"Đây là cái gì?" Mọi người hiếu kỳ vây quanh món đồ mà Chiến Thường Thắng mang lên.
"Không biết nữa." Toàn thân đen sì, cầm trên tay còn thấy nặng trịch.
Nói nó là cái rương thì cũng đúng, nhưng chẳng biết mở từ đâu. Sáu mặt y hệt nhau, khít khao không một kẽ hở, nhìn kích thước cũng không nhỏ, bằng một chiếc vali thông thường.
Mọi người đều bó tay, nhìn chằm chằm vào cái rương, có người lên tiếng: "Hay là tôi lấy búa đập ra cho rồi."
"Đồ đạc còn tốt thế này, đập đi làm gì."
"Báo cáo!" Một người từ buồng lái chạy tới.
"Nói!" Long Thương Hải lên tiếng.
"Số Năm hỏi chúng ta đang làm gì đấy ạ?"
Chiến Thường Thắng quét mắt nhìn quanh một vòng, ở phía xa, Giang Số Năm đang cầm ống nhòm nhìn chằm chằm về phía họ!
Chiến Thường Thắng ôm cái rương trên boong tàu nhìn họ rồi ra lệnh: "Giải tán." Sau đó, anh ôm rương quay về khoang tàu, đặt dưới giường mình, lẩm bẩm: "Để về cùng lão Cảnh nghiên cứu kỹ xem nó là cái thứ gì. Cho dù là đồ bỏ đi, thì cũng coi như có ý nghĩa kỷ niệm."
Đối với sự dò hỏi của Giang Số Năm, Chiến Thường Thắng chẳng thèm đếm xỉa. Giang Số Năm thậm chí còn lạm dụng công vụ, dùng máy bộ đàm để hỏi, mà Chiến Thường Thắng lại cho hắn một câu "Vi phạm quy định!".
Điều này khiến Giang Số Năm tức đến giậm chân bình bịch.
*&*
Mặt trời đã lên cao hẳn, nắng vàng rực rỡ, chiếu lên người không lạnh không nóng, cảm giác vô cùng dễ chịu.
Chiến Thường Thắng đứng trên boong tàu nhìn ra mặt biển phẳng lặng, đôi mắt thâm thúy chợt lóe lên tia nhìn sắc lạnh.
Anh sải bước đi vào buồng lái, ra lệnh giảm tốc độ tàu.
Long Thương Hải trêu chọc hỏi: "Số Ba, lại phát hiện ra 'cục cưng' nào rồi à?"
"Báo cáo!" Lính quan sát nói: "Phía trước có người lạ đang trôi trên mặt nước."
"Chú ý cảnh giới, áp sát lại gần." Chiến Thường Thắng nhíu mày ra lệnh.
Pháo hạm áp sát lại gần, vớt người trên mặt biển lên. Người đó vẫn còn sống, nhưng bị lạnh cóng, cơ thể rất suy nhược.
"Từ Đại Hải, sao anh lại ở đây?" Chiến Thường Thắng nhìn rõ người đó liền hỏi.
"Chiến huynh đệ." Từ Đại Hải tay bưng bát canh nóng, cũng ngạc nhiên nhìn Chiến Thường Thắng, bỗng chốc quỳ sụp xuống: "Thủ trưởng, mau cứu người của chúng tôi với, mau cứu họ đi."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Chiến Thường Thắng nhìn bộ dạng chật vật của anh ta: "Trước tiên uống chút canh nóng, làm ấm người đi đã."
Từ Đại Hải không màng nóng bỏng, nhấp vội vài ngụm canh: "Chúng tôi bị người ta pháo kích. Chúng tôi đến vùng biển vẫn thường đánh bắt, tàu bị người ta bắn chìm, mọi người đều rơi xuống biển." Anh ta nói năng lộn xộn, vừa nói vừa òa khóc nức nở.
Chiến Thường Thắng lập tức nói: "Mau báo cáo lên cấp trên!"
"Rõ!" Long Thương Hải lập tức đáp.
Qua hỏi han, Chiến Thường Thắng đã biết được đây là một chiếc tàu cá loại vừa và nhỏ, trên tàu tính cả thuyền trưởng và thủy thủ chỉ có tổng cộng bảy người.
Trong lúc nói chuyện, họ lại lần lượt cứu thêm được hai người từ dưới biển lên.
Chiến Thường Thắng lại hỏi chi tiết về tình hình địch, tin tức nhận được khiến họ phải hít một hơi lạnh.
Đúng lúc này, Giang Số Năm kéo còi báo động chiến đấu. Sau khi xác định được vị trí cụ thể của chiến hạm địch thông qua radar trên tàu, chộp được cơ hội, tất nhiên hắn muốn đánh một trận.
Chiến Thường Thắng cầm bộ đàm tức giận gào lên: "Cậu mau quay lại cho tôi!"
"Ngay giây phút còi báo động chiến đấu vang lên, tôi chính là chỉ huy!" Giang Số Năm khí thế bức người nói: "Nghe lệnh tôi, giữ vững tay lái, mục tiêu đèo Hắc Sơn, toàn tốc tiến lên!"
Mẹ kiếp, trước giờ toàn là cậu được nổi bật, cơ hội ngàn năm có một này, ông đây cũng phải bắn chìm nó.
Chiến Thường Thắng tức đến mức chửi thề: "Cậu là đồ khốn, không tổ chức không kỷ luật! Tình hình địch còn chưa rõ, cậu đã tự ý xuất kích."
"Ông đây là đi cứu người. Lũ chó chết này, đến cả dân thường cũng không tha." Giang Số Năm nói năng đầy vẻ đường hoàng.
Chiến Thường Thắng mặt đen sì, tức tối nói: "Cậu có biết theo báo cáo của ngư dân thì chiến hạm địch là một tàu khu trục không? Cậu đã xin chỉ thị cấp trên chưa? Có lệnh tác chiến không?"
Giang Số Năm nghe vậy liền ngẩn người. Hắn cũng cứu được một người và đã hỏi về tình hình tàu địch, mẹ kiếp, chẳng phải là tàu cỡ trung sao? Sao lại thành tàu khu trục rồi? Thế này thì không thể cứng đối cứng được.
Chiến Thường Thắng đồng thời ra lệnh: "Báo cáo tình hình cụ thể của chúng ta về bờ."
"Rõ!" Long Thương Hải lập tức đáp. Sau khi báo cáo tình hình về bờ, Lãnh Vệ Quốc lập tức hạ lệnh cho hai biên đội ở nhà chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.
Đồng thời ra lệnh cho Chiến Thường Thắng và Giang Số Năm không được tự tiện xuất kích.
Lệnh của cấp trên đến quá kịp thời, cho Giang Số Năm một cái bậc thang để xuống, hắn lập tức quay đầu, động tác không thể không nhanh. Nhưng khổ nỗi, sao địch lại nhanh hơn nhiều!
Khi nhìn thấy con quái vật khổng lồ như ngọn núi xé gió rẽ sóng lao tới từ phía xa, tim họ như ngừng đập.
Khoảng cách chỉ còn năm hải lý, Chiến Thường Thắng nhíu chặt mày, nắm chặt nắm đấm: "Nghe lệnh tôi, chuẩn bị chiến đấu cấp độ một." Có bình an hay không, giờ chỉ còn biết trông cậy vào ông trời.
Sau khi mệnh lệnh được ban ra, các chiến sĩ hành động ngay lập tức, nhanh chóng bước vào trạng thái thời chiến.
Vừa đánh vừa rút lui, tình huống này chỉ có thể làm vậy. Giữa ban ngày ban mặt, không có bất kỳ vật che chắn nào, họ chẳng khác nào bia tập bắn sống. Lao đầu vào đó không phải anh hùng, mà là tự sát.
Địch hiển nhiên cũng đã phát hiện ra họ, một quả đạn pháo rơi xuống, đài pháo phía trước bị hỏng một nửa, bốc cháy.
Mỗi quả đạn pháo của địch rơi xuống, chiếc pháo hạm nhỏ lại rung chuyển dữ dội.
Chẳng mấy chốc đã có người bị thương, họ lau vết máu trên mặt rồi tiếp tục chiến đấu.
Ai không trụ nổi nữa liền được đồng đội khiêng xuống, vị trí đó lập tức có người khác thay thế.
Mà tầm bắn hiệu quả của pháo chính trên tàu chúng ta chỉ có mười chín liên (khoảng 3.5 km), đạn bắn ra đừng nói là gãi ngứa, mẹ kiếp, cơ bản là bắn trượt, rơi xuống biển cả.
Trong buồng lái, Chiến Thường Thắng nhìn chiến hạm địch phía xa hỏi: "Khoảng cách hiện tại bao nhiêu?"
"Ba mươi liên."
"Số Ba, nhìn kìa." Long Thương Hải chỉ vào tàu của Giang Số Năm, đài pháo trước sau đều bốc khói nghi ngút, mất khả năng tác chiến, may mà buồng lái vẫn nguyên vẹn, còn có thể di chuyển.
"Số Ba, phía Số Năm có người rơi xuống biển rồi." Long Thương Hải nhìn qua ống nhòm hét lên.
Giờ đâu phải lúc cứu người! Chiến Thường Thắng phải chịu trách nhiệm cho cả con tàu, mắt đỏ ngầu, gào lên khản cổ: "Áp sát Số Năm, bắn mạnh cho tao!"
"Số Năm ném xuống hai cái phao cứu sinh." Long Thương Hải báo cáo.
Họ căn bản không còn thời gian quan tâm đến người rơi xuống biển, chỉ cố áp sát Số Năm để yểm hộ.
Thế nhưng làm vậy chẳng khác nào đi chịu chết. Chiến hạm địch dựa vào thực lực hùng mạnh, cứ như mèo vờn chuột, rõ ràng có thể bắn một phát chìm tàu, nhưng lại cứ đùa giỡn Chiến Thường Thắng và đồng đội.
"Số Năm, Số Năm, chúng ta được cứu rồi, Số Ba đang áp sát lại."
Giang Số Năm tức tối chửi thề: "Cứu cái con khỉ, lên đây cũng là chịu chết thôi." Hắn lau vết máu trên mặt. Họ bây giờ chẳng khác nào con cừu đợi làm thịt, đừng nói là có khả năng phản kháng, ngay cả khi đài pháo trước sau không bị phá hủy, đạn pháo của họ cũng chẳng bắn tới được đối phương.
"Số Năm, pháo chính phía trước của Số Ba bốc cháy rồi."
"Ông đây nhìn thấy rồi!" Giang Số Năm tức tối nói.
"Cứ thế này không được, sớm muộn gì mọi người cũng tiêu đời." Chiến Thường Thắng trầm mặt nói.