Những chuyện vặt vãnh tưởng chừng hết sức bình thường ấy, Hà Ngọc Quý nào có để tâm. Nếu không phải vì bọn họ chủ yếu hoạt động ở những nơi hẻo lánh, điều kiện thiếu thốn, ông ta đã chẳng ngại ngần thuê ngay một khách sạn năm sao cho Mộc Lâm Thâm rồi. Ông ta gật gù dặn dò, giọng nói ẩn chứa một sự tính toán lạnh lùng:
“Chỉ cần thằng nhãi đó không bỏ chạy, đừng nói là thuốc kích thích, cho dù nó muốn sữa người, tôi cũng sẽ tìm vú nuôi cho nó. Hai đứa bây nghe kỹ đây, hôm nay là ngày cuối cùng của đợt hoạt động này, trưa nay chúng ta sẽ về thành phố. Ngày kia sẽ có một phi vụ lớn, tuyệt đối không được để xảy ra bất cứ sai sót nào đấy!”
“Ông chủ cứ an lòng, cái thằng nhóc đó da non thịt mềm, xử lý nó còn dễ hơn xử lý đàn bà ấy chứ.” Đại Chủy khinh khỉnh đáp, giọng điệu đầy vẻ coi thường.
Đại Đầu cũng vỗ ngực cam đoan:
“Anh chẳng phải đã nói rồi sao, trong tất cả các loại người thì kẻ có học thức là dễ đối phó nhất. Anh yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu, dù nó có vào nhà xí chúng tôi cũng bám theo.”
“Hãy lịch sự với nó một chút, như tôi đã dặn rồi đấy, cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của nó. Chỉ cần đừng để nó trốn thoát, nó chính là con gà đẻ trứng vàng của chúng ta.” Nghe vậy, Hà Ngọc Quý mới an lòng thêm đôi phần. Ông ta gọi hai người cùng đi ăn sáng. Vừa mới bước vào đại sảnh, họ đã chạm mặt Dương Mộng Lộ. Sáng sớm tinh mơ mà cô ta đã ăn vận, trang điểm xinh đẹp vô ngần, bước ra với chiếc sơ mi màu hồng sen, quần jean xanh ngọc, tóc búi gọn gàng sau gáy, vừa kín đáo vừa toát lên vẻ đẹp mê hoặc lòng người.
Ba người chào hỏi xã giao, Dương mỹ nữ mỉm cười đáp lại, dáng vẻ như chuẩn bị ra ngoài hóng mát. Hà Ngọc Quý lập tức xua hai tên tay sai đi, gọi Dương Mộng Lộ lại, đứng ở cửa thì thầm to nhỏ điều gì đó. Chẳng cần nói cũng biết, chắc chắn vẫn là chuyện về cái thằng nhãi kia rồi. Được coi trọng đến mức đó, Đại Chủy đố kỵ vô cùng, giọng hắn chua loét:
“Nhìn tình cảnh này xem ra thằng nhãi kia sắp được lên đời rồi, nói không chừng ngay cả Dương mỹ nữ cũng bị đưa tới tặng cho nó ấy chứ.”
“Không có chuyện đó đâu, mày không biết rồi. Sau lưng ông chủ Hà còn có một vị đại ca khác. Nếu không thông qua vị đại ca đó thì làm sao mời được một giảng viên tầm cỡ Dương mỹ nhân chứ. Nên ông chủ Hà còn phải nể mặt cô ấy mấy phần, làm gì có tư cách đem cô ấy tặng cho người khác. Giáo sư Lư nhìn cô ấy chảy nước dãi còn không dám hành động gì nữa là... Thôi, đi ăn sáng đi. Mày là thằng miệng rộng, đừng có đi nói linh tinh để lộ tin tức đấy. Bệnh nằm ở chân, họa ra từ miệng, trong cái nghề này, kiêng kỵ nhất là nói những điều không nên nói.” Đại Đầu nghiêm khắc cảnh cáo.
“Biết rồi, tao có ngốc đâu.” Đại Chủy vừa nói vừa ngoái đầu nhìn thân hình quyến rũ của Dương mỹ nhân, ánh mắt quyến luyến, nước dãi tứa ra khóe môi, rồi hắn bước vào nhà ăn.
Trên lầu, Ngốc Đản đã thu dọn xong hành lý, đứng đợi Mộc Lâm Thâm trong nhà vệ sinh. Hắn thi thoảng lại nhìn đồng hồ, đợi đến mức mất cả kiên nhẫn, gầm lên:
“Này, xong chưa đấy? Sao mày chuẩn bị còn phiền phức hơn đàn bà thế?”
Gọi mấy tiếng, mãi mới nghe thấy tiếng nước ngừng chảy. Mộc Lâm Thâm từ phòng vệ sinh bước ra, hôm nay hắn lại khoác lên một dáng vẻ khác. Cho dù Ngốc Đản có cáu gắt mắng chửi, hắn vẫn mỉm cười đáp lại, không hề tức giận. Gương mặt hắn đẹp trai đến mức khó tin, thêm vào đôi mắt dài, lòng trắng đen rõ ràng, đuôi mắt nhọn cong lên, sáng rực một vẻ ma mị thu hút, khiến Ngốc Đản nhìn mà sởn gai ốc.
Đợi hắn thong thả khoác áo, đeo đồng hồ, kéo thẳng cổ áo, Ngốc Đản mới xách đồ đứng dậy. Hắn đi vài bước rồi lại quay đầu nhìn Mộc Lâm Thâm, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ quái. Cứ như thể mình là một tên nô tài chuyên đi xách túi chạy vặt, còn Mộc Lâm Thâm thì nhàn nhã bước đi phía sau, giữ một khoảng cách an toàn với hắn, vẫn với nụ cười bí hiểm ấy.
“Mày còn cười nữa tao sẽ cho mày khóc đấy.” Ngốc Đản không chịu nổi dáng vẻ đó, nghiến răng uy hiếp.
“Ai chẳng có lúc phải khóc, nhưng tôi cam đoan anh sẽ phải khóc nhiều hơn tôi, cũng sẽ khóc nhanh hơn tôi đấy.” Mộc Lâm Thâm nhếch mép cười đáp.
Ngốc Đản ngửi thấy trong lời nói của hắn một mùi vị bất thường, dè chừng hỏi:
“Mày nói thế là có ý gì?”
“Anh tự mình lĩnh hội đi. Ngốc nghếch đến mức này rồi, đừng mong người khác dạy bảo.”
“Cái thằng chó này, mày...” Ngốc Đản giơ túi hành lý lên quất tới. Mộc Lâm Thâm bất động, hai tay đút túi quần đứng nhìn. Khi chiếc túi hành lý sắp sửa trúng người hắn, nó đột nhiên chệch hẳn sang một bên, cách xa cả mét. Ngốc Đản tức giận mở cửa. Mộc Lâm Thâm lúc bấy giờ mới thong thả bước tiếp:
“Đó chính là sức mạnh của phán đoán tâm lý đấy, anh đâu có dũng khí ra tay với tôi, ha ha ha.”
Cửa vừa mở, bên ngoài cũng vang lên tiếng cười. Lão Lư đã đợi sẵn ở đó. Ngốc Đản rất cung kính, rất có ý thức của một tên tay sai. Mộc Lâm Thâm thì khác, vừa mở miệng đã châm chọc:
“Giáo sư Lư, sao mới sáng sớm đã giống như đi ăn trộm thế? Trên Dương Bì Quyển có dạy ông nghe trộm là con đường tất yếu để dẫn tới thành công không?”
“Không, có điều trên Dương Bì Quyển dạy, chúng ta tán dương kẻ địch, kẻ địch sẽ thành bạn của chúng ta. Chúng ta cổ vũ bạn bè, bạn bè sẽ thành anh em của chúng ta. Thế nào, ngủ có ngon không?” Lão Lư nói chuyện có tính nhảy cóc rất lớn, khó cho người bình thường theo kịp lối tư duy của ông ta.
Có điều, với Mộc Lâm Thâm mà nói thì không khó khăn gì. Ông ta luôn thông qua các hành động và lời nói mang tính ám thị để rút ngắn khoảng cách giữa hai bên.
“Cái nhà khách giá rẻ, một trăm sáu mươi nghìn một đêm, phòng bốn giường đơn, nhà vệ sinh không có nước nóng, làm sao mà ngủ ngon được.” Mộc Lâm Thâm không để ý tới lời lấy lòng đó, nhưng lại chú ý tới cách ăn mặc của Lão Lư. Hôm nay ông ta thay một bộ Âu phục màu sáng, trông hết sức phấn chấn. Mộc Lâm Thâm hạ thấp giọng xuống:
“Này Lão Lư, là kẻ sùng bái trung thành của Dương Bì Quyển, tôi phải nghiêm khắc chỉ trích hành vi bất lương của ông đấy.”
“Tuyệt đối không có chuyện đó đâu, tôi sao có thể có hành vi bất lương được cơ chứ.” Lão Lư ưỡn thẳng người, thể hiện dáng vẻ đường hoàng của mình.
“Ông giả dối làm gì chứ, trên người ông vẫn còn mùi rượu và mùi đàn bà.” Mộc Lâm Thâm vạch trần không chút khách khí:
“Đó chắc chắn không phải là mùi của một tín đồ đắm mình trong giáo lý Dương Bì Quyển, mà là đêm qua ông đi chơi gái. Đừng có chối, làm chuyện này tôi còn giỏi hơn ông nhiều.”
Lão Lư á khẩu, vẻ mặt không khác gì bị người ta tụt quần giữa ban ngày ban mặt, xấu hổ lúng túng, không nói nên lời.
Đó chính là câu trả lời chính xác. Ngốc Đản ngạc nhiên vô cùng. Mộc Lâm Thâm thì ngửa mặt cười vang rồi bước đi, để lại Lão Lư đứng đó hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.