"Chuyện này cậu cứ trực tiếp nói với hiệu trưởng đi, nếu không được thì tôi sẽ gọi điện cho ông ấy." Chiến Thường Thắng dứt khoát nói.
"Không cần, không cần đâu, để tự tôi tìm hiệu trưởng nói là được rồi." Đinh Quốc Lương vội vàng nói.
"Vậy cũng được!" Chiến Thường Thắng đưa Đinh Quốc Lương đến xe hậu cần thu mua rồi mới xoay người rời đi.
Trên đường về nhà, anh đã nghe thấy tiếng khóc tìm bố của bé Thương Minh.
"Đến đây, đến đây, bố về rồi đây." Chiến Thường Thắng vỗ tay bước vào cửa nhà.
"Mẹ đã bảo với con rồi, bố đi tiễn cậu, lát nữa sẽ về ngay mà." Đinh Hải Hạnh chỉ vào người vừa bước vào nói, "Xem kìa, bố về rồi đó!" Cô ngước mắt nhìn anh, "Con trai anh ngủ dậy không thấy anh đâu, tưởng anh lại đi mất rồi, không thấy người nữa. Anh xem kìa, khóc như một chú mèo hoa nhỏ vậy."
Chiến Thường Thắng bước tới ôm con trai vào lòng, "Được rồi, được rồi, không khóc nữa, bố không đi đâu cả." Anh lấy chiếc khăn tay trong túi con trai ra lau nước mắt cho nó, "Chúng ta đi tìm bố Cảnh nhé?"
"Sao lại bám bố như thế chứ, bố con tốt đến vậy sao." Đinh Hải Hạnh nói bằng giọng chua chát.
"Bố là đại anh hùng." Bé Thương Minh ôm cổ Chiến Thường Thắng, dùng giọng trẻ con đặc trưng nói.
Chiến Thường Thắng phối hợp khẽ hất cằm, "Ta là đại anh hùng!"
"Con có biết thế nào là đại anh hùng không?" Đinh Hải Hạnh mỉm cười nhìn bảo bối của mình, muốn xem trong cái đầu nhỏ kia đang nghĩ gì.
"Bố đánh kẻ xấu!" Bé Thương Minh ngây thơ đáp.
"Vậy mẹ không phải là anh hùng ư!" Đinh Hải Hạnh trêu chọc con trai.
"Ưm..." Bé Thương Minh khổ sở gãi đầu, "Mẹ... mẹ..."
Chiến Thường Thắng nhìn đứa con đang bị làm khó, mỉm cười dịu dàng nhìn Đinh Hải Hạnh, ánh mắt tràn ngập bóng hình cô, anh ngọt ngào nói: "Con trai, mẹ là anh hùng thầm lặng."
"Đúng rồi, mẹ là anh hùng thầm lặng." Bé Thương Minh cười toe toét, mặc dù nó không biết anh hùng thầm lặng là gì, nhưng có hai chữ "anh hùng" thì cũng là anh hùng rồi!
Đinh Hải Hạnh cười đầy vẻ quyến rũ, đôi mắt to như lưu ly liếc anh một cái, nói: "Trưa nay chúng ta đâu có ăn kẹo đâu! Sao miệng lại ngọt thế?"
"Mấy tháng nay vất vả cho em rồi." Chiến Thường Thắng lặng lẽ nhìn cô, vừa định ôm cô vào lòng thì phát hiện cái bụng bầu lớn của cô cản lại.
Đinh Hải Hạnh thấy vậy liền cười khúc khích, Chiến Thường Thắng khoác vai cô, thì thầm bên tai: "Thế này được rồi chứ! Tối về sẽ ôm em thật chặt."
"Mẹ bế con." Bé Thương Minh dang đôi tay mập mạp ra.
"Mẹ bây giờ không bế con được đâu." Chiến Thường Thắng lập tức nói.
Bé Thương Minh nghe vậy bĩu môi, vẻ mặt không vui: "Mẹ đã lâu lắm rồi không bế con."
"Hôn mẹ một cái đi nào." Đinh Hải Hạnh rưng rưng nước mắt, đưa mặt lại gần.
"Con muốn mẹ bế." Bé Thương Minh dang tay về phía Đinh Hải Hạnh, vẻ mặt đầy tủi thân.
Đến nước này thì không biết làm sao nữa. Vợ chồng nhìn nhau, Đinh Hải Hạnh nhanh trí nói: "Vậy mẹ hôn con một cái có được không?"
"Không được!" Bé Thương Minh quay mặt đi, quay lưng về phía Đinh Hải Hạnh.
Thằng bé này tính khí thật lớn, Chiến Thường Thắng nhìn con trai trong lòng, "Chúng ta đi tìm chị chơi nhé." Anh nhìn quanh, "Hồng Anh đâu rồi?"
"Hồng Anh sang nhà thầy Cảnh học bài rồi, bài vở ở trường đơn giản nên các con học thêm một số môn." Đinh Hải Hạnh nhìn hai bố con nói.
"Có quá vất vả không?" Chiến Thường Thắng xót xa cho hai đứa trẻ.
"Trời chuyển lạnh, thời gian đi chơi ít đi, trẻ con học thêm được chút gì cũng không tệ." Đinh Hải Hạnh mỉm cười, "Vẫn tốt hơn là nghịch ngợm đúng không!"
Bé Thương Minh vẫn đang đợi mẹ dỗ dành mình, ai ngờ họ lại nói chuyện với nhau, quả nhiên mình đúng là đứa trẻ nhặt được như họ nói mà.
"Bố!" Bé Thương Minh bĩu môi gọi.
"Ồ! Thương Minh của chúng ta không giận nữa à." Chiến Thường Thắng quay đầu nhìn nhóc con.
Bốp... nhóc con quay đầu sang phía kia, vừa đúng đối diện với Đinh Hải Hạnh, không nơi nào để trốn, cuối cùng đành vùi đầu vào cổ Chiến Thường Thắng, không chịu ra nữa.
"Con trai, nếu con không hôn mẹ, vậy để bố hôn trước nhé." Đinh Hải Hạnh chớp chớp mắt, cười tủm tỉm nói.
"Bố hôn mẹ trước đây." Chiến Thường Thắng làm bộ tiến lại gần Đinh Hải Hạnh.
Bé Thương Minh nghe vậy liền bịt miệng Chiến Thường Thắng lại, "Chụt..." hôn lên mặt Đinh Hải Hạnh đầy nước dãi.
Chiến Thường Thắng ngơ ngác nhìn bé Thương Minh, lẩm bẩm: "Thằng nhóc này, con hôn mẹ mà lại bịt miệng bố. Sao mà đáng yêu thế chứ!" Anh hôn mạnh lên đôi má phúng phính của nhóc con.
"Cái gì đâm con thế." Bé Thương Minh né tránh anh.
"Râu của bố dài rồi, xem kìa, đâm đỏ cả má con rồi." Đinh Hải Hạnh chỉ vào lớp râu xanh trên cằm anh, "Ở ngoài cũng không chịu cạo râu đi."
"Bận quá." Chiến Thường Thắng cười nói, "Tối về anh cạo. Anh sang chỗ lão Cảnh đây." Chụt... anh hôn lên má cô một cái rồi bế con rời đi.
Đinh Hải Hạnh khẽ vuốt ve gò má, thoáng hiện lên nét thẹn thùng, cũng chẳng sợ con trai nhìn thấy.
Quả nhiên nghe thấy tiếng phản đối của con trai: "Bố hôn mẹ."
"Con hôn được mà không cho bố hôn à!" Chiến Thường Thắng nói một cách lý lẽ.
Bé Thương Minh gãi đầu gãi tai, vẻ mặt đầy bối rối, nhóc con nghịch ngợm sao đấu lại được con sói già chứ.
&*&
Chiến Thường Thắng bế con vào nhà họ Cảnh, Hồng Anh và Cảnh Bác Đạt đang nằm bò trên bàn trà học bài, thấy họ vào liền đứng dậy nói: "Bố, bố Chiến."
"Ngoan, ngồi đi." Chiến Thường Thắng nhìn hai đứa trẻ, ánh mắt chuyển sang người vừa đặt sách xuống là Hồng Tuyết Lệ, "Chị dâu, tôi đến tìm lão Cảnh."
"Đang ở trong thư phòng đấy!" Hồng Tuyết Lệ chỉ về phía thư phòng nói.
"Bố, con muốn xuống." Bé Thương Minh ngọ nguậy cái mông nhỏ nói.
Chiến Thường Thắng đặt nhóc con xuống, dặn dò: "Con phải ngoan nhé."
"Con lúc nào chẳng ngoan." Bé Thương Minh ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt như thể "bố thật là lải nhải".
Hồng Anh đưa xấp thẻ nhỏ cho bé Thương Minh, bảo nó nhận diện các con vật trên đó.
Những con vật này đều do Cảnh Bác Đạt vẽ, sống động như thật.
Chiến Thường Thắng thấy con đã ngoan ngoãn, ra hiệu cho bọn trẻ rồi bước vào thư phòng của Cảnh Hải Lâm.
&*&
"Đang viết gì thế?" Chiến Thường Thắng kéo ghế ngồi đối diện anh.
"Báo cáo tổng kết." Cảnh Hải Lâm vẻ mặt phiền muộn nói.
"Thấy cậu nhăn nhó thế kia, không viết được à!" Chiến Thường Thắng thản nhiên nói, "Cứ viết theo sự thật là được chứ gì."
"Cậu nói thì dễ lắm, quên lần trước báo cáo tổng kết của cậu viết thế nào rồi à." Cảnh Hải Lâm lườm anh một cái.
"Vậy cậu viết thế nào." Chiến Thường Thắng cầm lấy tờ vừa viết xong, đọc lướt qua rồi ngạc nhiên nhìn anh, "Đây là cậu viết đấy à."
"Ừ! Sao, không đúng à?" Cảnh Hải Lâm chỉ vào tờ bản thảo trong tay anh, "Tôi tâng bốc chúng ta như hoa nở, không tốt sao?"
Chiến Thường Thắng mới chỉ đọc một tờ, bên trong toàn là những lời khen ngợi họ tác chiến dũng mãnh, dùng toàn những từ ngữ hoa mỹ, đến mức anh thấy ngượng ngùng, ê cả răng.