Mí mắt Diệp Thiên Thư khẽ giật giật, một cảm giác rờn rợn như bị côn trùng bò qua, khi lần đầu tiên y nghe ai đó ví von việc đào tạo cảnh sát với mô hình đa cấp. Tuy nhiên, mục đích của y đến đây không phải để tranh luận thắng thua.
“Chẳng phải ông ta có tài năng hơn người sao? Bằng không, các giám đốc khu vực khắp nơi đã chẳng dại dột bỏ ra khoản tiền khổng lồ để mời ông ta về giảng bài. Chẳng ai trong số những người ngoài cuộc biết rằng, ẩn sau vẻ ngoài ấy, ông ta chỉ là một bệnh nhân tâm thần.”
Mộc Lâm Thâm bất chợt chìm vào im lặng, ánh mắt hắn sắc lạnh như loài cá săn mồi vừa phát hiện con mồi, nhưng lại chẳng hề vội vã đớp mồi.
Trong phòng hội nghị, sự tĩnh lặng kéo dài một lúc lâu, sau đó Diệp Thiên Thư phá vỡ bầu không khí ngột ngạt bằng một lời đề nghị: “Cậu có hứng thú giúp chúng tôi làm chút việc không?”
Mộc Lâm Thâm không trả lời thẳng vào câu hỏi, chỉ chậm rãi nói: “Lư Hồng Bác không đáng sợ. Các anh muốn bắt ông ta, cùng lắm cũng chỉ tốn mấy phút mà thôi.”
“Ha ha, nếu chuyện đơn giản như thế thì đã chẳng có cái đống bầy hầy như bây giờ. Ông ta là bệnh nhân tâm thần. Bất kể chúng tôi bắt ông ta vào lúc nào, ông ta cũng chỉ có cái xác không hồn đó thôi, chẳng còn gì khác. Muốn thẩm vấn ông ta ư? Ông ta sẽ thao thao bất tuyệt truyền động lực cho cậu. Giam ông ta vào nhà lao ư? Ông ta có thể biến bất kỳ một nghi phạm khỏe mạnh nào thành kẻ thần kinh suy nhược. Nhốt ông ta vào bệnh viện tâm thần thì chính cậu đã chứng kiến rồi đấy, ông ta sẽ tìm cách bỏ trốn, ngay cả những bệnh nhân tâm thần khác cũng bị ông ta tác động một cách đáng sợ.”
“Ông ta như một thứ vi rút gây bệnh vậy, tất cả những người tiếp xúc với ông ta đều bị lây nhiễm. Còn chúng tôi thì lại không cách nào định tội ông ta. Ông ta chỉ đi giảng bài, không hề tiếp xúc với hành vi phạm pháp, cũng không đi lôi kéo người khác. Thậm chí ông ta còn thần kinh tới mức, có một giám đốc khu vực nợ tiền giảng bài của ông ta, ông ta liền chạy tới đồn công an báo án, tố cáo đối phương hoạt động đa cấp.” Diệp Thiên Thư cất lời, giọng nói nghe thật đắng chát, chua xót. Nó chẳng khác nào một gã khách làng chơi đi tìm gái gọi, rồi lại chạy đến đồn công an báo án vì cho rằng cô ta phục vụ không chu đáo. Một chuyện nực cười đến mức, bất cứ ai nghe được cũng phải bật cười sằng sặc, cười đến rụng cả răng.
Mộc thiếu gia chính là người ngoài cuộc đó. Hắn càng nghe càng cười, hành vi của lão điên đó thật là đáng yêu một cách quái dị.
Thế nhưng, với người trong cuộc thì chẳng thấy đáng cười chút nào. Diệp Thiên Thư bấm điều khiển từ xa, một hình ảnh khác hiện lên, và y bắt đầu giải thích: “… Lư Hồng Bác không đáng lo, những nhân viên đa cấp kia cũng dễ xử lý. Giống như cậu nói, nhổ cỏ phải tận gốc. Gốc của chúng ở đâu, chính là điều chúng tôi muốn biết… Hai tầng E và D thấp nhất, cơ bản đều là quần chúng bị lừa gạt. Tới cấp C thì gần như toàn bộ là phần tử ngoan cố, còn cấp B hẳn là lực lượng trung kiên, có thể coi như là tiểu đầu mục của các tụ điểm. A thì sao? Chính là cấp giám đốc lớn, có thể coi như giám đốc khu vực… Điều này vô cùng cám ơn cậu và đồng chí 3326, đã thành công đào ra cho chúng tôi hai giám đốc thuộc cấp A.” Hà Ngọc Quý, Thường Ngộ Xuân – hai người này đã thành công tiến vào danh sách chú ý của cảnh sát. Xem những hình ảnh được liệt kê ra, hẳn là họ vừa mới lọt vào danh sách. Tổng cộng mới có ba đại giám đốc, người còn lại vẫn là cái tên làm người ta ê răng: Mã Bộ Phương. Toàn là tên giả hết. Trong cái tập đoàn đa cấp này, phàm là kẻ nào kiếm được tiền thì đều không dùng tên thật. Một khi có gió lay cỏ động gì là bọn chúng ôm tiền chạy sạch, thế nên chỉ bắt được quần chúng bị hại thôi.
Đám người này nắm được tinh túy của chiến tranh du kích. Mộc Lâm Thâm đã được lĩnh giáo rồi. Nói đi là kéo nhau bỏ đi, nói tới là kết đoàn kết đội ùn ùn kéo tới. Thông thường, lực lượng của đồn công an đương địa căn bản không làm gì được chúng.
“Thế nhưng những kẻ này vẫn chưa phải là quan trọng nhất.” Diệp Thiên Thư nhìn Mộc Lâm Thâm, chờ đợi hắn hỏi mình, nhưng tên nhóc đó không hỏi. Y đành phải tiếp tục nói: “Kết cấu tổ chức của bọn chúng hẳn là như thế này: trên A còn có một tầng nữa, chính là kẻ đứng sau thực sự, đó mới là gốc rễ… Bọn chúng phụ trách liên hệ với những giám đốc khu vực này, thiết lập địa điểm, tổ chức đội ngũ, lôi kéo thành viên, trải rộng chuyện làm ăn trong thời gian ngắn. Đồng thời còn phụ trách khống chế đám giảng viên có thể giảng giải ba hoa chích chòe kia, sai phái bọn họ làm việc lưu động, nhanh chóng thu hoạch.”
“Nếu như không bị đả kích, cái đội ngũ này sẽ không ngừng bành trướng. Nếu bị đả kích, bọn chúng vứt bỏ ngay địa điểm và nhân viên, đi tới nơi khác lập vụ làm ăn mới… Chỉ cần bộ phận trung kiên vẫn còn, bọn chúng có thể tới bất kỳ đâu cũng sẽ tro tàn cháy lại. Nhưng kẻ này, cho dù bị pháp luật trừng trị, đợi tới khi ra tù, bọn chúng vẫn đi theo con đường cũ.”
“Chúng tôi trong quá trình chấp pháp cũng phát hiện ra vấn đề này. Quan trọng nhất không phải là đám lực lượng trung kiên, mà nằm ở kẻ lập kế hoạch và tổ chức tới giờ vẫn chưa hiện thân.” Màn hình hiện ra biểu đồ nói rõ phương thức vận hành, đó là một cái hình kim tự tháp. Tầng cấp trên đỉnh cao nhất vẫn là bí mật, đó là hạt nhân thao túng toàn bộ tập đoàn đa cấp.
Mộc Lâm Thâm nhíu mày. Trong biểu đồ kia cho thấy có 5% phân phối không rõ hướng đi, hẳn là thu hoạch của người đứng sau màn rồi. Đầu hắn nhanh chóng tính toán, có chút khâm phục lòng dạ của kẻ tổ chức loại mô hình này. Chỉ lấy 5%, để lại lượng lớn tiền bạc được dùng ngay trong nội bộ tổ chức, hoặc giữ lại trong tay giám đốc cấp A. Một khi có chuyện, những vị giám đốc cấp A này sẽ đứng mũi chịu sào, làm dê thế tội.
Có điều, đám người này cho tới giờ vẫn là một câu hỏi lớn. Trên biểu đồ, phần đỉnh cao nhất chỉ có một dấu hỏi chấm, đồng thời dấu hỏi chấm này được ghi chú bằng cái tên: Lão A.
“Ngốc Đản… À không, mục tiêu của 3326 là thông qua Lư Hồng Bác và những giám đốc cấp A kia để tìm ra nơi ẩn thân của Lão A sao?” Mộc Lâm Thâm giờ mới biết, mục tiêu của Ngốc Đản không phải là Lão Lư. Nếu thực sự có nhân vật A kia, Lão Lư chẳng là gì cả.