Nội Tuyến

Lượt đọc: 78258 | 11 Đánh giá: 8,9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 096
đâu ra đường bằng phẳng. (5)

“Cậu đừng có mà ngông nghênh như thế! Tôi nói cho cậu biết, cậu cướp xe bệnh viện tâm thần, lại còn làm việc cho một tập đoàn đa cấp, chúng tôi chẳng thiếu cách để trị cậu đâu.” Người lái xe, nãy giờ im bặt, cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, gằn giọng đe dọa.

Mộc Lâm Thâm khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào gã lái xe. Gã còn rất trẻ, chừng tuổi y, có lẽ vừa chân ướt chân ráo ra trường. Y cười khẩy: “Sao, định dùng lời lẽ đó mà đe dọa tôi ư? Cảnh sát các người không định tội được ai, chỉ có cách tống người ta vào bệnh viện tâm thần thôi à? Rồi lại giở trò lập mưu giúp cái tên Lư Điên đó trốn thoát, cho lão ta cơ hội ra ngoài phạm tội. Rõ ràng là biết luật mà vẫn phạm luật, đây chẳng phải là cách chấp pháp nhử mồi sao? Ai đúng, ai sai đây?” Gã lái xe cứng họng, tức đến điên người, đấm mạnh vào vô lăng mà chửi rủa: “Địt mẹ nó chứ! Sao lại bắt cái thằng chó chết này về làm gì không biết? Nếu không phải đang làm nhiệm vụ, thế nào tao cũng đánh chết mày cho bõ tức!”

“Với cái tố chất hễ mở miệng là chửi bậy như thế này, đến bọn đa cấp còn chẳng thèm nhận anh, vậy mà cảnh sát lại thu nhận anh ư?” Mộc Lâm Thâm hờ hững hỏi lại, giọng điệu ẩn chứa sự ác độc khó tả.

“Mày, mày…” Gã lái xe tức đến mức lửa giận bùng cháy trong lồng ngực. Gã quay phắt đầu lại, khuôn mặt đỏ gay gắt gao.

Lão Mã thấy tình hình sắp mất kiểm soát, vội vã can ngăn: “Cậu bớt lời đi!”

Gã lái xe vẫn hùng hổ không thôi: “Anh Mã, anh đừng có mà bênh vực nó! Cùng lắm thì hôm nay chúng ta lật tung cả ổ bọn đa cấp đó lên, bắt hết là xong chứ gì!” “Vớ vẩn! Nếu bắt được thì đã sớm bắt rồi! Bên trong đó toàn là những người bị hại, bắt xong đều phải trả họ về địa phương, còn những kẻ cầm đầu thì đều chạy trốn hết rồi!” Lão Mã quát mắng.

“Thà thế còn hơn là phải nhịn cái thằng chó chết này!” Gã lái xe giận sôi máu, không có chỗ nào để phát tiết. Nhưng cũng chẳng dám động đến Mộc Lâm Thâm, đành trút hết sự bực tức vào chân ga. Chiếc xe lao đi vun vút, xé toang không khí.

Dù sao thì trong xe cũng đã trở nên yên tĩnh. Lão Mã thở phào một hơi thật sâu, chỉ mong đừng xảy ra thêm bất cứ chuyện gì nữa, cứ thế bình yên giao thằng nhóc quái gở này cho vị giám đốc lớn là xong chuyện.

Thế nhưng, Mộc Lâm Thâm lại chẳng chịu phối hợp chút nào. Một lát sau, y đòi dừng xe để xuống mua đồ uống, y bảo rằng lúc nãy vừa chạy trốn vừa hát kiếm tiền, mua được chai nước chưa kịp uống bao nhiêu thì đã bị bọn họ làm rơi mất rồi. Gã lái xe tức giận đến tím mặt, nhưng y cứ liên tục lải nhải không ngừng khiến ba viên cảnh sát không thể chịu đựng thêm. Không dám động thủ với y, để đôi tai được yên thân, bọn họ đành phải dừng xe mua đồ uống cho y. Nhưng khi mua về, y lại không chịu, chê bai rằng thứ này ai mà uống nổi, bắt phải đổi….

Đổi đồ uống xong, Mộc Lâm Thâm lại thèm thuốc lá. Khi được đưa thuốc, y lại chê bai, nói rằng thứ thuốc lá mười đồng này hút vào chỉ tổ hôi mồm à? “Phải mua loại Đại Cửu Trọng, loại một trăm đồng một bao ấy!”

Tất nhiên, không phải yêu cầu nào của Mộc Lâm Thâm cũng được đáp ứng, nhưng đủ để lộ trình vốn không dài, nay kéo dài lê thê, chiếc xe phải mất cả tiếng đồng hồ mới về tới nơi. Vừa về đến tổ chuyên án, bọn họ liền đưa y vào phòng hội nghị rồi khóa chặt cửa lại. Tổ trưởng Diệp Thiên Thư hay tin, vội vã chạy tới. Nhìn ba nhân viên thực địa, ông ta ngạc nhiên vô cùng, thấy ai nấy đều nghiến răng nghiến lợi, mặt mày méo xệch. Hỏi ra mới hay, thằng nhãi kia quấy phá quá mức. Y chẳng những chửi mắng bọn họ như con cháu, mà còn cướp sạch ví tiền của bọn họ. Không chỉ đòi đồ uống, đòi hút thuốc, giữa đường y còn sống chết đòi đi gội đầu massage mặt, nếu không thì nhất định sẽ không chịu đi tiếp.

Diệp Thiên Thư không trực tiếp đối mặt với Mộc Lâm Thâm, tất nhiên nghe những lời đó chỉ thấy buồn cười. Ông ta cười lớn, vỗ vai họ an ủi: “Đưa cậu ta về đây an toàn, không xảy ra bất cứ sự cố nào là các anh đã lập công lớn rồi. Nếu cậu ta mà là người dễ đối phó, làm sao được Lư Hồng Bác coi trọng đến thế chứ? Thôi được rồi, để tôi đi gặp vị kỳ nhân này một phen.” Nói rồi, ông ta đẩy cửa bước vào. Bên ngoài, Mã Phong Hỏa liền đóng sầm cửa lại, cùng Liên Cường đứng canh gác cẩn mật.

“Chào cậu, tôi là Diệp Thiên Thư, tổ trưởng tổ chuyên án 402. Nghe nói trên đường về đây mọi người gặp chút chuyện không vui, hi vọng cậu đừng để bụng.” Diệp Thiên Thư bước vào phòng hội nghị, đưa tay về phía Tiểu Mộc. Trong lòng, ông ta thầm đánh giá: “Đẹp trai hơn cả trong ảnh, chẳng trách đám đa cấp kia lại giữ chặt lấy không buông. Với cái mặt này mà đem đi lừa người khác, chắc chắn sẽ đỡ tốn không ít công sức.”

Mộc Lâm Thâm lạnh nhạt bắt tay ông ta, rồi sau đó ngồi phịch xuống. Dù cử chỉ có vẻ lịch sự, nhưng thái độ bất hợp tác của y lại thể hiện rõ mồn một.

Diệp Thiên Thư vừa mới bắt đầu đã có cảm giác như đụng đầu vào một bức tường vô hình. Ông ta bước tới mở máy chiếu: “Chúng ta không nói chuyện vội. Trước tiên, hãy xem tài liệu này để cậu nắm được tình hình đã.” Màn hình máy chiếu nháy lên vài cái, rồi sau đó, một giọng nữ dễ nghe, đều đều như giọng phát thanh viên bản tin thời sự, vang lên trong căn phòng.

“…Hai năm trước, công an các nơi phối hợp với cơ quan công thương, đẩy lùi các đội ngũ đa cấp do Thư Nhĩ Nhạc và Mỹ Bội cầm đầu. Trong vòng ba tháng, tổng cộng dẹp bỏ mười hai tụ điểm tại bốn thành phố, số người bị đưa về địa phương lên tới 798 người. Chính vì hoạt động đa cấp mà đã gây ra tổng cộng 64 vụ án hình sự và trị an. Số người liên quan đến án hình sự bị xử phạt là 19 người. Sau đợt hành động thống nhất đó, hoạt động đa cấp gần như biến mất hoàn toàn ở tỉnh Thiểm Tây…”

“…Vào tháng ba năm nay, hoạt động đa cấp ở các thành phố lại có dấu hiệu quay trở lại, hơn nữa, đà phát triển của chúng vô cùng mạnh mẽ. Theo báo cáo từ các điểm trị an và đồn công an, trong số 31 thành phố thuộc tỉnh ta, đã có 19 thành phố và 28 huyện phát hiện ra các đội ngũ nghi ngờ là hoạt động đa cấp. Đặc trưng của những đội ngũ này như sau:”

“Một là tổ chức kỷ luật hết sức nghiêm ngặt. Lấy danh nghĩa các điểm phục vụ khách hàng hoặc điểm tiêu thụ để thành lập. Lấy danh nghĩa marketing để tuyên truyền, qua đó né tránh điều tra. Hai là cơ cấu nhân sự càng chặt chẽ, đa phần có quan hệ với nhau như bạn học, đồng hương, đồng nghiệp. Không có người bên trong bảo lãnh, người ngoài rất khó tham gia. Ba là hoạt động rất bí mật, đại đa số lựa chọn các huyện, thị trấn xa xôi, nơi lực lượng cảnh sát mỏng, khó có thể phát hiện vấn đề kịp thời. Bốn là thủ đoạn xuất hiện những biến hóa mới. Trong một hang ổ đa cấp vừa mới bị triệt phá, chúng tôi đã phát hiện máy tính POS đăng ký ở ngoại tỉnh, điều này gia tăng thêm mức độ khó khăn cho việc điều tra và phá án của chúng tôi.”

“…Cho tới bây giờ, tổng hợp lại các vụ án hình sự, trị an do các hoạt động nghi ngờ liên quan tới đa cấp như sau: Thành Huyện có bốn vụ, trong đó có một vụ nhân viên trốn thoát khỏi tổ chức đa cấp đã bị đánh đập tàn tật. Thành phố Cao An có 12 vụ, trong đó có hai vụ nhân viên đa cấp bị giam giữ phi pháp dẫn tới một người tử vong, một người trọng thương. Hộ huyện có tám vụ… Trấn Tần Sơn có 7 vụ, huyện Hoằng Dương có 1 vụ…”

Dịch Thuật: Gemini-2.0-flash
Biên Tập: Mọt Sách

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 1 năm 2026

« Lùi
Tiến »