Tiếng chuông điện thoại vang lên "Reng reng reng~~". Trợ giảng khẽ nhíu mày ngẩng đầu lên, đang lúc tập trung suy nghĩ mà bị cắt ngang là một chuyện vô cùng khó chịu! Cô ấy đã làm việc trong trường đại học, lẽ nào không biết những quy tắc này sao? Tại sao khi trông thi lại không chịu tắt điện thoại?
Trợ giảng không hề tỏ ra vẻ áy náy, cô cầm điện thoại lên lắc lắc trước mặt Lữ Khâu Kiến: "Xin lỗi, thời gian làm bài đã hết, e rằng tôi phải thu bài thi của cậu rồi!"
"Không thể đợi thêm chút nữa sao? Tôi vừa tìm ra hướng giải cho câu hỏi thứ ba từ phương pháp cấu trúc hình học của Giáo sư Thurston!", Lữ Khâu Kiến bực bội kêu lên.
"Xin lỗi!", trợ giảng tỏ vẻ thờ ơ, "Đây không phải bài tập về nhà. Đã quy định các bài toán này phải hoàn thành trong vòng hai tiếng, thì chỉ có hai tiếng mà thôi. Bây giờ mời cậu đứng dậy, đặt bút xuống!"
Trợ giảng đã gặp quá nhiều kiểu sinh viên cố tình trì hoãn khi giờ thi kết thúc, nên cô tất nhiên sẽ không cho Lữ Khâu Kiến cơ hội. Cô dứt khoát đứng dậy đi đến trước mặt Lữ Khâu Kiến, chậm rãi nhưng kiên quyết rút tập giấy thi và giấy nháp lại.
Cô liếc nhìn giấy làm bài của Lữ Khâu Kiến, trên khoảng hai trang rưỡi giấy chi chít các loại ký hiệu toán học. Đáng tiếc là tất cả những thứ đó cũng chỉ là quá trình giải quyết của một bài toán duy nhất, hơn nữa cậu còn chưa hoàn thành triệt để.
Trợ giảng nhún vai: "Ồ, xem ra cậu gặp rắc rối rồi. Bảy bài toán, hai tiếng đồng hồ, mà cậu chỉ giải được có nửa bài."
"Nếu cô có thể tìm ra một người trong số sinh viên khoa Toán... không, dù là trong toàn bộ Princeton, có thể giải được bất kỳ bài nào trong bảy bài này trong vòng hai tiếng, tôi sẽ đưa cô một triệu đô la!", Lữ Khâu Kiến cáu kỉnh nói. Trong lúc làm bài, cậu loáng thoáng nhớ ra vài bài toán mà mình từng thấy nhiều lần trên các tạp chí và sách chuyên ngành. Xem ra Giáo sư Nam lần này cố ý tập hợp những bài khó này để ép cậu phải khuất phục.
"Thật đáng tiếc, Princeton cấm nhân viên tham gia vào bất kỳ hoạt động cá cược nào, nếu không tôi thực sự muốn tìm người thử xem!", trợ giảng coi những lời của Lữ Khâu Kiến là sự bộc phát cảm xúc mất kiểm soát sau khi chịu đả kích.
"Từ chức vì một triệu đô la chẳng lẽ không đáng sao?", Lữ Khâu Kiến bực dọc nói, "Lương năm của cô ở Princeton được bao nhiêu? Đây ít nhất là thu nhập mười mấy năm của cô đấy, sao không thử xem?"
"Đáng tiếc là đạo đức nghề nghiệp không cho phép tôi làm vậy!", trợ giảng từ tốn sắp xếp bài thi và giấy nháp vào túi hồ sơ, "Bây giờ cậu có thể về rồi, khi nào có kết quả tôi sẽ gửi email thông báo cho cậu!"
"Tôi cũng sẽ gửi đơn kháng nghị lên nhà trường về việc Giáo sư Nam cố tình làm khó sinh viên!", nếu chỉ là độ khó vượt quá bài thi của bạn học cùng lớp, Lữ Khâu Kiến còn có thể chấp nhận, nhưng những bài toán này cậu tin rằng ngay cả Giáo sư Nam cũng không giải nổi, "Tin rằng Hiệu trưởng Shirley Tilghman sẽ không ngồi yên nhìn đâu!"
Shirley Tilghman là nhà sinh học phân tử nổi tiếng thế giới, bà từng tham gia xây dựng kế hoạch phát triển bản đồ gen người của Mỹ, tham gia thí nghiệm nhân bản vô tính động vật có vú đầu tiên trên thế giới. Bà đã làm việc tại Princeton mười lăm năm, năm ngoái mới trở thành vị hiệu trưởng thứ mười chín của ngôi trường Ivy League này.
Hiệu trưởng Tilghman nổi tiếng với việc nhiệt tình tạo cơ hội cho các nhà khoa học trẻ, chắc hẳn nếu biết Lữ Khâu Kiến phải chịu sự đối xử bất công này, bà sẽ không thể không can thiệp.
"Đó là quyền của cậu!", trợ giảng đáp bằng giọng điệu cứng nhắc, "Nhưng bây giờ, tôi phải mang bài thi của cậu đi nộp cho Giáo sư Nam, cậu có thể rời đi rồi!"
Lữ Khâu Kiến hừ một tiếng rồi rời khỏi văn phòng, vừa đi về ký túc xá vừa suy tính đối sách tiếp theo. Nếu Giáo sư Nam muốn dùng những bài toán khó này để mài giũa sự kiêu ngạo của mình thì còn tốt, cùng lắm cậu chỉ cần nói vài câu mềm mỏng là xong chuyện, chắc ông ấy cũng không coi kỳ thi lần này là thật đâu nhỉ?
Nếu thực sự dùng kỳ thi này làm căn cứ tính điểm cho môn học, vậy thì cậu chắc chắn sẽ trượt. Không chỉ lãng phí thời gian học lại, mà còn không thể tiếp tục tham gia giải đấu NCAA, đây là điều Lữ Khâu Kiến dù thế nào cũng không chấp nhận được!
Nếu đúng như vậy, e rằng cậu chỉ còn cách tìm Giáo sư Wiles, thậm chí là Hiệu trưởng Tilghman để đòi lại công bằng. Nhưng nếu đi đến bước đó, coi như cậu đã hoàn toàn xé rách mặt mũi với Giáo sư Nam. Dù kết quả thế nào, giữa cậu và Giáo sư Nam chắc chắn sẽ có một người phải rời khỏi Princeton với danh tiếng không tốt.
Hy vọng mọi chuyện sẽ không phát triển đến mức này. Lữ Khâu Kiến cũng cảm thấy rất khó hiểu, từ những lần tiếp xúc bình thường, Giáo sư Nam ngoài việc vì cùng là người gốc Hoa mà quản lý việc học của cậu nghiêm khắc hơn một chút thì chẳng có vấn đề gì cả! Tại sao lại làm ra hành động phi lý như vậy?
Thôi kệ, cứ đợi tin tức xem sao. Tính theo thời gian thì tối nay ông ấy có thể xem bài thi của mình, ngày mai gửi email hỏi ông ấy rồi quyết định sau vậy.
Ngay lúc Lữ Khâu Kiến đang rối bời, Giáo sư Nam cũng đã chia tay với Dyson và Witten, quay trở về tòa nhà văn phòng khoa Toán. Vừa đi đến cửa văn phòng mình, trợ giảng đã đi tới: "Chào Giáo sư Nam, đây là bài thi của Lữ Khâu Kiến!"
"Ồ? Để tôi đoán xem, cậu ta mất bao lâu để làm xong bài thi? Bốn mươi phút? Một tiếng?", Giáo sư Nam hiếm khi nói đùa. Ai, đứa trẻ này cái gì cũng tốt, chỉ là ngoài việc học ra thì quá xao nhãng. Bóng rổ thì thỉnh thoảng chơi cho vui thôi, tốn quá nhiều thời gian vào đó thật là lãng phí! Nếu nó chịu dồn hết tinh lực vào toán học thì tốt biết mấy!
"À, cậu ấy mất đúng hai tiếng mà vẫn chưa hoàn thành lời giải của bất kỳ bài nào! Cho đến khi hết giờ thi cũng chỉ hoàn thành được nửa bài toán.", trợ giảng nhìn Giáo sư Nam với vẻ kỳ lạ. Sinh viên của mình, đề thi do mình ra, sao lại có thể hiểu lầm về năng lực của sinh viên đến mức này?
"Cái gì? Hai tiếng mà không làm nổi bất kỳ bài nào?", mặt Giáo sư Nam lập tức sa sầm. Điều này hoàn toàn không thể! Nhìn vào bài tập bình thường thì trình độ của sinh viên này đã vượt xa bạn học cùng lớp, đề mình ra tuy có khó hơn một chút, nhưng cũng không đến mức đó!
Chẳng lẽ bài tập bình thường của cậu ta đều là người khác làm? Nhưng cả lớp này thì tìm đâu ra sinh viên có trình độ tương đương? Giáo sư Nam nhíu mày mở túi hồ sơ.
Để tôi xem kỹ xem cậu viết những gì, nếu tôi phát hiện cậu gian lận trong bài tập thường ngày thì...", Giáo sư Nam không thèm nhìn đề thi mà cầm ngay giấy làm bài của Lữ Khâu Kiến lên.
Ừm? Đây là? Khi nhìn thấy quá trình giải bài của Lữ Khâu Kiến, Giáo sư Nam phát hiện dường như có gì đó không ổn. Ông liếc nhìn trợ giảng với vẻ mặt kỳ quặc, rồi bắt đầu chăm chú xem xét lại quá trình giải bài của Lữ Khâu Kiến.