"Nó không khóc, cô bế nó làm gì?" Chiến Thường Thắng đi đến bên cạnh đứa bé, cười hì hì nói: "Sao lại yêu con trai đến thế không biết."
"Tôi đang cho con bú mà!" Đinh Hải Hạnh lườm anh một cái, nũng nịu nói.
"Chẳng phải vừa nãy cô còn nói, trẻ sơ sinh ba ngày đầu chưa biết đói no là gì sao?" Chiến Thường Thắng nói rồi bế đứa bé lên đưa cho Đinh Hải Hạnh.
"Anh đến đây để cãi lý với tôi đấy à?" Đinh Hải Hạnh cứng đờ người, bế lấy đứa con trai mềm nhũn trong lòng.
"Ha ha..." Chiến Thường Thắng nhìn tư thế bế con không mấy chuẩn xác của Đinh Hải Hạnh, không nhịn được mà cười trêu chọc.
Đinh Hải Hạnh bĩu môi, lườm anh một cái: "Lý thuyết với thực hành quả nhiên khác xa nhau, người mới tập tành, xin anh bao dung cho." Cô từng ôm gối tập ở nhà, nhưng giờ ôm đứa con trai mềm nhũn trên tay, cô vẫn sợ làm đau thằng bé.
Dưới sự hướng dẫn của Chiến Thường Thắng, Đinh Hải Hạnh đã bế đứa bé vững vàng hơn. Nhóc con dường như biết mình đang nằm trong lòng mẹ, cái đầu nhỏ dụi dụi vào ngực cô.
"Nhóc con này biết mình đang nằm trong lòng ai đấy!" Đinh Hải Hạnh cởi cúc áo sơ mi, đưa nguồn sữa vào miệng con.
"Xuy!" Đinh Hải Hạnh nhíu mày kêu lên vì đau.
"Sao thế?" Chiến Thường Thắng lo lắng hỏi.
"Thằng bé này khỏe thật, nó bú mạnh quá, tôi chưa quen nên hơi đau." Đinh Hải Hạnh giãn hàng chân mày ra nói.
"Cô cứ cho nó bú đi, tôi đi dọn dẹp chút." Chiến Thường Thắng nói.
"Đừng! Anh rót chút nước vào bình sữa trước đã." Đinh Hải Hạnh nhìn anh nói.
"Được!" Chiến Thường Thắng đi về phía tủ đầu giường.
"Này! Rửa tay trước đã." Đinh Hải Hạnh vội vàng nhắc.
Chiến Thường Thắng đi đến giá chậu rửa tay, quay lại cuối giường cầm chiếc khăn vắt trên thanh chắn lau tay, rồi vặn mở nắp bình: "Rót bao nhiêu?"
"Một chút thôi, nó uống được bao nhiêu đâu." Đinh Hải Hạnh không quay đầu lại nói.
Chiến Thường Thắng rót khoảng bằng độ rộng ngón tay cái rồi đưa cho Đinh Hải Hạnh: "Thế này được không?"
"Được!" Đinh Hải Hạnh gật đầu.
Chiến Thường Thắng bưng bô đi ra ngoài rồi đóng cửa phòng lại.
Đinh Hải Hạnh khẽ cử động đầu ngón tay, niệm một đạo "Thanh khiết chú", lập tức làm sạch cho cả cô và con. Cảm giác thay đổi ngay tức khắc, cả người nhẹ nhõm hơn hẳn.
Thế nhưng, việc này cũng tiêu tốn không ít tinh thần lực khiến cô thấy mệt mỏi hơn. Dù sao cô cũng vừa mới sinh xong, cơ thể còn rất yếu.
Nhóc con ngậm lấy đầu nguồn sữa, mút chùn chụt một hồi lâu, nhưng dù cố gắng hết sức vẫn không thấy sữa chảy ra. Thằng bé tủi thân "oa" một tiếng khóc òa lên.
"Sao thế? Sao thế?" Chiến Thường Thắng rửa sạch bô xong, đẩy cửa chạy vào hỏi.
"Không có gì, sữa chưa về, không bú được gì nên nó cáu đấy." Đinh Hải Hạnh bình tĩnh nói: "Đưa bình sữa đây cho tôi."
Chiến Thường Thắng vội đưa bình sữa cho cô. Cô dốc ngược bình, lắc nhẹ ra một chút nước lên cánh tay: "Vẫn còn hơi ấm."
Cô đành tiếp tục để thằng bé mút sữa.
"Chưa có sữa, sao cô còn để nó mút tiếp?" Chiến Thường Thắng tò mò hỏi.
"Phải mút nhiều thì sữa mới nhanh về." Đinh Hải Hạnh bế con nói.
Thấy đứa bé nín khóc, Chiến Thường Thắng bưng chậu đi ra ngoài. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, anh bưng thêm chút nước lạnh quay lại.
Nhóc con mút một hồi lâu vẫn công cốc. Ngay lúc thằng bé sắp khóc, Đinh Hải Hạnh lập tức nhét bình sữa vào miệng nó.
Thằng bé mút lấy mút để, không khóc nữa mà uống rất ngon lành.
"Thằng nhóc ngốc, mẹ lừa con đấy! Thế mà cũng uống nhiệt tình, uống no nước luôn rồi!" Chiến Thường Thắng lắc đầu cười khổ.
"Chưa có sữa, đành để con chịu thiệt một chút vậy." Đinh Hải Hạnh cho con uống chút nước, đúng như lời bố nó, thằng bé uống no căng bụng, không khóc không quấy nữa. Cô đưa con cho Chiến Thường Thắng đặt vào nôi.
Nhóc con no bụng, từ từ nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi.
Thấy con trai đã yên tĩnh, Chiến Thường Thắng bưng chậu nước, lấy phích rót thêm nước nóng, đặt chậu lên chiếc ghế đẩu cạnh giường: "Lại đây, rửa tay rửa mặt trước đã."
Sau khi Đinh Hải Hạnh rửa tay rửa mặt xong, Chiến Thường Thắng đưa cho cô cốc súc miệng: "Ở bệnh viện không tiện, cứ súc miệng qua là được."
Đinh Hải Hạnh súc miệng xong, trời cũng đã sáng hẳn. Chiến Thường Thắng lo lắng cho nguồn sữa của con: "Thằng bé không bú được sữa, trưa nay tôi mua cá diếc về hầm cho cô, món này lợi sữa nhất."
"Đừng, đừng, không cần vội. Sữa về gấp quá nhỡ bị tắc thì không tốt đâu." Đinh Hải Hạnh vội nói: "Nó tỉnh thì cứ cho nó mút, mút nhiều tự nhiên sẽ có thôi."
"Thế nhỡ không mút ra được thì sao?" Chiến Thường Thắng buột miệng hỏi.
"Sao có thể chứ, nhóc con khỏe lắm." Đinh Hải Hạnh tựa người vào gối nói.
"Thế nếu thực sự không mút ra được thì sao?" Chiến Thường Thắng lo lắng hỏi.
Đinh Hải Hạnh ngước đôi mắt hạnh trong veo, đôi mắt đặc biệt sáng ngời, cô khẽ nhếch môi cười nhìn anh: "Con mút không ra, thì bố của con giúp một tay."
Mặt Chiến Thường Thắng đỏ bừng như đít khỉ. "Khúc khích..." Tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc của Đinh Hải Hạnh gõ vào lòng anh.
Chiến Thường Thắng nhướn đôi mày kiếm, đôi mắt sáng rực, hai tay chống xuống hai bên giường bệnh.
"Anh làm gì đấy?" Đinh Hải Hạnh nhìn anh ở khoảng cách gần như vậy, bỗng thấy tim đập thình thịch, giọng nói lộ rõ vẻ căng thẳng khó giấu.
"Cô nghĩ sao?" Chiến Thường Thắng hơi nhếch môi, cười nhẹ rồi hỏi ngược lại.
Đinh Hải Hạnh khoanh tay trước ngực, người ngả ra sau, cố gắng tạo khoảng cách, cũng là để tránh né thân hình anh. Lúc này, hơi thở nguy hiểm tỏa ra từ người anh khiến cô thấy khô cổ, cô mím đôi môi đỏ, nín thở, hàng mi dài khẽ chớp động, vẻ mặt vô tội: "Chuyện đó không cần anh đâu, con trai sẽ mút ra được mà."
"Thật sự không cần tôi sao? Tôi luôn sẵn sàng đấy nhé." Chiến Thường Thắng nghiêm túc nói: "Tôi rất nghiêm túc đấy, mút ra sớm thì con trai mới được ăn sớm, không thì nó lại đói đến khóc nhè." Đôi mắt anh chan chứa tình cảm nhìn cô, không hề có chút tà niệm nào.
"Không cần, không cần đâu!" Đinh Hải Hạnh hoảng loạn xua tay.
Chiến Thường Thắng lắc đầu vẻ tiếc nuối: "Thật đáng tiếc." Ánh mắt sâu thẳm dán chặt vào Đinh Hải Hạnh. Lúc này, ánh nắng ban mai ấm áp chiếu lên gò má cô, khuôn mặt trắng nõn bỗng ửng hồng. Hàng mi dày như cánh bướm run rẩy, không thể che giấu đôi mắt long lanh của cô.
"Anh không về ăn cơm à?" Đinh Hải Hạnh đổi chủ đề: "Đi làm muộn bây giờ."
"Đừng đuổi tôi như vậy chứ! Tôi đâu có làm gì cô đâu." Chiến Thường Thắng bỗng sáng mắt lên, cười hì hì: "Hay là cô muốn tôi làm gì cô?"
"Anh nói bậy bạ gì đấy?" Đinh Hải Hạnh giơ tay đấm vào vai anh một cái.
Chiến Thường Thắng nhìn chằm chằm vào nguồn sữa của con: "Hạnh nhi, hai cái bánh bao nhỏ trước ngực em lớn lên rồi, nhìn xem, thành bánh bao thịt trắng to đùng rồi này." Bàn tay to lớn của anh đặt lên ngực cô: "Em nhìn xem, vừa vặn một bàn tay tôi nắm trọn." Anh nghiêm túc nói: "Lớn thế này rồi, không cần lo con trai không đủ sữa ăn nữa đâu."