"Này! Các người muốn làm gì?" Polliver hai tay dang ra, hét lớn với mấy tên hung thần ác sát, "Đừng làm tiểu huynh đệ sợ hãi."
Mấy tên binh lính nghênh nghênh hoang hoang lập tức thu liễm khí thế, đồng loạt đứng lại, nhưng vẫn trừng mắt lườm Gendry, ánh mắt lộ rõ vẻ cảnh cáo.
Boong!
Gendry lại vung tròn búa sắt, gõ mạnh lên phôi sắt.
Đây chính là câu trả lời của cậu dành cho Polliver và đồng bọn.
"Hắc hắc hắc, tiểu huynh đệ, ngươi phải làm sao mới chịu dừng tay đây?" Giọng điệu của Polliver đầy vẻ nịnh bợ, nụ cười bồi vô cùng khúm núm.
Lại một nhát búa thuần thục và hoàn mỹ gõ xuống.
"Này, tiểu huynh đệ, đây không phải là cách tốt để giải quyết vấn đề đâu." Polliver hạ thấp giọng, "Ta là một người rất dễ nói chuyện, lòng dạ lương thiện, nhưng nếu đại nhân của ta đích thân tới, ngài ấy sẽ dỡ tung chỗ này ra đấy." Polliver dùng giọng điệu cảnh giác như đang kể một bí mật không thể để người ngoài biết với người thân cận. Hắn còn ngó nghiêng xung quanh, như thể sợ bị ai đó nghe lén.
Gendry nổi cả da gà khắp người.
Tại sao tên này nói chuyện lúc nào cũng ghé sát vào như vậy.
Gendry lại vung tròn búa sắt một lần nữa, một tiếng boong vang lên, nện chuẩn xác không chút sai lệch lên phôi sắt. Tên tâm thần này lại né tránh quỹ đạo của búa sắt một cách xảo diệu, vừa đợi búa rơi xuống, hắn liền linh hoạt ghé sát lại, đôi mắt nhìn vào cơ bắp của Gendry giống như nhìn một chú mèo ngon lành. Thỉnh thoảng hắn còn liếm liếm môi, như thể đang dư vị điều gì.
Gendry trong lòng dâng lên một nỗi ghê rợn.
Cậu ngừng vung búa, buồn bực nói: "Chỉ có sư phụ ta mới có thể bảo ta dừng lại."
Vút!
Búa sắt lại vung tròn!
Boong!
Búa sắt lại nện xuống. Dưới sức nặng của cây búa, phôi sắt rung lên bần bật.
"Ồ, hiểu rồi." Polliver mỉm cười lịch sự, sau đó quay đầu hét lớn với mấy tên thuộc hạ: "Còn đứng đần ra đó làm gì, đi bắt sư phụ hắn ra đây."
"Rõ, thưa kị sĩ!"
Mấy tên binh lính hung hãn như hổ đói lập tức xông vào một cánh cửa.
Rầm!
Tên đi đầu tiên đạp bay cánh cửa.
Rầm rầm rầm rầm!
Tiếng bước chân hỗn loạn của vài người dồn dập bước lên cầu thang, xông lên lầu.
Đây là một tòa nhà ba tầng.
Tầng dưới cùng là tiệm rèn, hai tầng trên, tầng thứ hai là nơi ở của sư phụ Tobho, tầng gác mái thứ ba là phòng ngủ nhỏ của Gendry.
"Các người làm gì thế?!" Gendry giật nảy mình, hét lớn.
Cậu đã từng gặp qua rất nhiều lính đánh thuê hung tợn, nhưng chưa từng thấy kẻ nào dám xông vào tầng hai của Tobho.
Nơi này là Vương Đô. Cho dù ngươi là thuộc hạ của ai, số người dám gây chuyện ở phố Thép vẫn rất ít, thợ rèn Tobho không phải là nhân vật dễ chọc vào. Một khi xảy ra chuyện, vị vua nát rượu kia càng khó chọc hơn. Nhà vua tuy ham rượu chè gái mú không màng chính sự, nhưng đối với con dân của mình thì thật sự rất tốt.
"Này!" Polliver cười híp mắt, "Tiểu huynh đệ, ngươi biết dùng vũ khí gì?"
Xoẹt!
Polliver rút đoản dao bên hông ra.
Đoản dao sáng loáng, lưỡi dao phản chiếu ánh lửa đỏ rực của lò rèn, nhìn qua là biết được đúc từ loại sắt tốt, là một thanh đao tinh lương.
"Ngươi muốn làm gì?" Cơ bắp trên hai cánh tay Gendry gồ lên, nâng búa sắt lên.
"Vũ khí của ngươi là búa sắt sao?" Polliver liếm môi, "Tốt cực kỳ, tới đây, nếu ngươi có thể đánh trúng ta một phát, tối nay ta sẽ tha cho ngươi."
Vút!
Đao của Polliver cực nhanh, một đao đã rạch một đường trên cánh tay Gendry.
Lưỡi đao lướt qua da thịt cánh tay, cảm giác sắc bén đó khiến lòng người bùng lên cơn giận dữ dữ dội.
Vút!
Búa sắt trong tay Gendry vung tròn nện vào hông Polliver.
Polliver cao lớn, đánh ngang là cách dễ trúng hắn nhất.
Polliver không dễ cúi người né tránh, toàn bộ mặt quét ngang của búa sắt đều là phạm vi bị tấn công.
Tuy nhiên, cú đánh đầy phẫn nộ này của Gendry lại hụt vào khoảng không, sự nhanh nhạy của đối phương vượt xa tưởng tượng của cậu.
Polliver nhảy lùi về phía sau, nhanh nhẹn như một con sói, búa sắt của Gendry sượt qua cơ thể hắn, nhưng vừa vặn chỉ thiếu một chút xíu.
Búa sắt của Gendry còn chưa kịp thu về —— búa sắt nặng nề, quán tính lớn, vung tròn đánh ra giữa chừng không thể thu lại ngay được —— Polliver nhẹ nhàng né tránh búa sắt, một bước đã tiến đến trước mặt Gendry, con dao trong tay thong dong đâm thêm một phát nữa vào cánh tay Gendry, điểm đến là dừng, không làm tổn thương đến xương cốt của Gendry, "Nhóc con, đánh cược nhé, nếu ngươi liên tiếp mười lần đều không chạm được vào ta, ngươi phải đi theo ta."
Gendry lại bị trúng đao, tính khí bướng bỉnh nổi lên, vung búa sắt trở lại một vòng, vút một tiếng, nện thẳng vào lồng ngực Polliver.
Cú này Gendry biết đối phương đao thuật tinh thông, thân pháp linh hoạt, võ nghệ cao cường, không dám nương tay, toàn lực tấn công.
Polliver nhìn thấy rõ ràng, hắc hắc cười một tiếng, khi búa sắt nện tới liền nghiêng người, búa sắt lại một lần nữa đánh hụt.
"Một!" Polliver cười nói.
Hắn nhận thấy gã nhóc bướng bỉnh này sức mạnh thâm hậu, cơ thể hài hòa, bộ pháp cũng linh hoạt, nhưng rất rõ ràng, căn bản chưa từng học qua chiến kỹ thực sự.
Polliver vung tay một đao, nhìn cũng không nhìn, liền chém trúng lồng ngực Gendry.
Mỗi lần hắn đều rút lực ngay khi đao vừa chạm vào da thịt, không muốn để Gendry bị thương nặng.
Vút vút vút!
Gendry liên tiếp ba búa, đều bị đối phương dễ dàng né tránh, mà trên cơ thể cậu lại xuất hiện thêm vài vết chém rướm máu.
Khi Polliver hô đến sáu, Gendry hét lớn: "Đợi một chút."
Cả hai đều là người thẳng tính, Polliver quả nhiên đứng lại, Gendry vứt búa sắt xuống, lao đến trước bức tường, gỡ một cây chiến rìu từ trên tường xuống.
Ánh mắt Polliver lộ vẻ tán thưởng, nói: "Tốt tốt, chiến rìu nhẹ hơn búa sắt, như vậy tốc độ của ngươi có thể nhanh hơn lúc nãy, cán rìu dài hơn, ta muốn né tránh thì cần phải giữ khoảng cách xa hơn với ngươi. Muốn chém trúng ngươi lần nữa sẽ càng khó khăn hơn."
Vút vút hai tiếng, Gendry cầm chiến rìu lao thẳng về phía Polliver chém tới, quả nhiên, tốc độ nhanh hơn lúc nãy rất nhiều. Polliver dốc sức né tránh, đoản dao trong tay đỡ một cái, xoảng một tiếng, đã bị đánh bay.
Sức mạnh man rợ của Gendry quả thật vô cùng thâm hậu!
Polliver ha ha đại cười.
Gendry nổi tính bướng bỉnh, chiến rìu quét mạnh.
Polliver nghiêng người trốn sau cây cột, rắc một tiếng, cây cột của tiệm rèn bị đánh trúng, lung lay sắp đổ, phát ra tiếng kêu răng rắc.
"Kị sĩ đại nhân, còn chơi đùa gì nữa? Mau đi thôi." Một giọng nói bất mãn vang lên.
Những binh lính này không có sự phân biệt trên dưới rõ ràng và những lời kính ngữ khách sáo như ở các quân đoàn khác, đều là những kẻ liều mạng thô lỗ.
Polliver quay đầu lại, thấy mấy tên lính mặt mũi sưng húp, tụi nó đang bắt giữ một gã đại hán cũng mặt mũi sưng húp không kém, đại hán đã bị khống chế, miệng bị nhét một miếng giẻ rách màu đen, trong mắt lộ vẻ sợ hãi.
Gendry giật nảy mình, hét lớn: "Các người làm gì thế? Thả sư phụ Tobho ra."
Cậu lao thẳng về phía mấy tên lính đó.
Đột nhiên, một cú đánh cực mạnh từ phía sau nện trúng đầu Gendry, chỉ một phát duy nhất đã đánh ngất cậu. Khi chiến rìu rơi xuống đất, cậu quay cuồng ngã xuống, ngã vào lòng của một người.
Polliver cười híp mắt nói: "Tiểu huynh đệ, ngươi sức mạnh rất lớn, nhưng võ nghệ quá kém! Tuy nhiên, sau này ta có thể dạy ngươi rồi! Bao tải đã chuẩn bị xong chưa?"
"Chuẩn bị xong rồi."
"Khiêng đi!"
"Rõ, thưa đại nhân."
Một nhóm người nhanh chóng ra cửa, đóng cửa, khóa cửa, rồi dán tờ giấy đã chuẩn bị sẵn lên cửa: Tạm ngưng hoạt động!
"Kị sĩ đại nhân, việc phải làm ngày mai, ngài nói với đại nhân Gregor một tiếng, ta cũng đi nhé."
"Được!"
"Đại nhân, phu nhân mà Sir Gregor nhắm trúng cho ngài là một trinh nữ hay là một góa phụ đã chết chồng?"
"Ta không biết, ta chỉ biết chúng ta cũng giống như hôm nay, cứ đi cướp người là được."