"Sao thế? Đây không giống tác phong của anh chút nào, nói năng ấp a ấp úng." Đinh Hải Hạnh nhướng mày nhìn anh nói: "Thành khẩn thì được khoan hồng, khai mau, lén lút sau lưng em làm chuyện xấu gì rồi?"
Chiến Thường Thắng suy nghĩ một chút, vẫn quyết định nói chuyện vui trước: "Hạnh nhi, báo cho em một tin tốt, cháu gái của em chào đời rồi." Anh nở nụ cười rạng rỡ nhìn cô báo tin: "Chúng ta được thăng cấp làm cô và chú rồi."
"Cháu gái, cô?" Đinh Hải Hạnh vô cùng kinh ngạc nói: "Là chị dâu sinh à, sinh con gái sao?"
"Ừ! Anh vợ gọi điện báo tin, hôm qua sinh thường một bé gái bụ bẫm nặng sáu cân tám." Chiến Thường Thắng vui vẻ nói.
"Em làm cô rồi." Đinh Hải Hạnh chỉ vào mình vui mừng nói: "Không đúng? Chuyện vui thế này mà anh cũng do dự sao?" Cô lấy ngón trỏ chọc vào ngực anh: "Nói mau, còn giấu em chuyện gì nữa."
"Anh nói rồi em đừng giận nhé! Người kia lại gửi đồ tới nữa rồi." Chiến Thường Thắng dứt khoát nói.
Đinh Hải Hạnh ban đầu chưa kịp hiểu ra, tùy miệng hỏi: "Ai lại gửi đồ tới nữa?"
"Hắn ta chứ ai! Cái người ở căn cứ số 5 mà em không ưa ấy." Chiến Thường Thắng ám chỉ.
"À! Hắn lại gửi đồ tới." Đinh Hải Hạnh ngạc nhiên, lập tức sa sầm mặt mày nói: "Hắn gửi tới làm gì? Thế này là chưa xong à."
"Giận thì giận, để anh mang đồ vào trước đã." Chiến Thường Thắng nhỏ giọng nhắc nhở, nói xong liền dắt con trai đi, ra tới cửa còn cẩn thận mặc áo bông dày cho thằng bé.
Chiến Thường Thắng ra ngoài xách bưu kiện vào, tiểu Thương Minh nhìn thấy bưu kiện thì hai mắt sáng rực, thực ra thời gian gần đây thằng bé đã thấy rất nhiều bưu kiện tương tự, bên trong toàn là đồ ăn ngon.
Bưu kiện đặt trên bàn trà, đôi bàn tay mập mạp của tiểu Thương Minh nắm chặt không buông.
"Mở ra, mở ra." Tiểu Thương Minh ngước khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt láu lỉnh nhìn Chiến Thường Thắng: "Bố, mở ra." Giọng nói khiến lòng người tan chảy.
"Đợi chị về rồi mở." Đinh Hải Hạnh nhìn hai bố con nói.
Chiến Thường Thắng ngồi xổm xuống nhìn tiểu Thương Minh nói: "Mẹ đã ra lệnh rồi, đợi chị về, chúng ta mới được mở."
Tiểu Thương Minh lén liếc nhìn Đinh Hải Hạnh đang sa sầm mặt, thấy dáng vẻ hung dữ của mẹ, thằng bé biết không có cách nào thương lượng, khóc cũng vô ích.
Nó bĩu môi, vẻ mặt tội nghiệp nói: "Dạ được rồi!" Thằng bé ngoan ngoãn ngồi trên ghế sô pha, dán mắt vào bưu kiện hỏi: "Mẹ, khi nào chị mới về."
"Đúng rồi, sao Hồng Anh chưa về?" Chiến Thường Thắng sực nhớ ra liền hỏi.
"Trường tổ chức đại hợp xướng đón Tết, đang tập luyện đấy!" Đinh Hải Hạnh đang bận rộn trong bếp nói vọng ra.
"Đại hợp xướng? Con gái chúng ta nếu hát đơn ca thì được, chứ đại hợp xướng sao ổn?" Chiến Thường Thắng kinh ngạc nói, tai con bé không nghe được, sao có thể hát hợp xướng, ngay cả đơn ca cũng cần âm nhạc phối hợp mới được.
"Em cũng nói vậy, nhưng là hoạt động tập thể, không tham gia không được." Đinh Hải Hạnh bất lực nói: "Cùng lắm thì cứ há miệng chứ không phát ra tiếng, dù sao cũng là đại hợp xướng mà."
"Thế này là lạm竽 sung số (giả làm thật) rồi." Chiến Thường Thắng dở khóc dở cười nói.
"Em vào bếp đây, anh trông nó, không được tháo ra!" Đinh Hải Hạnh nghiêm giọng cảnh cáo.
"Biết rồi, biết rồi." Chiến Thường Thắng để đánh lạc hướng con trai, liền ngồi chơi đồ chơi cùng thằng bé.
"Con về rồi đây." Hồng Anh đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Chiến Thường Thắng và tiểu Thương Minh đang ở phòng khách liền gọi: "Bố, Thương Minh."
Tiểu Thương Minh vừa thấy chị về, vứt đồ chơi trong tay, lập tức lảo đảo chạy về phía Hồng Anh như chú vịt nhỏ.
"Chị, nhanh lên." Tiểu Thương Minh kéo tay chị đi, Hồng Anh vội vàng đến mức mũ và khăn quàng cổ trên đầu cũng chưa kịp treo lên móc.
"Đây là bưu kiện ai gửi thế?" Hồng Anh nhìn bưu kiện trên bàn trà ngạc nhiên hỏi, nhìn thấy tên người nhận ghi là Đinh Hải Hạnh: "Đây là gửi cho mẹ ạ."
"Mở ra, mở ra." Đôi tay mập mạp của tiểu Thương Minh vỗ vào bưu kiện, được Hồng Anh vô tình nhắc nhở, thằng bé lập tức nhìn về phía bếp nói: "Mẹ, chị về rồi."
"Tháo ra đi, tháo ra đi!" Đinh Hải Hạnh bước ra, bất lực nói.
Hồng Anh nhanh nhẹn tháo bưu kiện, mở thùng ra, nhìn đồ đạc bên trong: "Bố mẹ, đồ lần này cũng giống lần trước ạ."
Tiểu Thương Minh chưa đủ cao nên không nhìn thấy bên trong có gì: "Bố, bế con."
"Thằng nhóc này, biết tìm viện trợ ghê." Đinh Hải Hạnh xoa đầu nó nói: "Lấy đồ ăn của bọn trẻ ra, còn những thứ khác thì theo quy tắc cũ."
Chiến Thường Thắng gật đầu nói: "Nghe em, lần này chúng nó lại phải gào lên như sói thôi." Nói đoạn liền lấy sữa bột, tinh chất mạch nha cùng một túi kẹo sữa Thỏ Trắng đưa cho Hồng Anh.
Tiểu Thương Minh nhìn đống đồ đạc nhưng không biết phải ăn từ đâu vì chưa thấy bao giờ. Thằng bé chỉ đành nhìn chằm chằm Hồng Anh: "Chị!"
"Hồng Anh đừng cho nó ăn kẹo, nó chưa ăn được đâu." Đinh Hải Hạnh vội ngăn lại.
Hồng Anh đi thẳng vào bếp, rót một ít nước, mở hộp tinh chất mạch nha, múc một ít cho vào nước, khuấy đều rồi múc một thìa đưa đến miệng tiểu Thương Minh.
Vị thơm ngọt lan tỏa, đôi mắt thằng bé sáng rực lên, chép chép miệng, ngon quá.
Hồng Anh đút cho nó uống, trẻ con vốn không thể cưỡng lại vị ngọt.
"Báo cáo!"
Đinh Hải Hạnh và Chiến Thường Thắng nhìn nhau, lẩm bẩm: "Giờ này ai tới nhỉ?" Sau đó Đinh Hải Hạnh ra mở cửa, trước cửa đứng một chiến sĩ: "Chị dâu, đây là bưu kiện của anh chị." Anh ta đưa bưu kiện cho Đinh Hải Hạnh.
"Cảm ơn nhé!" Chiến Thường Thắng bước tới nhìn anh ta cảm ơn.
"Số 3, đây là việc tôi nên làm." Anh ta chào theo nghi thức quân đội rồi cáo từ rời đi.
Chiến Thường Thắng nhận bưu kiện, xoay người vào nhà.
Đinh Hải Hạnh đóng cửa lại, tự lẩm bẩm: "Lại là ai gửi tới thế này?"
"Người nhận là Hồng Anh." Chiến Thường Thắng nhìn Hồng Anh, ánh mắt thoáng vẻ ngạc nhiên.
"Của con ạ?" Hồng Anh không dám tin nói: "Ai lại gửi đồ cho con chứ."
"Mau xem địa chỉ người gửi đi." Đinh Hải Hạnh giục.
"Gửi từ Kinh Thành tới." Chiến Thường Thắng đặt bưu kiện lên bàn trà.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy liền cười khổ: "Em biết là ai gửi rồi."
"Anh cũng biết rồi." Hai người đồng thanh nói: "Là lão Tô."
Đã là gửi cho Hồng Anh, đương nhiên bên trong là đồ ăn, đồ chơi của bọn trẻ và hai bộ quần áo trẻ em.
"Xem ra mình lại phải tốn kém rồi." Đinh Hải Hạnh phiền não nói.
Quan hệ qua lại là vậy, người ta gửi đồ cho con mình, Đinh Hải Hạnh không cách nào từ chối.
Nhưng Đinh Hải Hạnh chắc chắn không thể nhận không đồ của người ta, phải suy nghĩ cách đáp lễ.
Chiến Thường Thắng cũng nhìn ra sự phiền não của cô, lễ vật đối phương gửi tới quá nặng, trên thị trường căn bản không mua được.
"Hạnh nhi, quà mọn lòng thành." Chiến Thường Thắng nhìn cô với ánh mắt thâm trầm: "Hoàn cảnh nhà mình thế nào, hai người họ đều rõ, tấm lòng đến nơi là được rồi."
"Tấm lòng?" Đinh Hải Hạnh gãi gãi cằm, đôi mắt trong veo lướt qua một tia sáng: "Vậy em lấy dưa muối nhà mình làm quà đáp lễ được không? Có bị coi là nghèo túng quá không nhỉ?"