"Con bé này, ai nói với con về điều kiện sống đâu, bộ đội dù ở đâu cũng tốt hơn điều kiện sống ở nhà mình." Mẹ Đinh cố ý nhìn Chiến Thường Thắng nói: "Ý mẹ là ở đây khó khăn lắm mới quen thuộc được, đến nơi mới, mối quan hệ xã giao này lại phải làm lại từ đầu, đến lúc đó Thường Thắng, con phải giúp đỡ Hạnh Nhi đấy."
"Mẹ cứ yên tâm đi ạ! Hạnh Nhi làm rất tốt, con sẽ giúp cô ấy." Chiến Thường Thắng đáp ứng một cách thuận lợi.
"Vậy thì mẹ yên tâm rồi." Mẹ Đinh vui vẻ nói.
"Nhìn mẹ vui như vậy, chắc là lần thực tập trên tàu lần này thành tích rất tốt nhỉ." Đinh Hải Hạnh chớp chớp đôi mắt như mèo nhìn anh cười nói.
"Tất nhiên rồi, thành tích thực tập của anh lại đứng đầu." Chiến Thường Thắng mỉm cười nói.
Đinh Hải Hạnh nhìn anh với ánh mắt lấp lánh như sao: "Vất vả lắm đúng không!"
"Chút khổ cực này thì tính là gì." Chiến Thường Thắng tỏ vẻ nhẹ nhàng nói.
Đinh Hải Hạnh nhìn anh đầy ẩn ý, đợi vào phòng ngủ rồi nói tiếp.
Cả nhà húp sùm sụp, ăn sạch sẽ một bát mì lớn đến cả nước cũng không còn.
Ăn cơm xong, Hồng Anh đi rửa bát đũa, Đinh Hải Hạnh kéo Chiến Thường Thắng vào phòng rồi đóng cửa lại.
Đinh Hải Hạnh ngồi trên giường ngước mắt nhìn anh: "Cởi quần áo ra."
"A!" Chiến Thường Thắng ngẩn người nhìn cô: "Hạnh Nhi, thế này không hay lắm đâu! Giữa ban ngày ban mặt, hơn nữa thân thể của em..."
Đinh Hải Hạnh đấm vào ngực anh, nũng nịu nói: "Anh đang nghĩ gì thế? Mau cởi quần áo ra, em kiểm tra thân thể anh xem sao."
"Ồ!" Chiến Thường Thắng cởi khuy áo sơ mi nói: "Anh chỉ là thực tập thôi, lại không phải đi đánh trận, trên người làm gì có huân chương quân công."
"Đúng là không có huân chương, chỉ có mấy lớp da bị cháy nắng bong tróc thôi." Đinh Hải Hạnh nhìn làn da đỏ ửng của anh: "Dung dịch chống nắng em đưa cho anh tại sao không bôi?"
"Anh lại không phải đàn bà, mùi đó thơm quá." Chiến Thường Thắng hơi lắc đầu: "Ở giữa đám đàn ông mồ hôi nhễ nhại, mùi đó quá nổi bật." Anh nắm lấy tay cô rồi ngồi xuống: "Anh đều ổn cả, chẳng phải chỉ là cháy nắng thôi sao? Bong da rồi là khỏi ngay ấy mà."
Ánh mắt Chiến Thường Thắng dịu dàng như muốn tan chảy: "Bụng lớn thế này, mang thai vất vả cho em quá!"
"Đúng vậy! Thật muốn sớm ngày 'dỡ hàng' quá." Đinh Hải Hạnh tựa hẳn vào người anh nói.
"Kiên trì thêm mấy ngày nữa, kiên trì đến cùng là thắng lợi." Chiến Thường Thắng vòng tay từ phía sau ôm lấy cô vào lòng.
"Haizz..." Đinh Hải Hạnh thở dài một tiếng: "Dỡ hàng xong mới là mệt người đây! Ăn uống, vệ sinh, ngủ nghỉ đều phải chăm sóc."
"Không sao, không sao, trừ việc con đói bụng tìm mẹ ra, còn lại cứ giao cho anh." Chiến Thường Thắng lập tức nói: "Anh thay tã, giặt tã cho con, con khóc thì anh dỗ, cứ giao hết cho anh, em cứ yên tâm ở cữ là được."
"Anh không sợ đồng đội nhìn thấy rồi cười nhạo anh sao!" Đinh Hải Hạnh nhướng mày, nhìn anh cười nhẹ.
"Cười nhạo anh cái gì? Anh chăm sóc con mình thì có làm sao?" Chiến Thường Thắng đầy vẻ nghi hoặc: "Hạnh Nhi em yên tâm, anh rất biết chăm con, Đắc Thắng..." Anh hơi ngượng ngùng nói tiếp: "Lúc nó mới sinh ra, chính là anh cùng mẹ chăm sóc đấy."
Cũng chỉ bây giờ mới có thể chăm sóc, xuống đơn vị rồi thì không được nhàn rỗi như vậy nữa.
Đinh Hải Hạnh nghiêng người ôm lấy anh, nhẹ nhàng vuốt ve lưng anh: "Sau này còn có chúng ta mà!"
"Anh không sao!" Trên mặt Chiến Thường Thắng hiện lên nụ cười ấm áp: "Coi như lấy thằng nhóc đó ra luyện tay vậy."
"Hì hì..." Đinh Hải Hạnh bật cười.
Chiến Thường Thắng nhẹ nhàng xoa cái bụng bầu lớn của cô nói: "Bảo bối, nếu không hiếu thuận với mẹ con, cẩn thận bố đánh đòn vào mông đấy."
Anh vừa dứt lời, đứa bé trong bụng liền đạp chân liên hồi, Chiến Thường Thắng kinh ngạc nói: "Á! Bảo bối nhà mình còn nhớ giọng của bố này." Đúng là một ông bố ngốc nghếch.
"Anh chắc chắn bảo bối không phải đang kháng nghị chứ." Đinh Hải Hạnh vỗ vào tay anh nói.
"Kháng nghị vô hiệu." Chiến Thường Thắng cười nhẹ.
"Quốc Lương thi đỗ trường quân đội anh biết rồi chứ! Giải Phóng cũng thi đỗ trường cấp ba trọng điểm của thành phố, hai ngày nữa là đến rồi." Đinh Hải Hạnh ngẩng đầu nhìn anh nói.
"Á! Đúng là song hỷ lâm môn mà! Người nhà em sao mà giỏi học hành thế không biết!" Chiến Thường Thắng vung tay nói: "Để nó đến nhà mình ở, giường không đủ thì kê thêm cái giường gấp ở ngoài là được."
"Giải Phóng ở nội trú!" Đinh Hải Hạnh nhìn anh: "Em muốn chủ nhật nó đến nhà mình cải thiện bữa ăn."
"Không thành vấn đề, cứ coi như anh vợ vậy thôi!" Chiến Thường Thắng sảng khoái nói: "Chuyện này còn cần bàn bạc với anh sao!"
"Anh là chủ gia đình, không bàn với anh thì bàn với ai." Đinh Hải Hạnh đấm vào vai anh nói.
"Đúng rồi, khi nào nó tới, để anh đi đón." Chiến Thường Thắng hỏi: "Tranh thủ lúc anh chưa bận, anh dẫn nó đi làm quen một chút."
"Mai là tới rồi." Đinh Hải Hạnh nhìn anh với ánh mắt dịu dàng.
"Đúng lúc mai là chủ nhật, anh đi đón nó, về ăn cơm trưa xong anh đưa nó đến trường." Chiến Thường Thắng cúi đầu nhìn cô, giơ tay nhìn đồng hồ nói: "Ôi! Anh đến trường báo danh, thời gian vẫn còn sớm, em ngủ một lát đi."
"Ừm!" Đinh Hải Hạnh buông anh ra, rồi đứng dậy theo.
"Em dậy làm gì?" Chiến Thường Thắng đỡ cô: "Chẳng phải nói là ngủ sao?"
"Em đi vệ sinh một chút." Đinh Hải Hạnh nhấc chân bước về phía cửa.
"Để anh đỡ em." Chiến Thường Thắng dìu cô rồi mở cửa.
"Anh cứ bận việc của anh đi! Em chỉ trông nặng nề thế thôi chứ thực ra hành động tự do mà, không vướng víu gì đâu." Đinh Hải Hạnh nhìn anh, giọng nói dịu dàng.
Chiến Thường Thắng sao có thể yên tâm: "Anh không vội." Anh dìu cô vào nhà vệ sinh: "Có cần anh vào giúp em không?"
Đinh Hải Hạnh nghe vậy mặt mày đen kịt, chớp chớp đôi mắt trong veo, tinh nghịch nói: "Anh muốn giúp em thế nào đây!"
Chiến Thường Thắng nghiêm túc nói: "Anh đỡ em thôi mà!" Anh ngước mắt nhìn ánh mắt kinh ngạc của cô: "Sao không tin à! Bụng lớn thế này ngồi xuống, đứng lên chắc chắn là khó khăn."
"Cái đó anh không thấy ghê à!" Đinh Hải Hạnh tò mò hỏi.
"Cái này còn hơn là em bị táo bón, anh phải dùng tay giúp em đấy nhé!" Chiến Thường Thắng thản nhiên nói.
"Ọe!" Đinh Hải Hạnh nghe vậy buồn nôn.
"Em không sao chứ!" Chiến Thường Thắng nhẹ nhàng vỗ lưng cô nói.
"Không được nói mấy thứ ghê tởm đó nữa." Đinh Hải Hạnh nghiêm mặt nhìn anh.
"Được rồi, được rồi, chúng ta vào đi!" Chiến Thường Thắng dìu cô vào nhà vệ sinh, để Hạnh Nhi vịn vào anh rồi mới đưa cô về phòng ngủ.
"Thực ra em vịn vào bức tường cũng được mà." Đinh Hải Hạnh ngồi xuống giường, cởi dép rồi nằm xuống.
"Tường làm sao tốt bằng anh được." Chiến Thường Thắng kéo tấm chăn mỏng đắp lên người cô.
Đinh Hải Hạnh nghe vậy nhìn anh đầy dịu dàng: "Phải rồi! Anh là tốt nhất."
"Được rồi, em ngủ đi!" Chiến Thường Thắng cúi đầu hôn lên trán cô, nói xong liền quay người rời khỏi phòng ngủ.
Chiến Thường Thắng mở cửa bước ra ngoài, nhìn Hồng Anh, Cảnh Bác Đạt và hai anh em nhà họ Cao đang chơi cờ nhảy trong đình nghỉ mát trước tòa nhà: "Các cháu không đi học sao?"