"Đúng vậy! Có vợ chồng thầy Cảnh ở đây, chúng ta không cần lo lắng về chuyện học vấn nữa." Cao Tiến Sơn lập tức phụ họa.
"Ài! Nhà họ Cảnh..." Phương Xảo Như định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ba đứa trẻ đang ngước mắt nhìn mình đầy mong đợi, bà lập tức đổi giọng: "Kiến Quốc, đưa em trai em gái đi chơi đi. Diễm Phương chưa tới đây bao giờ, con dẫn con bé đi dạo một vòng, cho biết đường sá."
"Lại nói chuyện riêng nữa rồi." Cao Kiến Quốc bĩu môi không hài lòng.
"Đã biết chúng ta muốn nói chuyện riêng, sao còn không mau tránh đi." Phương Xảo Như nhìn ba đứa trẻ nói.
"Diễm Phương đi thôi, anh đưa em đi làm quen đường sá." Cao Kiến Quốc rất ra dáng anh cả, nắm tay Cao Diễm Phương rồi ra khỏi nhà.
Sau khi bọn trẻ đi khuất, Phương Xảo Như sốt sắng hỏi: "Anh và Cảnh Hải Lâm lại hòa hảo rồi sao? Với lại, với lại, chẳng phải ông ấy tới đây để cải tạo tư tưởng sao, sao nhìn dáng vẻ lại sống thoải mái thế kia?" Bà lộ rõ vẻ hiếu kỳ.
"Người ta cải tạo xong rồi, đương nhiên lại là đồng chí của chúng ta." Cao Tiến Sơn nghiêm túc nhìn bà nói: "Sau này không được gọi người ta là chó đặc vụ của đế quốc Mỹ nữa, người ta còn được thủ trưởng tiếp đón đấy." Anh hạ thấp giọng, cố ý nói: "Em và người ta cũng là kẻ tám lạng người nửa cân thôi."
"Đã bảo không được lôi xuất thân của em ra nói rồi mà, sao anh lại thế?" Phương Xảo Như lập tức không vui.
"Anh đang nhắc nhở em đừng có 'chó chê mèo lắm lông', đến đây rồi thì phải biết khép nép mà làm người." Cao Tiến Sơn đặt hai tay lên vai bà nói: "Anh biết điều này rất khổ sở, nhưng hoàn cảnh bên ngoài là thế, chúng ta chỉ có thể thích nghi với hoàn cảnh chứ không thể bắt hoàn cảnh thích nghi với mình. Trải qua bao nhiêu phong trào lớn nhỏ, em cũng là 'vận động viên' lão luyện rồi, hẳn phải hiểu nên làm thế nào chứ?"
"Ngày tháng thế này đến bao giờ mới là điểm kết thúc đây!" Phương Xảo Như tức giận đến mức buột miệng nói bừa.
Cao Tiến Sơn hoảng sợ, vội vàng bịt miệng bà lại: "Cái thói nói năng không suy nghĩ này của em bao giờ mới sửa được hả!"
"Ưm ưm..." Phương Xảo Như gật đầu.
Cao Tiến Sơn buông tay ra, chỉ nghe bà nói tiếp: "Thà sống nhục nhã thế này, chi bằng..."
"Lại nói nhảm!" Cao Tiến Sơn nghe vậy nhìn bà vô cùng nghiêm túc: "Dù thế nào cũng không được dễ dàng bỏ cuộc. Em mà xảy ra chuyện, anh và các con phải làm sao? Sự việc còn chưa đến mức tồi tệ nhất, sao cứ phải sống chết thế này." Anh trịnh trọng cảnh cáo: "Nếu em dám bỏ lại anh và các con, anh sẽ cưới cho bọn trẻ một người mẹ kế giống như Bạch Tuyết, để con của em trở thành Lọ Lem, bị mẹ kế ngược đãi."
"Anh dám!" Phương Xảo Như chống một tay vào hông, ngón trỏ chọc vào ngực anh: "Nếu anh dám làm thế, em làm ma cũng không tha cho anh."
"Em thành ma rồi thì làm sao không tha cho anh được nữa!" Cao Tiến Sơn vô lại đáp.
"Anh... em!" Phương Xảo Như hít sâu một hơi rồi nói: "Sau này em không nói lời hồ đồ đó nữa, em sẽ khép nép làm người."
"Ài, thế mới đúng chứ." Cao Tiến Sơn nhẹ nhàng ôm bà vào lòng.
"Anh có vạch rõ giới hạn với em không?" Phương Xảo Như ôm chặt lấy eo anh, đầu tựa vào lồng ngực anh.
"Nếu muốn vạch rõ giới hạn với em, thì lúc trước anh đã chẳng cưới em. Khi cưới em, anh đã biết xuất thân của em cao rồi." Cao Tiến Sơn nhẹ nhàng vỗ lưng bà.
"Tiến Sơn!" Phương Xảo Như nghe vậy lòng cảm động, sống mũi cay cay, nước mắt trào ra. Nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của anh, lòng bà thấy bình yên lạ thường.
"Sau này nói chuyện với anh Chiến và em dâu thì khách sáo một chút." Cao Tiến Sơn vỗ nhẹ vào lưng bà nói tiếp.
Phương Xảo Như đẩy anh ra, ngước mắt nhìn: "Em nói chuyện thì sao nào? Từ trước đến giờ em vẫn nói chuyện với họ như thế mà."
"Người ta là nhân vật số ba ở đây, còn anh chỉ là một phó tham mưu nhỏ bé, hiểu không? Người ta không chấp nhặt thái độ của em là vì người ta rộng lượng, còn em phải biết đặt đúng vị trí của mình, chú ý thái độ đi!"
"Trong lòng em, họ vẫn là người ở trường học, giống anh, vẫn là học viên. Mới bao lâu chứ, giờ đột nhiên chức vụ cao hơn anh, anh phải cho em thời gian thích nghi chứ!" Phương Xảo Như cảm thấy không thoải mái, có chút ghen tị.
"Em cũng đừng ghen, đó là người ta tự mình phấn đấu mà có." Cao Tiến Sơn kể hết những chuyện xảy ra trong nửa năm qua cho bà nghe.
"Giờ biết tại sao anh lại xuống cơ sở chưa!" Cao Tiến Sơn hơi hất cằm lên: "Ở đây không gian thăng tiến rộng lớn, chứ ở trường học thì cùng lắm anh cũng chỉ là một giáo viên thôi."
"Đồ ham danh lợi." Phương Xảo Như véo mũi anh, lắc qua lắc lại.
"Chỉ khi chức vụ cao lên, anh mới bảo vệ được em chứ!" Cao Tiến Sơn nghiêm túc nói.
Phương Xảo Như nghe vậy rất cảm động, nhưng miệng vẫn nói: "Toàn lời ngon tiếng ngọt, em không tin đâu!"
"Được rồi, mau thu dọn đồ đạc đi, trưa nay chúng ta ra nhà ăn ăn cơm, đỡ phải nấu nướng." Cao Tiến Sơn vỗ cánh tay bà nói.
"Anh lại đây giúp một tay!" Phương Xảo Như thuận thế kéo tay anh.
"Em không sợ anh chân tay vụng về làm vỡ hết bảo bối của em à!" Cao Tiến Sơn bị kéo đi, lầm bầm: "Với cả mấy cái cốc, cái đĩa này của em nên cất đi thôi!"
"Tại sao?" Phương Xảo Như nhìn bộ trà cụ bằng ánh mắt say đắm: "Đây là thứ em tốn bao công sức mới sưu tầm được đấy."
"Tư tưởng hủ bại của giai cấp tư sản, phải kiên quyết sửa đổi." Cao Tiến Sơn chỉ trỏ vào bộ trà cụ nói.
"Vậy sau này em uống nước dùng cốc gì?" Phương Xảo Như nhướng mày nhìn anh.
Cao Tiến Sơn thẳng thắn đáp: "Cốc sắt lớn."
"Phụt..." Phương Xảo Như bật cười: "Anh nghĩ ra được đấy. Em kiên quyết không làm thế, cốc sắt lớn..." Nghĩ đến cảnh mình bưng cái cốc sắt, bà rùng mình: "Đó là uống nước à? Đó là cho lừa uống nước thì có!"
"Nói bậy gì thế?" Cao Tiến Sơn nghiêm mặt nói: "Nghe anh, cất hết mấy bộ trà cụ có viền hoa này đi, nếu dùng thì dùng loại sứ trắng, không được có bất cứ thứ gì lòe loẹt."
"Thế còn tạm được, biết rồi." Phương Xảo Như không cam lòng nói: "Chẳng biết đến bao giờ mới được thấy lại ánh mặt trời."
"Được rồi, đừng lải nhải nữa, mau dọn đi." Cao Tiến Sơn giúp một tay, hai vợ chồng bắt đầu bận rộn.
&*&
Chiến Thường Thắng và mọi người rời khỏi nhà họ Cao, Chiến Thường Thắng hào hứng nói: "Đi, chúng ta tới hợp tác xã. Hiếm khi tôi ở nhà, hôm nay tôi đích thân xuống bếp làm món ngon cho mọi người." Anh ngước nhìn Cảnh Hải Lâm: "Còn các người thì sao!"
"Ở nhà có đủ cả rồi, chúng tôi không đi nữa." Hồng Tuyết Lệ lên tiếng.
"Thế thì được!" Chiến Thường Thắng nhìn Đinh Hải Hạnh: "Ngoài trời lạnh lắm, em bế con về nhà trước đi!" Vừa nói, anh vừa định đưa đứa nhỏ trong lòng cho cô.
Ai ngờ tiểu Thương Minh ôm chặt lấy cổ Chiến Thường Thắng nói: "Hợp tác xã, đi."
"Con trai anh cũng đòi đi kìa." Đinh Hải Hạnh cười trên nỗi đau của người khác.
"Thế còn Hồng Anh thì sao!" Chiến Thường Thắng nhìn cô hỏi.
"Con không đi đâu," Hồng Anh nhìn họ nói: "Con về nhà đây, ngoài trời lạnh quá."
"Được rồi! Mẹ bọn trẻ, đi thôi, chúng ta đi mua sắm." Chiến Thường Thắng đưa vợ con tới hợp tác xã.