Chu Ái Quân nhìn thấy Chiến Thường Thắng từ xa liền nở nụ cười tươi rói, lập tức tiến lên chào theo nghi thức quân đội: "Số 3, tôi là người phụ trách hậu cần."
"Tôi biết, anh quên là tôi từng thực tập ở đây rồi sao?" Chiến Thường Thắng đáp với vẻ mặt nghiêm nghị, thần thái và giọng điệu đều lạnh lùng.
Đinh Hải Hạnh lặng lẽ quan sát Chu Ái Quân trước mặt, vóc người tầm trung, đầu tròn trịa, chưa nói đã cười, trông rất đôn hậu.
Không hiểu sao Đinh Hải Hạnh lại nhớ đến một câu nói: "Đầu to cổ rụt, không phải đại gia thì cũng là anh nuôi."
Thời nay làm gì có khái niệm đại gia, còn anh nuôi thì anh ta cũng không hẳn, nhưng làm phụ trách hậu cần thì đúng là có chút "bổng lộc". Tất nhiên không thể so với những kẻ béo mầm, bụng phệ thời sau này, người này trông rất gầy gò.
"Mời anh chị xem qua ngôi nhà xem có ưng ý không." Chu Ái Quân khựng lại một chút rồi lập tức cười tươi nói: "Mời!" Vừa đi vào sân cùng Chiến Thường Thắng, anh ta vừa nói: "Đúng như lời anh dặn, tôi đã cho quét vôi trắng và đóng trần đơn giản, những chỗ cần sơn cũng đã quét thêm một lớp dầu trẩu. Trong sân này cũng đã quy hoạch lại, dưới đình nghỉ mát định trồng hai gốc nho, đợi đến khi cành lá xum xuê, ngồi hóng mát dưới đình sẽ rất tuyệt."
Đinh Hải Hạnh nhìn khoảng sân rộng, con đường lát gạch xanh rộng hai mét. Vì là nhà đối diện nhau nên hướng nhà thành ra tọa Đông hướng Tây và tọa Tây hướng Đông. Cổng chính thì mở về hướng Nam.
Ngôi nhà là kiểu nhà gạch xanh ngói đỏ, trên nóc còn có tượng thú trang trí. Cửa sổ là loại cửa gỗ cũ kỹ với ô vuông lớn, chắc hẳn bên trong nhà rất rộng rãi, sáng sủa.
Chiến Thường Thắng nghe Chu Ái Quân nói xong thì gật đầu, bước qua hiên nhà rồi tiến vào trong xem xét.
Trong phòng vẫn còn phảng phất mùi vôi, cửa sổ mở toang để bay mùi.
Thấy họ nhíu mũi, Chu Ái Quân lập tức giải thích: "Thời tiết dạo này nóng, cộng thêm gió biển thổi vào nên rất nhanh khô, sẽ sớm hết mùi thôi."
Đinh Hải Hạnh nhìn ngôi nhà, đúng như lời Chiến Thường Thắng nói, nó đặc biệt rộng, diện tích khoảng hơn hai trăm mét vuông, phòng ốc cũng nhiều, gồm năm phòng ngủ và hai phòng khách.
Chu Ái Quân giới thiệu: "Bốn phòng ngủ này đều có giường sưởi, chỉ là lớn nhỏ khác nhau, đã được tu sửa lại rồi, đảm bảo đều dùng tốt. Tuy không phải sưởi ấm tập trung nhưng mùa đông giữ ấm chắc chắn không thành vấn đề."
"Chúng ta qua bếp xem thử!" Chu Ái Quân lại dẫn họ đến nhà bếp, nhìn những người đang làm việc, anh ta giới thiệu: "Hiện đang sửa lại bếp than, trước đây là loại bếp đất lớn ở nông thôn."
"Ừm!" Chiến Thường Thắng mặt không cảm xúc gật đầu.
Chu Ái Quân thấy vậy lòng thấp thỏm không yên, chỉ vào chỗ đang xây bếp lò rồi khua tay múa chân: "Chỗ này xây thành bệ phẳng để đặt thớt, bát đũa nồi niêu cũng tiện." Anh ta nhìn họ nói tiếp: "Nước máy cũng sẽ được dẫn vào, như vậy dùng nước sẽ tiện lợi hơn."
Đinh Hải Hạnh liếc nhìn anh ta một cái, quả nhiên suy nghĩ rất chu đáo.
Thấy họ vẫn không nói gì, Chu Ái Quân nghiến răng nói: "Chúng tôi còn định đổi nhà vệ sinh khô bên ngoài thành bồn cầu xả nước."
"Ôi!" Chiến Thường Thắng ngại ngùng nói: "Thật sự vì tôi mà mọi người vất vả rồi."
"Không vất vả, không vất vả." Chu Ái Quân lập tức đáp, rút khăn tay lau mồ hôi đầm đìa trên trán.
Thở phào nhẹ nhõm, làm cho vị này hài lòng thì mới ăn nói được với cấp trên.
Chiến Thường Thắng nháy mắt với Đinh Hải Hạnh, cô lấy từ trong túi vải ra một bao thuốc lá Đại Tiền Môn đưa cho anh.
Chiến Thường Thắng đưa cho Chu Ái Quân ngay trước mặt mọi người: "Chia cho mọi người đi! Để mọi người vất vả trong tiết trời nóng nực này rồi."
Chu Ái Quân vui vẻ nhận lấy thuốc, không ngờ Số 3 lại hào phóng đến vậy. Xem người ta biết đối nhân xử thế kìa, đâu như mấy kẻ "vắt cổ chày ra nước", làm cho bao nhiêu việc mà chẳng được xu nào. Chỉ tiếc là Số 3 đã bảo chia cho mọi người nên anh ta không thể độc chiếm.
Người xưa có câu, ăn của người thì miệng mềm, lấy của người thì tay ngắn, làm việc cũng nhanh nhẹn, chu đáo và cẩn thận hơn hẳn.
"Anh còn cần gì cứ việc nói." Chu Ái Quân biết điều nói thêm.
Chiến Thường Thắng nhìn Đinh Hải Hạnh: "Bếp là lãnh địa của em, còn cần gì nữa không? Cứ nói đi."
Chu Ái Quân nghe vậy khóe miệng giật giật, đúng là không biết khách khí là gì.
Đinh Hải Hạnh nhìn Chiến Thường Thắng, nhướng mày hỏi: 'Cái gì cũng nói được à?'
Chiến Thường Thắng khẽ gật đầu, ý bảo cứ tự nhiên, không sao cả, có anh lo.
Đinh Hải Hạnh cong môi cười, đề nghị thẳng: "Đã xây bệ phẳng rồi thì chi bằng xây luôn một cái tủ bếp bằng xi măng đi." Cô làm động tác mô tả.
Chu Ái Quân hiểu ngay, chẳng qua là xây mấy ngăn bên dưới, anh ta sảng khoái đồng ý ngay.
Như vậy Đinh Hải Hạnh có thể treo tấm rèm lên tủ, trên các ngăn lót giấy trắng, để đồ đạc rất tiện! Cô cũng chẳng định làm tủ bếp toàn bộ, không thực tế lắm, cứ tạm bợ thế này là được rồi!
"Còn chỗ nào cần cải tiến nữa không?" Chu Ái Quân chủ động hỏi.
Đinh Hải Hạnh nghĩ ngợi rồi đáp: "Hiện tại thì không còn nữa."
"Được, sau này cần gì cứ tìm tôi." Chu Ái Quân lập tức đáp.
Chiến Thường Thắng đứng trong sân nhìn cánh cửa đóng chặt của ngôi nhà đối diện: "Sao nhà đối diện không dọn dẹp luôn đi?"
"À! Bên đó chưa có sự sắp xếp, chủ yếu là ưu tiên tu sửa bên phía anh trước." Chu Ái Quân giải thích.
Chiến Thường Thắng gật đầu: "Dự tính khi nào xong? Chúng tôi muốn sớm chuyển nhà, ở nhà khách mãi cũng không tiện."
"Sắp xong rồi, sáng mai đảm bảo để anh chuyển vào được. Chỉ là xi măng cần thời gian đông kết nên chưa dùng ngay được." Chu Ái Quân nhắc nhở.
"Vậy chúng tôi ra căn tin tạm vài ngày." Chiến Thường Thắng bình thản nói.
Chu Ái Quân thở phào một hơi dài, anh ta thực sự sợ họ vừa sửa xong, chân trước đi, chân sau họ đã dùng, lỡ làm hỏng lại đổ lỗi lên đầu anh ta.
"Vậy các anh làm việc đi, tôi không làm phiền nữa." Chiến Thường Thắng nhìn họ nói.
Chu Ái Quân cung kính tiễn Chiến Thường Thắng ra ngoài. Ôi mẹ ơi, năm ngoái thấy anh ta thực tập ở đây, trông lạnh lùng thật nhưng đâu có khí thế áp đảo như hôm nay! Hôm nay làm anh ta sợ đến mức bắp chân run cầm cập, anh ta kiên quyết không thừa nhận là do mình chột dạ. Quay người trở lại, anh ta thúc giục mọi người làm việc nhanh lên, rồi hào phóng vứt lại ba bao thuốc Đại Tiền Môn.
&*&
"Ba, nhìn ba làm người ta sợ kìa." Hồng Anh mím môi cười trộm.
"Là do nó làm chuyện xấu nên chột dạ thôi." Chiến Thường Thắng cười nhẹ.
"Là anh ta sao?" Hồng Anh đoán.
"Không phải, không có xung đột lợi ích, không có lý do gì để làm chuyện ngốc nghếch đó." Chiến Thường Thắng lắc đầu, nheo mắt suy nghĩ xem ai có khả năng nhất.
"Cùng lắm là định nịnh nọt nhưng lại gặp phải người không theo lẽ thường như ba con thôi." Đinh Hải Hạnh buồn cười nói, nhìn Tiểu Thương Minh trong lòng đang cựa quậy: "Nhà vệ sinh ở đâu nhỉ?"
"Giải quyết tại chỗ đi, cần gì phải tìm nhà vệ sinh." Chiến Thường Thắng thản nhiên nói: "Tìm gốc cây nào đó mà bón phân."
Đinh Hải Hạnh bế con chui vào rừng cây, để Tiểu Thương Minh giải quyết xong rồi mới đi ra.
Chiến Thường Thắng vỗ tay nói: "Lại đây ba bế." Anh đón lấy đứa bé từ tay Đinh Hải Hạnh: "Đi, ba dẫn con đi tham quan nơi này."