"Đừng bận tâm nhiều thế làm gì, cứ làm theo ý chúng ta là được." Chiến Thường Thắng phóng khoáng nói.
"Anh thì đúng là đại nhân đại lượng thật đấy." Đinh Hải Hạnh bĩu môi không vui nói, "Thấy hắn ta đắc ý nhảy nhót, em cứ nhỏ nhen đấy thì sao nào?"
"Được được!" Chiến Thường Thắng nhìn cô đang bất bình thay cho mình, nhếch môi cười một tiếng, "Có em đòi lại công bằng cho anh, anh chẳng còn chút cục cằn nào nữa." Anh chuyển chủ đề nói, "Lại báo cho em một tin tốt nữa, Quốc Lương nhà ta đã được quân trường chọn làm học viên ưu tú để tham gia huấn luyện. Nếu phát huy bình thường, biết đâu sẽ được tham gia cuộc đại tỷ võ nghìn năm có một này với tư cách là tuyển thủ."
"Thật sao?" Đinh Hải Hạnh sáng rực cả đôi mắt, kích động nắm lấy hai cánh tay anh hỏi.
"Chuyện này mà còn giả được à!" Chiến Thường Thắng đặt hai tay lên vai cô dịu dàng nói, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ an ủi, thằng nhóc này không làm người ta thất vọng.
"Trong thư thằng bé gửi tới mới đây chẳng nói gì cả, chỉ bảo đang huấn luyện mùa đông ở trường, không có thời gian về nhà ăn Tết." Đinh Hải Hạnh trách móc, đáy mắt tràn ngập ý cười, niềm vui lan tỏa khắp gương mặt.
"Mọi chuyện vẫn chưa có kết luận cuối cùng, thằng bé cẩn thận là đúng. Người ta có câu: Người cuồng thì chẳng có chuyện tốt, chó cuồng thì ăn gạch đá." Chiến Thường Thắng trong lòng vô cùng an ủi, em vợ không chỉ đứng đầu về văn hóa mà tố chất quân sự cũng khiến người ta phải nể phục.
Là anh rể, mặt mũi anh cũng được thơm lây.
"Chẳng lẽ là nhờ nể mặt anh sao?" Đinh Hải Hạnh nhìn anh, đáy mắt thoáng qua một tia lo lắng.
"Là lừa hay là ngựa thì cứ dắt ra mà chạy, có bản lĩnh thật sự hay không thì mắt quần chúng sáng như tuyết. Chuyện này không thể gian dối được." Chiến Thường Thắng xoa đầu cô nói, "Em cứ yên tâm đi! Quốc Lương nhà ta là tài năng thực thụ." Anh nhướng mày cười nhẹ, "Sao thế, không tin tưởng Quốc Lương à? Cũng không xem xem là ai dạy dỗ đấy." Anh tỏ vẻ đắc ý, rồi sực nhớ ra lại nói, "Em còn chưa biết đâu! Quốc Lương thường xuyên thư từ qua lại với thầy Cảnh, có vấn đề gì trong học tập không hiểu đều xin chỉ giáo. Xấp thư dày đến mức này này." Anh khoa tay múa chân một khoảng dày cả tấc.
"Thằng bé này, thế thì tốn bao nhiêu tiền chứ?" Đinh Hải Hạnh suy tính trong lòng, "Số tiền trợ cấp đó của nó, sau này đừng mua đồ cho con nữa."
"Em thật là!" Chiến Thường Thắng buồn cười nhìn cô, "Em quên rồi à, thư từ của chúng ta không cần dán tem, chỉ cần đóng dấu là được." Anh bóp nhẹ chóp mũi cô, "Cho nên không cần lo Quốc Lương không đủ tiền tiêu đâu."
"Thế thì tốt!" Đinh Hải Hạnh nghe vậy gật đầu nói.
"Ơ! Mấy đứa nhỏ đâu rồi? Sao anh về rồi mà không thấy chúng đâu, trời lạnh thế này chạy đi đâu rồi?" Chiến Thường Thắng nhìn quanh nhà hỏi.
"À! Đi sang nhà đối diện chơi rồi." Đinh Hải Hạnh chỉ sang nhà đối diện nói, "Con trai anh ngồi không yên, Hồng Anh liền dẫn nó sang nhà đối diện chơi."
"Bài tập của chúng viết xong chưa?" Chiến Thường Thắng tiện miệng hỏi.
"Viết xong lâu rồi." Đinh Hải Hạnh cười đáp.
"Vậy anh đi đón con về." Chiến Thường Thắng xoay người ra ngoài, một lát sau đã bế cậu nhóc về.
"Ba, bay bay."
"Được!"
"Khà khà..."
Đinh Hải Hạnh đang bận rộn trong bếp nghe thấy hai cha con nô đùa vui vẻ thì mỉm cười, hỏi: "Sao người ta bận tối mắt tối mũi mà anh lại thảnh thơi thế?"
"Có số 5 thúc giục rồi, anh không cần giành quyền làm chủ, dù sao người ta cũng là chủ quản của bộ tư lệnh. Anh chỉ là phó tư lệnh phụ trách huấn luyện quân sự thôi." Chiến Thường Thắng dắt con trai vào bếp nói, "Chẳng bằng theo thầy Cảnh, nâng cao trình độ văn hóa của mình lên."
"Nhắc đến thầy Cảnh, sao anh về rồi mà thầy ấy vẫn chưa về? Đang bận gì thế?" Đinh Hải Hạnh nhấc nồi cháo kê đã nấu xong xuống, cô muối khá nhiều dưa chua nên quyết định làm món cá phi lê dưa chua, vừa mềm vừa trơn.
Với kỹ năng dùng dao của Đinh Hải Hạnh, những lát cá thái đều tăm tắp, ngay ngắn.
"Thầy Cảnh dạo này đang nghiền ngẫm cách cải tiến đại bác đấy!" Chiến Thường Thắng xắn tay áo lên nói, "Có cần anh giúp một tay không?"
"Không cần, anh trông chừng thằng bé nghịch ngợm này là được rồi." Đinh Hải Hạnh cúi mắt, chỉ vào đứa bé đang ôm chân Chiến Thường Thắng đòi trèo lên.
"Ba, bế bế!" Tiểu Thương Minh dang hai tay nói.
Chiến Thường Thắng cúi người bế con trai lên, Tiểu Thương Minh khịt khịt cái mũi nhỏ, "Ba thơm, ăn."
"Chờ chút, mẹ làm xong rồi chúng ta cùng ăn." Chiến Thường Thắng gõ nhẹ vào mũi nó, "Mèo tham ăn."
"Cải tiến đại bác, thầy Cảnh đâu phải chuyên gia vũ khí." Đinh Hải Hạnh đậy nắp nồi, xoay người nhìn anh nói.
"Có gì mà không được, đều là làm kỹ thuật cả, vừa học vừa cải tiến thôi!" Chiến Thường Thắng thoải mái nói, "Học chiến tranh trong chiến tranh, hơn nữa chuyện này theo anh thấy, thông một việc là thông mọi việc."
Đinh Hải Hạnh nghe vậy dở khóc dở cười nói: "Đâu có đơn giản như anh nói, nếu thật sự đơn giản thế thì đã chẳng cần như thầy Cảnh và biết bao trí thức khác phải khổ công nghiên cứu."
"Ừm..." Chiến Thường Thắng nhất thời nghẹn lời, rồi lại bất cần đời nói, "Thầy Cảnh cũng chẳng có việc gì, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi. Anh tin thầy Cảnh nhất định sẽ thành công."
Đinh Hải Hạnh lắc đầu cười, hoàn toàn cạn lời.
"Cá, cá..." Tiểu Thương Minh ngửi thấy mùi cá liền kêu lên.
Chiến Thường Thắng nhìn món cá dưa chua sắp xong nói: "Đừng làm thêm món khác nữa nhé! Buổi tối ăn không hết đâu."
"Ừm! Em định lấy ít dưa muối thôi." Đinh Hải Hạnh nhấc nồi sắt xuống, "Được rồi, em bày bát đũa, anh đi gọi Hồng Anh về ăn cơm đi."
"Ba mẹ, con về rồi đây." Hồng Anh bước vào nói.
Đinh Hải Hạnh quay lại nhìn con bé: "Vừa đúng lúc, bày bát đũa đi, chúng ta ăn cơm."
"Để con!" Hồng Anh rửa tay giúp một tay.
Hồng Anh bày bát đũa, còn Đinh Hải Hạnh thì lấy dưa muối từ trong hũ ra, thái nhỏ, để vào đĩa nhỏ rồi bưng lên bàn ăn.
&*&
Gần đến Tết, không khí xuân lại nhạt nhòa, nhưng doanh trại quân đội lại vô cùng náo nhiệt.
Khắp nơi đều là tiếng hô huấn luyện, tăng thêm phần sát khí cho cái Tết này.
"Tạch tạch...!" Tiếng xe máy vang lên, Tiểu Thương Minh mở cửa chạy tót ra ngoài, "Ba, ba!"
"A! Con trai ngoan của ba." Chiến Thường Thắng vội cởi áo khoác, bế con trai vào lòng, "Nhóc con, biết mở cửa rồi à, không cản được con nữa rồi. Cũng chẳng chịu mặc áo khoác vào. Không sợ lạnh à? Cẩn thận mẹ con đánh vào cái mông nhỏ đấy." Vừa nói anh vừa bế con vào nhà.
Đinh Hải Hạnh trong bếp nghe thấy hai cha con vào liền cất cao giọng: "Con trai đón ba về rồi đấy à."
Đinh Hải Hạnh nghe thấy tiếng xe máy ngoài sân liền bảo Tiểu Thương Minh đi đón ba nó, đỡ cho nó ở đây quậy phá.
"Mẹ, con đón ba về rồi." Tiểu Thương Minh nói bằng giọng sữa.
"Ngoan! Thương Minh nhà ta thật ngoan." Đinh Hải Hạnh nhìn hai cha con đang bước vào nói.
"Hạnh Nhi, có chuyện này muốn nói với em một tiếng." Chiến Thường Thắng đặt đứa bé xuống đất, nắm lấy tay nó nói.
"Sao thế?" Đinh Hải Hạnh quay người nhìn anh hỏi.
"Cái đó... chuyện này..." Chiến Thường Thắng ngập ngừng nói.