình, "Vậy mai tụ tập là được."
Hai người bước vào bếp, Hồng Anh đã làm xong món ăn: dưa chuột trộn bột đậu, rong biển trộn, cà chua xào đậu đũa, còn bánh bao là Hồng Anh đi lấy ở nhà ăn về.
Trên bàn ăn, Đinh Hải Hạnh hỏi: "Thầy Cảnh ở đối diện có đi cùng chúng ta không?"
"Để tránh hiềm nghi, họ đi sau hai ngày." Chiến Thường Thắng cầm chiếc bánh bao nhỏ Đinh Hải Hạnh đặc biệt hấp cho con, xé một miếng nhỏ, chấm chút nước canh rồi đút vào miệng Tiểu Thương Minh đang ngồi trên ghế ăn. Tiểu Thương Minh nhai chóp chép rồi nuốt xuống.
Đinh Hải Hạnh múc một thìa cháo, thấy đã nguội bớt rồi mới đút cho con. Tất nhiên là cô dặn con uống nhiều cháo, ăn ít bánh bao, đợi cho Tiểu Thương Minh no bụng trước, hai vợ chồng mới bắt đầu ăn.
"Sẽ không xảy ra bất trắc gì chứ?" Đinh Hải Hạnh lo lắng hỏi, "Dạo này phong thanh tình hình căng lắm."
"Không đâu, mọi người đều coi đây là đày xuống cơ sở, chỉ mong ông ấy sớm xuống dưới đó học tập thôi." Trong lời nói của Chiến Thường Thắng đầy vẻ châm biếm.
Đinh Hải Hạnh cạn lời lắc đầu, thật sự chỉ vài năm nữa thôi là sẽ biết việc rời đi lúc này sáng suốt đến nhường nào.
Ăn cơm xong, Hồng Anh dọn dẹp bát đũa, Đinh Hải Hạnh đi tắm cho con rồi dỗ bé ngủ. Còn Chiến Thường Thắng bị Cao Tiến Sơn ở tầng trên gọi đi.
Hai người ngồi trong đình hóng mát trước tòa nhà, tay phe phẩy chiếc quạt nan lớn, Cao Tiến Sơn đang vô cùng phiền muộn hút thuốc.
"Ông không phải cai thuốc rồi sao, sao lại hút lại thế?" Chiến Thường Thắng quạt mạnh hai cái cho khói tan đi.
Cao Tiến Sơn trầm giọng đáp: "Khi nào đi?" Nói rồi vứt đầu mẩu thuốc lá xuống đất, lấy chân di di cho tắt.
"Ngày kia." Chiến Thường Thắng chậm rãi phe phẩy quạt nan.
"Thật ngưỡng mộ ông! Có thể xuống bộ đội." Cao Tiến Sơn thở dài.
"Ông nói thế là sao, cứ như ông không thể xuống bộ đội vậy." Chiến Thường Thắng cười nhẹ lắc đầu, "Muốn đi thì cứ nhấc chân mà đi thôi, có ai cản ông đâu!"
"Tôi cũng muốn chứ, nếu tôi bây giờ còn độc thân, tôi còn quyết đoán hơn ông! Nhưng hiện thực nó bày ra trước mắt đây này!" Cao Tiến Sơn ngước mắt nhìn về phía nhà mình.
"Lại còn nói tôi không quản nổi vợ, trong những việc lớn, ở nhà tôi là nhất ngôn cửu đỉnh." Chiến Thường Thắng phe phẩy quạt, ra vẻ tự đắc, "Vợ tôi đã bảo: gả gà theo gà, gả chó theo chó, tôi đi đâu thì họ theo đó, tuyệt đối không kéo chân sau. Cô ấy là hậu phương vững chắc của tôi." Anh dùng quạt chỉ vào người kia, "Ông đấy, chỉ tại ông nuông chiều vợ quá, những chuyện liên quan đến quyết sách chiến lược như thế này thì ông tự quyết là được, việc gì phải nghe đàn bà, không biết là họ tóc dài kiến thức ngắn sao!"
Cao Tiến Sơn nghe vậy, cảm thấy như mình bị nói là "sợ vợ", không chịu thua kém, không thể để người ta coi thường vợ mình được, "Vợ tôi suy nghĩ cũng không phải không có lý, vợ tôi có công việc, gánh nặng nhà tôi lại lớn, còn vấn đề giáo dục con cái nữa."
"Nếu vợ ông nói đúng, thế thì ông còn phiền muộn cái gì?" Cái miệng độc địa của Chiến Thường Thắng đâm trúng tim đen khiến Cao Tiến Sơn hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
"Ông cũng đừng nói tôi, ông nhìn lại ông đi, ngày nào đi làm về cũng vội vội vàng vàng chạy về nhà, tôi thì phải nấu cơm cho vợ, giặt quần áo cho con, đeo tạp dề, cầm cái xẻng nấu ăn, nào còn dáng vẻ quân nhân nữa." Cao Tiến Sơn lắc quạt, không khách khí nói.
"Đây đâu phải doanh trại, ở nhà tôi là chồng cô ấy, là cha của con trai, sao lại không được chứ!" Chiến Thường Thắng lý lẽ hùng hồn.
Cao Tiến Sơn lại thở dài thườn thượt, vẻ mặt ủ rũ.
"Nhìn cái bộ dạng nhu nhược của ông kìa, thật mất mặt đàn ông. Ông không biết dỗ dành để cô ấy đồng ý à!" Chiến Thường Thắng tích cực hiến kế.
"Chuyện lớn thế này mà dựa vào dỗ dành được sao? Ông xem mấy cái kế sách không đáng tin của ông kìa." Cao Tiến Sơn dùng quạt chỉ vào anh, "Ông là đang giúp tôi hay hại tôi thế?"
"Cách này không được à? Đạt được mục đích là được rồi, còn phương thức thủ đoạn thì có thể bỏ qua không? Để chuyển dịch chiến lược, hy sinh cần thiết là nên làm." Chiến Thường Thắng nói với vẻ đại nghĩa lẫm liệt.
"Cái này khác với đánh trận, không phải tiêu diệt kẻ địch là xong. Đây là mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân." Cao Tiến Sơn nhìn anh từ đầu đến chân, "Hóa ra ông đối phó với em dâu như vậy đấy à."
"Em dâu ông có cần tôi phải động não dùng binh pháp không? Tư tưởng luôn giữ nhất quán cao độ với tôi. Giác ngộ của người ta còn cao hơn cả tôi. Đâu như nhà ông, khó chiều thế không biết." Chiến Thường Thắng đắc ý nói.
"Nghe ông bốc phét đi!" Cao Tiến Sơn hiển nhiên không tin.
"Ông không tin thì tôi cũng chịu." Chiến Thường Thắng nhìn anh, dang hai tay ra đầy vô tội, "Sự thật nhà chúng tôi bày ra đó rồi còn gì!"
"Nói chút ý kiến có tính xây dựng đi." Cao Tiến Sơn khiêm tốn thỉnh giáo.
Chiến Thường Thắng trầm ngâm một lát rồi nói: "Vì sự hòa thuận của gia đình, cũng phải chú trọng phương pháp chiến lược. Uổng công ông ở trường bao nhiêu năm, binh pháp đọc hết cả rồi, quay lưng cái là quên sạch. Màn trời chiếu đất, giương đông kích tây, ám độ trần thương, ông không biết à?"
Cao Tiến Sơn nghe vậy liền lắc đầu như trống bỏi: "Không được, không được, nhỡ sau này bị chị dâu ông biết, chẳng phải lật trời lên sao. Không được..."
"Vậy thì tôi chịu." Chiến Thường Thắng nhìn anh nói, "Mềm không được thì phải cứng, ông cứ chần chừ thế này thì đừng có ngưỡng mộ tôi nữa, cứ tiếp tục làm giáo viên của ông đi, đừng có nghĩ đông nghĩ tây nữa." Nói rồi anh đứng dậy, "Không tán gẫu nữa, tôi về đây."
Chiến Thường Thắng phe phẩy quạt, đi những bước khoan thai, chậm rãi về nhà. Cao Tiến Sơn nhìn lên tầng, rồi lại nhìn theo Chiến Thường Thắng đã rời đi, chẳng lẽ thật sự phải "trảm trước tấu sau"? Anh thầm suy tính, cân nhắc lợi hại.
"Bố thằng Kiến Quốc, còn không mau lên đây tắm cho con trai. Ba đứa con, tôi quản sao xuể hả?" Phương Xảo Như đứng bên cửa sổ nhìn xuống lầu gọi.
"Ơ! Lên ngay, lên ngay." Cao Tiến Sơn lập tức hớn hở chạy lên.
&*&
Chiến Thường Thắng vào phòng ngủ thì thấy con trai đã ngủ say. Đinh Hải Hạnh thấy anh vào liền hỏi: "Ở ngoài nói gì mà xôm tụ thế?"
"Trò chuyện với ông Cao tầng trên một lát, ông ấy cũng muốn xuống bộ đội, chỉ là có bà vợ kéo chân sau thôi." Chiến Thường Thắng tùy miệng đáp.