Xuống xe, Bàng Tiểu Nam nhìn thấy một tòa phủ đệ mang đậm nét văn hóa. Chỉ cần nhìn qua là biết đây là một căn nhà cổ, tường trắng ngói xanh, cổng lớn sơn son thếp vàng, khí chất quý tộc toát ra ngút ngàn.
Tuy nhiên, trên cửa này ngay cả cái chuông cũng không có, Bàng Tiểu Nam đành phải lấy điện thoại ra gọi cho Trương Yểu, bảo cô ra mở cửa.
Mẹ Trương phản ứng khá bình thản trước sự xuất hiện của Bàng Tiểu Nam. Bà chú ý đến bộ đồ mặc trên người cậu rất bình thường, rõ ràng là không hề coi trọng buổi gặp mặt lần này.
Nhưng bố Trương lại vui mừng khôn xiết: "Bàng Tiểu Nam phải không? Nghe danh đã lâu, không ngờ con gái ta cũng có ngày tìm được người đàn ông vừa mắt. Không tệ, đúng là một nhân tài..."
"Ông nhìn ra chỗ nào mà bảo người ta là nhân tài thế?"
Mẹ Trương liếc chồng một cái. Từ tối hôm qua, bố Trương đã liên tục dò hỏi tin tức về Bàng Tiểu Nam từ chỗ Trương Yểu, trông còn phấn khích hơn cả việc bản thân tìm được người yêu.
Ông cụ Trương cũng nghe tin mà đến, đưa tay ra phía Bàng Tiểu Nam.
Bàng Tiểu Nam vươn tay bắt lấy, lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ đang kìm kẹp lấy mình.
Khóe miệng Bàng Tiểu Nam nhếch lên, cậu cũng âm thầm vận lực để đối kháng lại sức mạnh của ông cụ.
Chỉ là, Bàng Tiểu Nam không dùng toàn lực vì sợ làm ông cụ bị thương.
"Không tệ, chàng trai trẻ. Sao nào, cậu cũng là người trong giới võ đạo à?"
Thời trẻ, ông cụ Trương là một cao thủ võ lâm, nhờ vậy mới tham gia cách mạng tại Hoa Quốc và đảm nhận những vị trí quan trọng. Ông luôn đau lòng trước sự suy tàn của võ đạo nước nhà hiện nay, nên hễ gặp được đối thủ ngang tài ngang sức là lại vô cùng phấn khởi.
"Không dám nhận." Bàng Tiểu Nam khiêm tốn thu tay về, chắp tay chào.
"Bố, con đã nghe Trương Yểu nói rồi, cậu ấy là cao thủ đấy."
Bố Trương rất hài lòng việc con gái mình tìm được một cao thủ võ lâm, ít nhất thì sau này con gái ông sẽ không bị ai bắt nạt.
"Vậy sao? Hay là chúng ta giao lưu vài chiêu nhé?"
"Đúng đấy, giao lưu vài chiêu đi. Đi thôi, Bàng Tiểu Nam."
Bố Trương không đợi Bàng Tiểu Nam đồng ý, đã kéo cậu ra giữa sân phủ họ Trương.
"Hai vị trưởng bối, tôi thấy hay là thôi đi?"
Bàng Tiểu Nam không ngờ tới nhà họ Trương ăn một bữa cơm mà lại phải đánh nhau trước.
"Sao lại thôi được? Hôm nay cậu đến nhà ta làm khách, đây cũng là bài kiểm tra của nhà họ Trương dành cho cậu. Chúng ta phải xem cậu có đủ tư cách làm bạn trai của con gái ta hay không."
Bố Trương đã vào thế, chuẩn bị thử công lực của Bàng Tiểu Nam.
Bàng Tiểu Nam bất giác nhớ lại cảnh đi ăn cơm ở nhà Trương Bình, cũng phải đấu với hai bố con nhà đó một trận rồi mới được ngồi vào bàn ăn.
Sau đó, Bàng Tiểu Nam nhớ lại lời nghị viên Vương nói, gia tộc nhà Trương Yểu và nhà Trương Bình dường như cùng chung một từ đường: "Đúng là con cháu nhà họ Trương, ai cũng ham đánh đấm!"
"Được thôi, chú Trương, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, mời!"
Bàng Tiểu Nam vào thế, xem như chấp nhận lời thách đấu của bố Trương.
"Cẩn thận đấy!" Dứt lời, thân hình bố Trương đã chao đảo, trong nháy mắt đã áp sát trước mặt Bàng Tiểu Nam, gập gối tung đòn đánh vào xương sườn cậu.
Bàng Tiểu Nam chỉ nhẹ nhàng gạt tay là đã chặn được đòn gối của ông.
Tiếp đó, nắm đấm của bố Trương mang theo tiếng gió rít gào tấn công vào đầu Bàng Tiểu Nam.
Bàng Tiểu Nam ngả người ra sau né đòn, sau đó nắm đấm của bố Trương như hạt mưa tới tấp giáng xuống các vị trí trên cơ thể cậu.
Sau một hồi giao đấu, Bàng Tiểu Nam vẫn chưa ra đòn, chỉ ung dung né tránh. Cậu đã đánh giá được thực lực của bố Trương, chỉ là một võ giả cao cấp mà thôi.
Ông cụ Trương đứng xem bên cạnh gật đầu liên tục, ông nhìn ra được con trai mình hoàn toàn không phải đối thủ của Bàng Tiểu Nam.
Vì vậy, ông vô cùng hài lòng khi Trương Yểu tìm được một người đàn ông xuất sắc như vậy.
Bàng Tiểu Nam còn trẻ mà đã vượt qua được võ giả cao cấp như bố Trương, điều này trong mắt người võ đạo thật là khó tin, tiền đồ sau này chắc chắn không thể đo đếm.
Bố Trương thấy mãi không trúng đòn, cuối cùng dồn toàn bộ sức mạnh vào hai cánh tay, tung ra một chiêu "Đại Lực Kim Cang Chưởng" đánh thẳng vào ngực Bàng Tiểu Nam.
Bàng Tiểu Nam muốn kết thúc trận đấu sớm nên không né tránh, đứng yên chịu đòn.
"Á?" Bố Trương không thu kịp lực, đành để toàn bộ sức mạnh đánh thẳng vào ngực Bàng Tiểu Nam.
Một tiếng "bộp" vang dội như búa tạ gõ vào trống da bò. Bàng Tiểu Nam lãnh trọn một chưởng. Ngay lúc bố Trương nghĩ rằng cậu sẽ trọng thương ngã gục, đột nhiên ông cảm thấy có một luồng sức mạnh khổng lồ từ lòng bàn tay mình phản phệ ngược trở lại.
"Á!" Bố Trương bị chấn bay, ngã ra đất cách đó vài mét.
Bàng Tiểu Nam vội tiến lên đỡ bố Trương dậy: "Chú Trương, chú không sao chứ?"
Bàng Tiểu Nam vừa rồi đã kiểm soát lực đạo vô cùng chuẩn xác, nếu không, cánh tay của bố Trương đã gãy lìa.
"Không sao, không sao!" Bố Trương lảo đảo đứng dậy, trên mặt lại tràn đầy vẻ cười nói: "Khá lắm, võ công của cậu cao hơn ta tưởng tượng nhiều!"
Bố Trương thân thiết vỗ vai Bàng Tiểu Nam, chân thành tán thưởng: "Nhìn trình độ này, ít nhất cũng phải là võ đạo đỉnh phong sơ cấp rồi nhỉ?"
"Ha ha, nhường nhịn thôi ạ."
Bàng Tiểu Nam không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, cung kính đứng bên cạnh bố Trương.
"Đáng nể thật, cậu còn trẻ như vậy mà đã đạt đến trình độ cao thế này."
Bố Trương lại thở dài: "Mấy năm nay ta dồn sức cho việc kinh doanh, võ công vì thế mà giậm chân tại chỗ, thật hổ thẹn, đến người trẻ như cậu ta cũng không bằng."
"Chú Trương không cần bận tâm, cháu thắng chỉ là may mắn thôi. Hơn nữa, luyện võ cũng không phải chỉ để phân cao thấp với người khác." Bàng Tiểu Nam an ủi.
"Bàng Tiểu Nam, để ta đấu với cậu một trận!"
Ông cụ Trương bước tới, cởi bỏ chiếc áo lông cừu dày cộm.
"Bố, bố thôi đi, lỡ có sơ suất gì..."
Bố Trương nghĩ thầm, ông cụ tuy lợi hại hơn mình nhưng dù sao cũng đã có tuổi, nếu xảy ra chuyện gì thì cả nhà đón Tết cũng không yên.
Nhưng ông cụ Trương đang ngứa nghề, đã lâu rồi không gặp đối thủ mạnh thế này, sao có thể đứng ngoài cuộc.
"Tránh ra chỗ khác! Bàng Tiểu Nam, chúng ta đấu một trận, cậu đừng có nương tay đấy nhé."
Ông cụ Trương khởi động gân cốt, phát ra tiếng xương khớp kêu răng rắc.
Sau trận vừa rồi, ông cụ nhìn ra Bàng Tiểu Nam không dùng toàn lực. Tất nhiên, khi đấu với người yếu hơn mình một bậc mà lại còn là bố của bạn gái, việc Bàng Tiểu Nam làm vậy là có lý do.
Thế nhưng, ông cụ không muốn Bàng Tiểu Nam nương tay với mình, vì như vậy sẽ không còn thú vị nữa.
"Hà!" Ông cụ Trương vừa khởi động xong, không báo trước đã tung một cước về phía Bàng Tiểu Nam.
Cú đá này cuốn theo cát bụi dưới đất, tạo thành một làn bụi bay thẳng vào mắt Bàng Tiểu Nam.
Bàng Tiểu Nam vội đưa tay lên đỡ, chân của ông cụ đá vào cánh tay khiến cậu cảm thấy đau nhói.
"Khá lắm, gừng càng già càng cay."
Bàng Tiểu Nam ban đầu còn nghĩ, ông cụ Trương dù lợi hại đến đâu thì cũng đã già yếu, nhìn dáng vẻ còn gầy gò hơn cả chú Đào, không thể phát huy được thực lực quá lớn.
Tuy nhiên, chỉ xét uy lực cú đá vừa rồi, thực lực của ông cụ Trương quả là thâm bất khả trắc.
Bàng Tiểu Nam không dám lơ là, vì làn bụi từ cú đá vừa rồi đã khiến mắt cậu hơi cay, trong lúc vội vàng, cậu buộc phải sử dụng thính giác để bắt lấy hướng tấn công của ông cụ.
Ông cụ Trương đá xong liền xoay người hạ thấp trọng tâm, quét một cước vào chân Bàng Tiểu Nam, vẫn là cuốn theo bụi mù mịt.
Bàng Tiểu Nam nhảy vọt lên tránh đòn, sau đó vươn tay phải trên không trung, chụp lấy vai ông cụ.
Ông cụ thấy Bàng Tiểu Nam chụp tới, lập tức đứng dậy từ mặt đất, đưa tay gạt mạnh, đẩy tay Bàng Tiểu Nam ra, rồi đấm một cú chéo vào tim cậu.
Bàng Tiểu Nam vừa đứng vững đã cảm nhận được luồng kình phong từ nắm đấm của ông cụ, cậu bình tĩnh tung quyền đối chọi trực diện.
"Bộp" một tiếng, hai nắm đấm của cao thủ chưa kịp chạm vào nhau, khí thế bao bọc đã va chạm, kích động không khí xung quanh rung chuyển, làm tai bố Trương ù đi.
"Võ đạo đỉnh phong!"
Cả hai cùng thốt lên.
Bàng Tiểu Nam không ngờ ông cụ Trương trông ốm yếu lại đạt đến trình độ võ đạo đỉnh phong cao cấp. Bởi vì cú đấm vừa rồi nhìn thì bình thản, nhưng có thể khuấy động khí trường mạnh mẽ đến vậy thì chỉ có võ đạo đỉnh phong cao cấp mới làm được.
Ông cụ Trương cũng không ngờ Bàng Tiểu Nam dám cứng đối cứng với mình, lại còn ngang tài ngang sức. Phải biết rằng cú đấm này ông đã dồn sức mạnh khủng khiếp, nếu không có công lực phi phàm, chỉ cần cảm nhận luồng kình phong thôi đã đủ khiếp sợ, vậy mà Bàng Tiểu Nam lại bình thản như không, quả xứng danh cao thủ hàng đầu.
Cả hai cùng nhảy lùi ra xa, ông cụ Trương gầm lên: "Bàng Tiểu Nam, cẩn thận, ta sẽ không nương tay nữa đâu!"
Bàng Tiểu Nam kinh hãi, theo lời ông cụ nói, ông không phải võ đạo đỉnh phong, mà là võ đạo tông sư!
Đúng vậy, ông cụ Trương là võ đạo tông sư. Cú đấm vừa rồi ông chưa dùng toàn lực, vẫn đang trong giai đoạn thăm dò mà đã khiến Bàng Tiểu Nam cảm nhận được sức mạnh từ võ đạo đỉnh phong.
Bàng Tiểu Nam không dám lơ là, vội vận khởi "Âm Dương Linh Tê", hét lớn "Hộ!" rồi lao về phía ông cụ.
Bàng Tiểu Nam cũng không còn là võ đạo đỉnh phong như trước nữa, sau khi thu phục được Linh Linh Hoa, nó đã cung cấp cho cậu "Xuân Lực Hoàn", đó đúng là thần dược. Nhờ sự trợ giúp của Xuân Lực Hoàn, Bàng Tiểu Nam gần như đã bước vào hàng ngũ võ đạo tông sư.
Tuy nhiên, dù hiện tại còn cách võ đạo tông sư một khoảng nhỏ cũng không quan trọng, với sự bảo hộ của Âm Dương Linh Tê, cậu với võ đạo tông sư đã chẳng còn gì khác biệt.
Bố Trương nhìn hai người quấn lấy nhau trong sân, không khỏi cảm thán: "Đây mới là cao thủ quyết đấu."
Dần dần, ông cụ Trương có vẻ thấm mệt.
Bàng Tiểu Nam cũng nhận ra điều đó, nhịp độ tấn công chậm lại.
Khóe miệng ông cụ Trương nở một nụ cười, đột nhiên dồn toàn bộ sức mạnh vào lòng bàn tay phải, hét lớn: "Hô!"
Chỉ thấy một quả cầu khí màu trắng ngưng tụ trong lòng bàn tay ông, ông đẩy mạnh về phía Bàng Tiểu Nam, quả cầu khí bay đi như tên bắn.
"Chân khí ngoại phóng!"
Bàng Tiểu Nam phản ứng lại, bắt chước tung ra một chưởng.
Hai quả cầu khí va chạm vào nhau giữa sân nhà họ Trương, phát ra một tiếng nổ lớn, luồng khí chấn động lan tỏa ra xung quanh, làm những cây cổ thụ rung lắc dữ dội, lá cây rụng lả tả.
"Khụ khụ khụ..." Một lúc sau, ông cụ Trương cất tiếng ho khan.
Bụi bặm tan đi, ông cụ Trương chắp tay với Bàng Tiểu Nam: "Ta thua rồi."
"Đâu có, đâu có, ông Trương, là cháu thua mới đúng." Bàng Tiểu Nam cũng chắp tay đáp lại.
Nếu không có vệ khí của Âm Dương Linh Tê bảo vệ, Bàng Tiểu Nam thật sự không chắc mình có thể đấu ngang tay với ông cụ.
"Không, hậu sinh khả úy, đánh tiếp nữa thể lực của ta chắc chắn không chống đỡ nổi, đến lúc đó cũng vẫn bại dưới tay cậu thôi..." Ông cụ Trương cảm nhận được trong quá trình giao đấu, Bàng Tiểu Nam đã nương tay.
"Bố, bố không sao chứ?" Bố Trương thấy hai người ngừng đánh, vội chạy tới đỡ ông cụ.
"Ta không sao." Ông cụ Trương tuy cao tuổi nhưng có tu vi võ đạo tông sư, cường độ đánh đấm này chưa đến mức làm ông kiệt sức. Ông cũng không phải muốn quyết một mất một còn với Bàng Tiểu Nam, ông chỉ là luyến tiếc đối thủ này mà thôi.
"Cậu... cậu là võ đạo tông sư?" Bố Trương kinh ngạc nhìn Bàng Tiểu Nam. Trong lịch sử Hoa Quốc, một võ đạo tông sư trẻ tuổi như Bàng Tiểu Nam, nếu không nói là sau này không còn ai, thì cũng là trước nay chưa từng có.
Bàng Tiểu Nam im lặng không đáp.
"Thật đáng nể, bố ơi, Trương Yểu lại tìm được một võ đạo tông sư làm bạn trai!"
Bố Trương càng nhìn con rể tương lai càng thấy ưng ý, đúng là rể nhà họ Trương, tuổi trẻ tài cao đã là võ đạo tông sư.
"Ha ha ha, nhà họ Trương ta có người kế nghiệp rồi!"
Ông cụ Trương cũng cười lớn đầy hạnh phúc.
Mẹ Trương và Trương Yểu nghe tiếng nổ ngoài sân, đồng loạt từ trong nhà chạy ra.
"Mọi người đang làm gì thế?" Mẹ Trương đi đến bên cạnh bố Trương, nghi hoặc nhìn ba người đàn ông đang cười hớn hở, cùng với sân đầy lá rụng.
"Không có gì, không có gì, chúng tôi đang giao lưu võ thuật thôi."
Bố Trương biết vợ mình không quan tâm đến võ đạo, bà chỉ để ý đến thực lực kinh tế và gia thế của đối phương. Vì vậy, có nói cho bà biết Bàng Tiểu Nam lợi hại thế nào thì bà cũng chẳng có khái niệm gì cả.
Trương Yểu lén đi đến bên cạnh Bàng Tiểu Nam, chạm vào tay cậu, hỏi: "Vừa rồi các anh so tài à?"
"Ừm," Bàng Tiểu Nam gật đầu, "giao lưu vài chiêu thôi."
"Bố, sao bố lại thế, Bàng Tiểu Nam lần đầu tới nhà mà bố đã bắt cậu ấy đánh nhau!" Trương Yểu nhìn bố Trương đầy bất mãn.
"Ôi chao, chưa gả đi mà đã bênh người ngoài rồi, ha ha ha..." Lời bố Trương khiến mặt Trương Yểu đỏ bừng như quả táo.
"Đi, vào nhà!" Ông cụ Trương phấn khởi nắm tay Bàng Tiểu Nam, kéo vào trong nhà.
"Bố bị sao thế nhỉ?" Mẹ Trương kỳ lạ nhìn bóng lưng ông cụ, "Đã lâu rồi không thấy bố vui như vậy."
"Gặp được đối thủ cân sức thôi mà."
Bố Trương giờ vẫn còn đang dư âm cảnh hai cao thủ quyết đấu, nhất là đợt đối chọi chân khí cuối cùng, thật quá đã!
"Bao giờ mình mới tu luyện đến trình độ chân khí ngoại phóng được nhỉ?"
Bố Trương lắc đầu, bước theo chân ông cụ vào nhà.
"Tiểu Nam à, cậu lợi hại như vậy, không biết sư xuất nơi nào?"
Ông cụ Trương kéo Bàng Tiểu Nam ngồi xuống, không nhịn được mà hỏi han về gia thế của cậu.
"Cái này..." Bàng Tiểu Nam đáp ngay không chút do dự, "Hồi nhỏ cháu lên núi đốn củi, gặp một ông lão. Ông lão bảo: Chàng trai trẻ, ta thấy xương cốt cậu kỳ lạ, là hạt giống tốt để luyện võ. Hay là thế này, mỗi ngày cậu lên núi, ta dạy cậu vài chiêu, sau này không những có thể cường thân kiện thể mà còn tự vệ được. Cháu nghĩ đời nào có chuyện tốt như thế, liền hỏi ông: Có phải đóng học phí không? Ông lão nói, vốn dĩ ông không dễ dàng nhận đồ đệ, nhưng hiếm khi thấy người có tư chất tốt như cháu nên không lấy học phí, chỉ cần cháu hái ít quả dại, rau dại cho ông là được. Cháu nghĩ thế cũng không lỗ, quả dại rau dại trên núi thì nhiều vô kể, thế là cháu đồng ý. Vậy là cháu theo ông lão luyện võ mùa hè rèn luyện dưới nắng nóng, mùa đông luyện dưới trời giá rét, mới có được thân thủ như ngày hôm nay ạ."
"Ông lão?" Ông cụ Trương sững sờ, không ngờ lại là câu chuyện như thế, "Vậy chắc chắn là cao nhân ẩn thế rồi."
"Có lẽ vậy ạ." Bàng Tiểu Nam cười đáp.
Mẹ Trương thấy ông cụ Trương thân thiết với Bàng Tiểu Nam, không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Bàng Tiểu Nam lần đầu tới nhà đã chiếm được cảm tình của ông cụ, xem ra niềm vui của đàn ông thật đơn giản, chỉ cần đánh một trận là thân thiết ngay.
Trương Yểu cũng dính chặt lấy Bàng Tiểu Nam. Trong mắt mẹ Trương, đây là cảnh tượng hiếm có, vì bà biết rõ con gái mình, giới thiệu cho người khác thì chê bai đủ điều, vậy mà với Bàng Tiểu Nam thì gần như dính như sam.
Nhìn cả nhà vây quanh Bàng Tiểu Nam, mẹ Trương cảm thán: Nhà họ Trương từ bao giờ lại vui vẻ với người ngoài như thế này?
Thực ra Trương Yểu dính lấy Bàng Tiểu Nam chủ yếu là sợ cậu nói sai điều gì. Khó khăn lắm mới lừa được đến bước này, nếu Bàng Tiểu Nam sơ suất lỡ lời thì công cốc hết.
"Nghe Trương Yểu nói, cậu đang làm đầu tư ở thành phố Hoa Hải à?"
Bố Trương bắt đầu hỏi về sự nghiệp của Bàng Tiểu Nam. Dù võ công của cậu không có gì để chê, nhưng muốn xứng với Trương Yểu thì sự nghiệp vẫn rất quan trọng.
"Ờ... ha ha, đại loại vậy ạ." Bàng Tiểu Nam liếc Trương Yểu một cái. Dù cậu có đầu tư vào vài công ty, nhưng làm đầu tư hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau, cái đó phải có chứng chỉ hành nghề cơ mà.
"Không biết cậu có ý định đến Trung Đô phát triển không?"
Ý của bố Trương đã quá rõ ràng, ở Hoa Hải có tốt thế nào cũng không bằng đến Trung Đô kế thừa cơ nghiệp nhà họ Trương. Các công ty lớn ở Hoa Quốc cơ bản đều như vậy, trụ sở chính đặt ở Trung Đô, sau đó mở văn phòng đại diện trên khắp cả nước.
"Ha ha, cái này thì... tạm thời cháu chưa nghĩ tới ạ."
Bàng Tiểu Nam lúng túng, cậu đến làm bình phong chứ có nghĩ đến chuyện chọn căn cứ sự nghiệp đâu.
"Cái này không vội," Ông cụ Trương lên tiếng, "nhưng cậu đã nghĩ đến chuyện bao giờ thì cưới cháu gái ta chưa?"
Ông cụ Trương tóc tai râu ria đã bạc trắng, giờ ông chỉ mong ngóng bao giờ được bế chắt ngoại.
"Ông ơi, cháu còn nhỏ, sao ông đã nghĩ đến chuyện gả cháu đi rồi?"
Trương Yểu vội vàng đánh trống lảng, cứ nói chuyện này rồi sẽ dẫn đến chuyện sính lễ mất.
"Con còn nhỏ?" Bố Trương trừng mắt nhìn Trương Yểu, "Sắp ba mươi rồi mà còn không biết lo."
"Bố, làm gì đã sắp ba mươi, con mới qua 25 thôi mà?"
"Qua 25 chả là sắp ba mươi rồi còn gì?"
"Bàng Tiểu Nam, cậu nói xem, Trương Yểu đã đến tuổi lấy chồng chưa?"
Bố Trương ném quả bóng sang cho Bàng Tiểu Nam.
"Chuyện này... vẫn nên tôn trọng ý nguyện cá nhân của cô ấy ạ, ha ha..."
Bàng Tiểu Nam thật sự không muốn rước họa vào thân, nếu Trương Yểu muốn gả thì cũng phải xem cậu có muốn cưới hay không chứ.
"Bàng Tiểu Nam, cậu đừng có thoái thác trách nhiệm nhé. Trương Yểu giờ đang thích cậu, nhìn xem, cậu thì còn trẻ, kéo dài thêm vài năm nữa cậu vẫn đang độ sung sức, nhưng Trương Yểu thì có tuổi rồi, đến lúc đó nếu cậu thay lòng đổi dạ..."
Ông cụ Trương rõ ràng đã điều tra gia thế của Bàng Tiểu Nam, biết cậu nhỏ tuổi hơn Trương Yểu. Đàn ông càng già càng có giá, nhưng phụ nữ thì càng già càng mất giá. Ông cụ dù thế nào cũng không thể để cháu gái mình chịu thiệt.
"Theo ta, hai đứa đi đăng ký kết hôn trước đi! Còn chuyện phát triển sau này thì từ từ tính."
Bố Trương đã quyết tâm. Bàng Tiểu Nam điều kiện mọi mặt đều tốt, dù gia thế kém xa nhà họ Trương, nhưng đã là người một nhà thì không quan trọng nữa.
"Bố, bố nói gì vậy, bố mới gặp Bàng Tiểu Nam một lần mà đã vội muốn gả con cho cậu ấy rồi, bố muốn đuổi con ra khỏi nhà à?"
Trương Yểu càng nghe càng thấy không ổn, đây là ép hôn mà.
Trước ngày hôm qua, nhà họ Trương chỉ giục cô mau tìm bạn trai, không ngờ hôm nay đã lên đến chuyện cưới xin nghiêm trọng thế này.
"Đuổi gì mà đuổi, bố làm vậy là vì tốt cho con thôi. Hai đứa ổn định rồi thì chẳng phải sẽ phát triển sự nghiệp tốt hơn sao?"
"Đúng đấy, bố con nói đúng. Theo ta, con ở ngoài bôn ba cũng mấy năm rồi, nên thu tâm lại đi. Về đi, về nhà lo chồng con, còn Bàng Tiểu Nam thì đến Trung Đô, bắt đầu tiếp quản công việc làm ăn của nhà họ Trương. Bàng Tiểu Nam, cậu thấy sao?"
Ông cụ Trương cười híp mắt nhìn Bàng Tiểu Nam, khiến cậu dựng hết cả gai ốc.
Sau trận giao đấu vừa rồi, ông cụ Trương vô cùng phấn khích, đã lâu rồi không gặp đối thủ mạnh đến thế, huống chi đối phương lại là một thanh niên mới tầm 20 tuổi, thật là kỳ tích. Hơn nữa, đối phương còn có khả năng trở thành cháu rể mình, làm sao ông cụ không vui cho được.
Hơn nữa, qua một trận đấu, ông cụ đã hiểu đại khái về nhân phẩm của Bàng Tiểu Nam. Chỉ cần cậu biết nắm chừng mực, không để ông già này thua quá khó coi, đó đã là người đáng để gửi gắm cả đời.
Người trong võ lâm, có thể đạt đến cảnh giới võ đạo tông sư, nghĩa là mọi mặt tu luyện đều đã đạt đến sự thông tuệ. Người đàn ông như vậy, vạn người mới có một, phụ nữ lấy được võ đạo tông sư là vinh dự vô thượng.
Đối với mối lương duyên giữa Bàng Tiểu Nam và Trương Yểu, ông cụ Trương không hề nghĩ là Bàng Tiểu Nam chiếm hời của nhà họ Trương, mà ngược lại, là Trương Yểu được thơm lây. Một võ đạo tông sư trẻ tuổi thế này, đi đến đâu chẳng được vạn người ngưỡng mộ?
Vì thế ông cụ cho rằng đề nghị của bố Trương rất hay, muốn Bàng Tiểu Nam định đoạt chuyện cưới xin càng sớm càng tốt, không để phụ nữ khác cướp mất.
Bàng Tiểu Nam không ngờ cục diện lại tàn khốc đến vậy, nhà họ Trương dường như muốn ép cậu vào đường cùng.
"Hai vị trưởng bối, chuyện là thế này, hôn nhân đại sự cần phải bàn bạc kỹ lưỡng. Chưa nói đến việc hai nhà chúng ta chênh lệch khá lớn, chỉ riêng tu vi của cháu hiện tại cũng chưa cho phép cháu nghĩ đến chuyện nam nữ tư tình ạ."
Bàng Tiểu Nam nghĩ thầm, hai người đàn ông nhà họ Trương đều là bại tướng dưới tay mình, chắc có thể lấy lý do võ đạo để dập tắt ham muốn cưới xin của họ.
"Ồ? Ý cậu là sao?" Quả nhiên, ông cụ Trương nghiêm mặt, nhìn chằm chằm vào Bàng Tiểu Nam.
“Tôi có được tu vi này ở độ tuổi này, đó không phải là ngẫu nhiên. Băng dày ba thước không phải do cái lạnh một ngày, trên đài một phút, dưới đài mười năm công phu. Ngày trước ở trong thâm sơn quê nhà, tôi không biết đã phải ẩn mình qua bao nhiêu mùa đông hạ, chăm chỉ luyện tập bao nhiêu ngày đêm mới có được chút thành tựu nhỏ bé này. Hiện tại tôi đã đạt đến cảnh giới này, tôi vẫn muốn tiến xa hơn nữa. Thế nhưng, nếu tôi bị chuyện nhân sự làm vướng bận, chắc chắn sẽ không thể làm nên trò trống gì. Vì vậy, tôi khẩn cầu hai vị trưởng bối cho phép tôi tiến thêm một bước nữa, nếu thực sự đã đến đỉnh điểm không thể đột phá, lúc đó chúng ta bàn chuyện hôn sự cũng chưa muộn.”
Những lời của Bàng Tiểu Nam khiến hai người đàn ông nhà họ Trương nhìn nhau, nhưng cũng đành phải tâm phục khẩu phục.
Là bại tướng dưới tay Bàng Tiểu Nam, hai người đàn ông nhà họ Trương thực sự hiểu rằng, Bàng Tiểu Nam có thể đạt được thành tựu cao như vậy, ngoài thiên phú ra, chắc chắn không thể thiếu những ngày tháng khổ luyện không ngừng nghỉ. Nếu sa vào những chuyện nhân sự phức tạp, quả thực không thể trông mong gì vào việc "trăm thước còn muốn tiến thêm một bước".
Cha của Trương hiểu rất rõ mối quan hệ lợi hại này. Lý do ông bại dưới tay Bàng Tiểu Nam, ngoài sự khác biệt về thiên phú, thì việc ông bước vào thương trường mà lơ là luyện công cũng là một trong những nguyên nhân lớn nhất.
Trương lão gia tử cũng rất tường tận. Bản thân ông có thể đạt đến tu vi Võ đạo tông sư, có liên quan rất lớn đến việc ông rút lui đúng lúc khi còn trẻ, giao việc kinh doanh cho con trai quản lý để bản thân chuyên tâm luyện công. Nếu Bàng Tiểu Nam quá sớm bước vào cuộc sống hôn nhân và thương trường, quả thực sẽ hủy hoại tiền đồ tươi sáng của một thiên tài võ đạo như cậu.
Mặc dù Bàng Tiểu Nam hiện đã bước vào hàng ngũ Võ đạo tông sư, nhưng trong hàng ngũ đó vẫn còn những cao thủ khác. Võ đạo tông sư cũng chia ra sơ cấp, trung cấp, cao cấp, biết đâu trên cả Võ đạo tông sư vẫn còn tồn tại những tầng lớp sức mạnh cao hơn. Đây đều là những cảnh giới mà Bàng Tiểu Nam có thể vượt qua, dù sao cậu vẫn còn trẻ.
Suy đi nghĩ lại, hai cha con nhà họ Trương vậy mà đạt được sự đồng thuận: “Quả nhiên là thiếu niên tông sư, suy nghĩ sâu xa, là chúng ta đã quá vội vàng rồi. Chuyện hôn sự của cháu và Trương Yểu tạm hoãn lại, đợi cháu hoàn thành đại sự, chúng ta sẽ bàn bạc sau.”
Mẹ của Trương đứng bên cạnh tức giận đến run người. Vốn tưởng đại sự cả đời của Trương Yểu đã được định đoạt, không ngờ Bàng Tiểu Nam chỉ dùng vài ba câu đã lừa được hai người đàn ông nhà họ Trương.
“Đồ điên võ lâm!”
Mẹ của Trương không thèm tiếp khách nữa, giận dữ đi vào bếp để đốc thúc xem cơm nước đã chuẩn bị xong chưa.
Bàng Tiểu Nam thở phào nhẹ nhõm, nhưng Trương Yểu lúc này lại có chút không vui.
“Ông nội, ba, con đưa Bàng Tiểu Nam ra ngoài dạo một chút, đây là lần đầu anh ấy đến nhà chúng ta…”
“Đi đi, đi nhanh đi!” Cha của Trương đáp ứng ngay, trong lòng nghĩ Bàng Tiểu Nam sau này là con rể mình, cũng nên làm quen với môi trường nhà mình.
Trương Yểu kéo Bàng Tiểu Nam đến một cái sân dựa lưng vào núi sau. Nơi đây gió thổi từng cơn, không khí tràn ngập hương vị trong lành của rừng cây, thỉnh thoảng còn có tiếng chim hót du dương.
“Bàng Tiểu Nam, anh không muốn cưới tôi đến thế sao?”
Trương Yểu ủ rũ, hai tay khoanh trước ngực.
“Cô nói cái gì vậy, vừa nãy chính cô bảo mình còn nhỏ mà, tôi là đang phối hợp với cô đấy.”
Bàng Tiểu Nam tỏ ra vô cùng vô tội, cậu nhìn thấy trong sân có một cây mai, liền chạy tới hái một đóa hoa nghịch ngợm.
“Nào, tặng cô này.”
Bàng Tiểu Nam cài đóa hoa mai lên tóc Trương Yểu, “Thật tuyệt, hoa đẹp người còn đẹp hơn.”
“Đáng ghét!” Trương Yểu đỏ mặt, đây là lần đầu tiên cô bị một người đàn ông trêu chọc như vậy.
“Tôi nói cho cô biết, lần này tôi chạy đến làm lá chắn cho cô là đã phải đánh cược với rủi ro cực lớn đấy. Suýt chút nữa là phải ở rể nhà cô rồi, thật nguy hiểm!” Nghĩ đến tình cảnh vừa rồi, Bàng Tiểu Nam xoa xoa ngực, nếu không phải bản thân thông minh, sao cha con nhà họ Trương chịu bỏ qua dễ dàng như vậy.
“Anh còn dám nói, ai bảo anh vừa nãy tỉ thí lại thắng ba và ông nội tôi, nếu không họ cũng sẽ không coi trọng anh đến thế.” Trương Yểu sớm đã nhìn ra nguyên nhân sự việc, tất cả là do thân thủ của Bàng Tiểu Nam khiến cha con nhà họ Trương tâm phục, dẫn đến việc "anh hùng trọng anh hùng", đến mức họ chẳng màng đến hạnh phúc của Trương Yểu nữa.
“Cô nói đúng,” Bàng Tiểu Nam vỗ vào đầu mình, “Cái đầu heo này của tôi, sao lại phải thể hiện sự dũng cảm nhất thời làm gì? Biết thế thua luôn cho rồi!”
“Bây giờ hối hận cũng không kịp nữa rồi, anh bảo phải làm sao đây, ba và ông nội tôi đã định sẵn anh làm con rể rồi.” Trương Yểu tức giận nhìn Bàng Tiểu Nam.
“Dễ thôi, tôi biến mất ngay lập tức, họ không tìm được tôi thì sẽ không nghĩ đến nữa.” Bàng Tiểu Nam định bụng sẽ trốn khỏi nơi thị phi này ngay lập tức.
“Anh nghĩ hay quá nhỉ, anh tưởng anh chạy đến chân trời góc bể mà nhà họ Trương không tìm được anh sao? Anh đừng quên, hôm đó tôi đã tìm thấy nhà anh ở huyện Phong Nhật như thế nào.”
Gương mặt vốn trắng trẻo của Trương Yểu vì sốt ruột mà trở nên đỏ hồng, cộng thêm gió lạnh thổi qua, lại càng thêm diễm lệ động lòng người.
“Vậy cô bảo phải làm sao?”
Bàng Tiểu Nam hết cách, biết trước phiền phức thế này, có đánh chết cậu cũng không đến Trung Đô để nhúng tay vào vũng nước đục này.
“Sao tôi biết được phải làm sao? Anh gây ra họa, anh tự mình liệu mà giải quyết!”
Bàng Tiểu Nam chớp chớp mắt, lộ ra một nụ cười, “Có cách rồi, vừa nãy tôi chẳng đã nói với ba và ông nội cô rồi sao? Đợi tôi hoàn thành đại sự rồi mới đến cưới cô, kéo dài như vậy mười tám năm cũng chẳng thành vấn đề, đến lúc đó cô đã sớm gả cho người khác rồi, họ cũng sẽ không nhớ đến tôi nữa, phải không?”
“Hừ!” Trương Yểu quay đầu bỏ đi không ngoảnh lại, để mặc Bàng Tiểu Nam đứng ngẩn ngơ trong sân.
“Sao vậy? Tôi nói là sự thật mà, võ đạo đâu phải dễ dàng tinh tiến như thế?”
Ăn cơm xong ở nhà họ Trương, Bàng Tiểu Nam muốn cáo từ. Cha con nhà họ Trương còn muốn giữ cậu ở lại vài ngày, nhưng Bàng Tiểu Nam kiên quyết từ chối, “Hai vị trưởng bối, tôi và Trương Yểu vẫn chưa thành hôn, bây giờ ở lại phủ Trương thì ra thể thống gì? Tại hạ cáo từ, đợi khi tôi hoàn thành đại sự, nhất định sẽ đến phủ cầu hôn!”
Bàng Tiểu Nam quay người rời đi, một khắc cũng không muốn dừng lại.
“Trương Yểu, mau đi tiễn cậu ấy đi!” Cha con nhà họ Trương đồng thanh nói.
Đi đến ngoài cửa phủ Trương, Bàng Tiểu Nam thay gương mặt tươi cười nói với Trương Yểu: “Được rồi, cô không cần tiễn nữa, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ mỹ mãn, bây giờ phải về nhà đây.”
“A? Anh đi ngay thế sao? Không ở lại chơi thêm vài ngày nữa à?”
Trương Yểu còn muốn đưa Bàng Tiểu Nam dạo quanh Trung Đô vài ngày, xem như bày tỏ sự cảm kích.
“Có gì mà chơi, chẳng phải cũng chỉ là một thành phố lớn thôi sao? Chẳng lẽ còn phồn hoa hơn thành phố Hoa Hải?”
Bàng Tiểu Nam vẫy vẫy tay, bước vào trong cánh rừng mênh mông.
“Tên này, không phải bị Đỗ Lam Yên dụ dỗ rồi đấy chứ?”
Trương Yểu ủ rũ, nhớ đến lời nhắc nhở của mẹ Trương, nhưng cô lại không ngại hỏi, dù sao cô và Bàng Tiểu Nam vẫn chưa phải vợ chồng.
Thực ra Bàng Tiểu Nam muốn đi còn vì một biến cố trọng đại. Vừa nãy lúc ở sân sau, Sở Hương Lan đã gọi điện đến, “Tiểu Nam, ông ngoại cháu thực sự bị u tủy sống rồi, cháu mau về đi, ông ngoại muốn gặp cháu.”
Việc chẩn đoán u tủy sống cần vài ngày, từ việc chọc dò lấy tủy đến cắt lát quan sát, còn có hội chẩn chuyên gia, là một quá trình dài đằng đẵng. Mặc dù Sở Trấn Bắc là danh y ở huyện Thượng Lễ, cũng phải trải qua bao trắc trở mới chẩn đoán được ông ngoại Sở thực sự bị u tủy sống.
Đây chính là hạn chế của Tây y.